Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 356
Cập nhật lúc: 16/03/2026 08:14
Trịnh Trí Đức và Lý Đăng Tài nín lặng, sắc mặt càng thêm u ám.
Hai người nhìn Viện Viện và Đào T.ử vừa bước ra từ trong nhà, giọng khô khốc: "Thế cũng đâu cần phải đi cả nhà."
Tô Văn quay đầu nhìn lại, hừ lạnh một tiếng: "Nếu khuyên can được thì đương nhiên là tốt, còn nếu không khuyên được, ngoài việc dẫn chúng đi cùng thì còn biết làm sao?"
Trịnh Trí Đức và Lý Đăng Tài nhìn vào ánh mắt kiên định của Viện Viện và Đào Tử, liền hiểu việc khuyên nhủ hoàn toàn vô ích. Họ đành cười khổ, cái gia đình này thực sự quá cứng đầu.
Biết có khuyên cũng vô dụng, hai người đành ngậm ngùi tặng họ ít lộ phí. Không phải họ chưa từng nghĩ đến việc đi cùng, nhưng dù trong lòng có ái mộ Viện Viện và Đào Tử, họ vẫn còn cha mẹ gia đình sau lưng.
Nhà họ Trịnh thì khỏi phải bàn, Trịnh phụ hiện đang trên chiến trường, Trịnh Trí Hữu thì đang ở kinh thành không rõ sống c.h.ế.t, có thể nói người duy nhất đảm bảo sự an toàn cho nhà họ Trịnh lúc này chỉ có Trịnh Trí Đức. Dù có yêu thương Viện Viện đến nhường nào, hắn cũng không thể vì nàng mà bỏ mặc gia tộc.
Trịnh Trí Đức nhìn Viện Viện với ánh mắt đầy tội lỗi.
Nhưng Viện Viện hoàn toàn không để tâm. Hiện tại nàng chỉ muốn nhanh ch.óng đến kinh thành, trong lòng không hề mảy may oán trách Trịnh Trí Đức nửa lời. Chính nàng cũng không thể vì Trịnh Trí Đức mà vứt bỏ người nhà, cớ sao lại phải đòi hỏi Trịnh Trí Đức làm vậy?
Huống hồ, nếu Trịnh Trí Đức thực sự làm thế, nàng chưa chắc đã cảm động, mà có khi còn cảm thấy ớn lạnh. Suy cho cùng, những người trong nhà họ Trịnh đã hy sinh cho hắn quá nhiều.
Nỗi lo lắng của Lý Đăng Tài càng không có tư cách nói ra. Đào T.ử cũng không mảy may động lòng, chỉ tất bật chạy ngược chạy xuôi. Vì chuyến đi này sẽ mất rất nhiều thời gian, nên họ phải nhờ vả hai vị thẩm thẩm nhà họ Mã trông nom nhà cửa đồ đạc.
Nếu họ bình an trở về, đương nhiên sẽ có hậu tạ. Còn nếu một đi không trở lại, toàn bộ đàn thỏ, gà và các vật nuôi khác sẽ coi như tặng hết cho nhà họ Mã.
Bầu không khí kinh thành bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Người dân ra vào đều cẩn trọng hơn hẳn, cho thấy cuộc sống dưới chân thiên t.ử cũng chẳng dễ dàng gì.
Chỉ vì một nhà họ Ngô mà kéo theo bao nhiêu chuyện, khiến cả những người không liên quan cũng phải rón rén, e sợ bị bắt thóp.
Mộc Lan sau khi dưỡng t.h.a.i ổn định thêm hai ngày liền quyết định trở về Tiền Đường. Đã được triều đình xá miễn tội g.i.ế.c người, đương nhiên rời đi càng sớm càng tốt. Nếu không, đợi đến khi chuyện nhà họ Ngô lắng xuống, biết đâu có kẻ ăn no rửng mỡ lại đào bới chuyện cũ?
Dù sao, nàng cũng là muội muội của Tô Định, mà kẻ thù chính trị của nhà họ Tô thì đâu có ít.
Lý Thạch cũng chung suy nghĩ đó. Lập tức thu dọn hành lý, mượn dinh thự của Lại Ngũ mời vài người bạn đến dùng bữa, coi như tiệc chia tay.
Tô Định nhìn Mộc Lan một cái. Ngoại trừ lần đến thăm trước đó, đây mới là lần thứ hai hắn đối diện với cô em gái này.
Hắn trầm ngâm giây lát rồi nói: "Thực ra hai người không cần phải vội vã rời đi. Nhà họ Ngô hành sự ngông cuồng, mâu thuẫn với Hoàng thượng đã quá sâu sắc, hiện tại chưa ai dám dùng chuyện này để gây khó dễ cho nhà họ Tô đâu." Dù có kẻ nào muốn mượn cớ nhà họ Ngô để chèn ép nhà họ Tô, thì đối tượng bị nhắm đến cũng phải là Tô Uyển Ngọc.
"Cẩn tắc vô áy náy," Lý Thạch đáp lời, "Hơn nữa, chúng ta đã đi xa nhà quá lâu rồi, đám trẻ ở nhà không biết ra sao."
Thấy vợ chồng Lý Thạch khăng khăng, Tô Định đành bất đắc dĩ đồng ý.
Nhưng số trời đã định vợ chồng Lý Thạch chưa thể rời đi. Ngay ngày hôm sau, Tô Định nhận được tin báo từ Tiền Đường: nhóm Lý Giang và Tô Văn đã khởi hành được dăm sáu ngày, hiện đang ở giữa chặng đường. Người đưa tin phải phi ngựa hỏa tốc đến Tiền Đường mới hay nhà cửa vắng tanh, hỏi thăm mới biết cả bọn đã lên kinh thành. Y liền báo tin về kinh, đồng thời quay ngược lại để tìm người.
Lý Thạch và Mộc Lan đành ngậm ngùi ở lại chờ bốn người kia.
Lại Ngũ hiếm khi tinh tế được một lần: "Mấy hôm nay ta đang rảnh rỗi, hay để ta dẫn hai cháu đi dạo kinh thành nhé?"
Ông nói có phần thiếu tự tin. Bản thân ông cũng mới đến kinh thành năm nay, nên chẳng am hiểu nơi này cho cam.
Lý Thạch liếc ông một cái, thầm nghĩ Lại Ngũ chưa chắc đã rành đường kinh thành bằng mình. Dẫu vậy, hắn vẫn gật đầu đồng ý.
Mộc Lan vẫn luôn cảm thấy có lỗi với nhà họ Lại. Bao năm qua bặt vô âm tín Lại Ngũ khiến nàng không ít lần canh cánh trong lòng. Nhân dịp này, mọi người cùng nhau ra ngoài dạo chơi cũng tốt.
Lý Thạch ủ ấm cho Mộc Lan kín mít từ đầu đến chân rồi mới dắt tay nàng ra ngoài.
Nhìn hai bàn tay đan c.h.ặ.t vào nhau, trong mắt Lại Ngũ ánh lên vẻ mãn nguyện, ông cười bảo: "Xe ngựa đã chuẩn bị xong xuôi. Dạo này các cháu vất vả nhiều rồi, trước tiên chúng ta đến chùa Hộ Quốc dâng hương nhé. Nghe nói hoa mai trên núi đang nở rộ, tuy không biết các cháu có hứng thú với mấy thứ tao nhã đó không, nhưng ngắm cảnh cũng là một ý hay."
