Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 364
Cập nhật lúc: 16/03/2026 08:16
Viện Viện nghe vậy liền làu bàu: "Bọn muội có chơi bời gì đâu."
Ánh mắt sắc lẹm của Lý Thạch lập tức phóng tới.
Bọn trẻ sợ Lý Thạch nhất, thấy vậy liền rụt cổ lại, ấm ức cúi đầu.
Mộc Lan bật cười, vỗ vỗ tay hắn: "Hôm nay là Giao thừa mà."
Sắc mặt Lý Thạch mới dịu lại đôi chút.
Mộc Lan bèn bảo Viện Viện và Đào Tử: "Hai đứa ra nhà bếp xem chuẩn bị đến đâu rồi. Tối nay Ngũ thúc thúc phải vào cung dự yệc, nhà mình phải ăn cơm sớm một chút."
Viện Viện tò mò hỏi: "Nghe nói cỗ bàn trong hoàng cung ngon lắm mà, sao Ngũ thúc thúc còn phải nhồi nhét no bụng ở nhà rồi mới đi?" Đổi lại là nàng, nàng sẽ để bụng rỗng vào cung đ.á.n.h chén một bữa no nê.
Tô Văn nghe vậy liền bật cười chế giễu: "Muội thì biết cái gì? Trong cung khách khứa đông đúc, khoảng cách từ Ngự thiện phòng đến điện thiết yến lại xa. Đồ ăn dù có nấu ngon đến mấy, giữa trời đông giá rét bưng đến nơi cũng nguội ngắt rồi. Đồ ăn đã nguội thì làm sao mà ngon được nữa? Huống hồ, Ngự thiện phòng phải nấu một lúc chừng ấy món, cốt chỉ để lấy tiếng thơm, chứ mùi vị thì đòi hỏi sao được? Chẳng thà ăn bát canh đậu hũ nấu rau xanh của tỷ tỷ còn ngon hơn."
Viện Viện và Đào T.ử trố mắt ngạc nhiên, buột miệng cảm thán: "Thế nhiều đồ ăn thừa như vậy thì tính sao?"
Lý Giang thở dài: "Đương nhiên là đổ đi rồi."
Đến lúc này, sắc mặt Tô Văn cũng sầm xuống: "Thế nên kẻ c.h.ế.t đói chỉ có dân đen bách tính dưới đáy xã hội, chứ rượu thịt trong cung xưa nay toàn mang đi đổ bỏ."
"Im lặng!" Lý Thạch trừng mắt nghiêm nghị, "Các đệ tưởng đây là Tiền Đường đấy à?"
Lý Giang và Tô Văn vội vàng đứng dậy, cúi đầu nghe răn dạy.
Đúng vậy, đây là kinh thành, ai mà biết được trên mái nhà lúc này có kẻ nào đang vểnh tai nghe lén hay không.
Mộc Lan liền kéo Viện Viện và Đào T.ử ra ngoài, bỏ lại Lý Thạch đang giáo huấn hai người đệ đệ trong phòng.
Đào T.ử thè lưỡi: "Tỷ phu ngày càng dữ tợn."
Viện Viện gật gù đồng tình: "Kinh thành có vẻ đáng sợ thật, ở ngay trong nhà mình mà cũng không dám nói năng tự do. Sau này chúng ta vẫn nên ít lên đây thì hơn."
"Nhưng lên đây chơi thì cũng vui mà." Đào T.ử chần chừ. Nàng rất thích mấy món ăn vặt ở khu Tây thành, chỉ cần giắt túi hai trăm văn tiền là có thể ăn sập từ đầu phố đến cuối phố. Nếu không phải vì cái bụng biểu tình nhét không nổi nữa, nàng thực sự muốn cắm cọc ở đó luôn.
Tiền Đường làm gì có nhiều đồ ăn ngon như vậy.
"Thôi được rồi, mau ra nhà bếp xem tình hình thế nào, tiện thể dọn dẹp trang hoàng lại phòng khách đi. Giao cho hai đứa mấy việc này để khỏi suốt ngày tót ra đường chơi."
"Bọn muội làm gì có," Viện Viện làu bàu, "Lần nào bọn muội ra ngoài chẳng có các ca ca đi cùng. Mấy huynh ấy còn phải bận học, thời gian đâu mà đi chơi với bọn muội mãi."
Nói đến đây, Viện Viện và Đào T.ử đều nhìn Mộc Lan với ánh mắt van lơn: "Tỷ tỷ, bọn muội nghe nói Tết Nguyên Tiêu ở kinh thành náo nhiệt lắm. Đến lúc đó chúng ta cùng đi chơi có được không?"
Bắt gặp ánh mắt mong mỏi của hai đứa trẻ, Mộc Lan do dự xoa xoa bụng. Đào T.ử lanh trí nói ngay: "Tỷ tỷ yên tâm, lúc đó bọn muội hứa sẽ ngoan ngoãn không chạy lung tung. Hơn nữa, còn có các ca ca đi cùng mà."
"Để ta bàn lại với đại ca các muội xem sao, nhưng chưa chắc huynh ấy đã đồng ý đâu nhé."
Viện Viện và Đào T.ử reo lên sung sướng. Chỉ cần tỷ tỷ chịu mở lời, kiểu gì đại ca cũng sẽ mủi lòng đồng ý.
Mộc Lan sai người đến thư phòng mời Lại Ngũ ra dùng bữa từ sớm.
Đây là lần đầu tiên Lại Ngũ đón Giao thừa cùng gia đình Mộc Lan. Những năm trước, ông toàn rủ đồng liêu hoặc thuộc hạ nhậu nhẹt bí tỉ. Tuy vui vẻ náo nhiệt, nhưng trong lòng luôn cảm thấy trống trải một khoảng.
Lúc này, ngồi ở vị trí chủ tọa, nhìn ngắm những người đang quây quần bên bàn ăn, hốc mắt Lại Ngũ đỏ hoe. Ông nâng ly rượu lên: "Nào, ly này Ngũ thúc thúc kính các cháu. Ngần ấy năm trời, Ngũ thúc không những chẳng giúp được gì, ngược lại còn phải nhờ cậy các cháu chăm lo hương hỏa cho nhà họ Lại. Nhắc đến, Ngũ thúc thấy thật hổ thẹn."
Lý Thạch mỉm cười điềm đạm: "Ngũ thúc khách sáo quá rồi. Thúc đóng quân ở tận Liêu Đông, tình hình với triều đình lại căng thẳng, những chuyện đó đều có thể thông cảm được. Hơn nữa, năm xưa nếu không có thúc ra tay tương trợ, Mộc Lan đâu dễ gì thoát nạn. Nói đi cũng phải nói lại, chính cháu và Mộc Lan mới là người phải cảm tạ thúc."
Mộc Lan gật đầu đồng tình.
"Thêm vào đó, nếu năm đó không có Lại đại thúc và Lại Ngũ thúc che chở..." Nhớ lại những người thân đã khuất trong trận thiên tai năm đó, cổ họng Mộc Lan nghẹn đắng. Nàng hít một hơi thật sâu, nâng ly rượu lên: "Hôm nay là ngày vui, chúng ta không nhắc đến chuyện buồn nữa. Lại Ngũ thúc, chúng cháu kính thúc một ly."
