Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 327

Cập nhật lúc: 16/03/2026 05:16

Mộc Lan không hay biết tâm tư của hai người, chỉ cư xử tự nhiên chào hỏi.

Tôn thị và Trịnh thê lúc này mới tập trung ánh nhìn vào khuôn mặt Mộc Lan. Nhìn rõ đường nét đối phương, cả hai người lại sững sờ, kinh ngạc nhìn chằm chằm gương mặt Mộc Lan không thốt nên lời.

Trước kia, nhà họ Trịnh là phủ Đại tướng quân nhị phẩm, vòng quan hệ giao hữu cũng không hiếm khi chạm trán nhà họ Ngô, nên hai mẹ con đã từng gặp qua Tô Uyển Ngọc. Thậm chí có lúc còn ngoài sáng trong tối giao đấu với nhau. Nếu không phải Tô Mộc Lan vận trên mình bộ y phục rẻ tiền, trên đầu gần như không có trang sức, bên cạnh chẳng có tỳ nữ đi theo hầu, thì chắc chắn bọn họ đã lầm tưởng người đang đứng trước mặt là Tô Uyển Ngọc.

Hai người không ngờ họ lại giống nhau đến thế.

Tôn thị lập tức hối hận, không muốn kết mối hôn sự này nữa.

Nhà họ Trịnh và nhà họ Ngô thù sâu tựa biển. Tô Mộc Lan và Tô Uyển Ngọc lại giống nhau như tạc, giống đến mức khiến bà cảm thấy bất an vô cùng.

Mộc Lan không hề hay biết suy nghĩ trong đầu họ, nhưng lại nhạy bén cảm nhận được thái độ thay đổi.

Trong lòng Mộc Lan nghẹn một cục tức, nét mặt cũng kém phần tươi tắn. Ba người trò chuyện dăm ba câu, Mộc Lan liền xin phép cáo từ.

Nhìn bóng lưng Mộc Lan khuất dần, Trịnh thê lên tiếng an ủi: "Bà mẫu, chỉ là giống nhau thôi..."

"Nhưng giống nhau quá. Vả lại họ là tỷ muội ruột thịt, sao tránh khỏi vương vấn tình thâm? Đến lúc hai nhà đ.á.n.h nhau sứt đầu mẻ trán, nhà họ Lý bọn họ biết nghiêng về phe nào?"

Trịnh thê nhất thời cứng họng: "Nhưng hôn sự đã định rồi, nhà họ Trịnh ta không có luật lệ từ hôn..."

Canh thiếp đã trao đổi, bát tự đã xem hợp, sính lễ đính ước cũng đã trao. Giờ chỉ còn chờ bù đắp phần sính lễ còn lại rồi chính thức hạ sính.

Mối hôn sự này lại được định hạ trong lúc nhà họ Trịnh lâm nguy, hầu như ai ai cũng rõ ý nghĩa sâu xa của nó.

Nếu nhà họ Trịnh vừa thoát cơn bĩ cực đã vội vã lật lọng, thì danh tiếng bao đời của nhà họ Trịnh đổ sông đổ biển hết. Đặc biệt là nhà họ Tôn, hôn sự do nhà họ Tôn định, đến lúc đó nhà họ Tôn biết giấu mặt vào đâu?

Tôn thị chính vì hiểu rõ lẽ đó nên mới nóng rát như lửa đốt.

Tôn thị tìm đến con trai út, gạt nước mắt tủi thân: "Đều tại mẫu thân không tốt, nếu định hôn cho con sớm hơn thì tốt biết mấy. Giờ cũng đâu đến cơ sự phải định hôn với nhà họ Lý."

Trịnh Trí Đức giật nảy mình. Hắn vốn rất ưng ý mối hôn sự này, mẫu thân lúc đầu cũng không phản đối, sao tự dưng lại đổi ý?

Trịnh Trí Đức rón rén hỏi: "Mẫu thân, hôn sự này không phải do đại cữu mẫu định sao? Tổ mẫu cũng khen tốt..."

"Tốt cái nỗi gì? Tô Mộc Lan đó là muội muội ruột của Tô Uyển Ngọc, Tô Uyển Ngọc là thê t.ử của Ngô An Dịch đấy."

Trịnh Trí Đức thở phào nhẹ nhõm, phẩy tay không màng: "Con còn tưởng mẫu thân lo chuyện gì, hóa ra là chuyện này à. Người yên tâm đi, đừng nói Mộc Lan tỷ tỷ chỉ là muội muội của Tô Uyển Ngọc, dẫu có là con gái ruột đi nữa cũng vô dụng. Hai nhà họ sau này chẳng mảy may dính dáng gì nhau đâu. Cho dù có, Mộc Lan tỷ tỷ cũng sẽ không mềm lòng đâu."

Tôn thị lau nước mắt: "Con và vị Lý nương t.ử kia thân thiết thế sao?"

Trịnh Trí Đức gật đầu cái rụp như lẽ đương nhiên: "Con quen biết Mộc Lan tỷ tỷ mấy năm rồi, đệ đệ của tỷ ấy chính là đồng song của con." Nói rồi, hắn kể ngọn ngành chuyện nhà họ Lý và họ Tô: "Con cũng mới nghe Tô Văn kể gần đây thôi. Năm đó họ lánh nạn đến đây, vì nhiễm bệnh đậu mùa, Mộc Lan tỷ tỷ lên tận cửa cầu cứu. Ai ngờ vị Chu thái thái kia lại dùng năm mươi lạng bạc tống cổ Mộc Lan tỷ tỷ đi, còn cảnh cáo từ nay không được xuất hiện trước mặt bà ta nữa. Hai bên đoạn tuyệt ân tình, từ đó về sau không còn dính dáng gì đến nhau."

Trịnh Trí Đức lắc đầu: "Vậy nên bao năm nay, dù gian khổ đến mấy, Mộc Lan tỷ tỷ cũng chỉ cùng Lý đại ca đùm bọc lẫn nhau mà sống. Nỗi lo của mẫu thân hoàn toàn dư thừa. Mộc Lan tỷ tỷ căn bản chưa từng gặp Tô Uyển Ngọc. Còn Viện... Lý cô nương lại do một tay Mộc Lan tỷ tỷ nuôi khôn lớn, coi chẳng khác nào con đẻ."

Tôn thị không ngờ bên trong còn có một đoạn bí mật động trời như thế: "Cái này... Lý nương t.ử e là không phải con gái ruột của Chu thị đâu..." Bằng không, trên đời này làm gì có ai đối xử với ruột thịt của mình như vậy?

Trịnh Trí Đức trợn ngược mắt: "Thế thì mẫu thân lại càng không phải lo lắng nữa."

Tôn thị tức giận đ.ấ.m hắn một cái: "Lời thì nói vậy, nhưng sau này vẫn nên cẩn thận một chút."

Tôn thị bèn quan sát nhân phẩm của Tô Mộc Lan, lại phát hiện ra cô nương này là một người sảng khoái, không chút tâm cơ, hoàn toàn khác biệt với vị Tô Uyển Ngọc ở kinh thành mang tâm tư vòng vèo khúc khuỷu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.