Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 655
Cập nhật lúc: 23/03/2026 09:08
Làm sao Hoàng thượng không tức giận cho được? Giả dụ chuyện này xảy ra vào mười hay mười mấy năm sau, có lẽ ngài cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ như bao vị đế vương khác.
Nhưng ngài mới lên ngôi được bao lâu? Đang độ tuổi sung mãn, ngài vốn đã không dung túng cho việc các hoàng t.ử kết bè kết phái tranh giành quyền lực. Giờ thì hay rồi, vì cái ngai vàng này mà chúng dám hạ thủ với cả người anh em ruột thịt luôn hết mực yêu thương mình.
Trong cơn thịnh nộ lôi đình của Hoàng thượng, tất cả những quan lại nhúng chàm trong vụ việc này đều bị nhổ tận gốc. Nếu Quân sư không ra sức can ngăn, e rằng ngọn lửa giận dữ ấy còn lan sang cả những vị quan có mối quan hệ thân thiết với họ.
Sau cuộc thanh trừng đẫm m.á.u này, bầu không khí chốn triều đường bỗng chốc trở nên ngột ngạt, căng thẳng tột độ. Trong biến cố này, quyền lực của Hoàng thượng lại được củng cố một cách đáng kinh ngạc.
Lý Thạch nghe tin không khỏi nảy sinh những lo âu. Xưa nay, chế độ độc tài thường dẫn đến những kết cục bi t.h.ả.m. Bởi lẽ con người không ai là hoàn hảo, việc nắm giữ quyền lực tuyệt đối trong một thời gian dài dễ khiến lòng tự tôn phình to, dẫn đến sự kiêu ngạo, tự phụ. Mà kiêu ngạo lại là cấm kỵ lớn nhất của bậc đế vương. Một khi đã không còn lắng nghe lời can gián, những quyết định sai lầm sẽ nối tiếp nhau, đưa đất nước vào vòng xoáy loạn lạc.
Nhưng những chuyện đại sự quốc gia này đâu đến lượt một gã thầy t.h.u.ố.c thấp cổ bé họng như hắn can dự. Điều duy nhất hắn có thể làm là bóng gió nhắc nhở Lại Ngũ trong lúc Hoàng thượng vẫn còn chịu lắng nghe những lời khuyên can.
Hai vị hoàng t.ử đang chịu án cấm túc, nghe ngóng được tin tức bên ngoài, sắc mặt bỗng chốc xám xịt như tro tàn. Tam hoàng t.ử thậm chí còn hộc ra một b.úng m.á.u tươi. Những thế lực mà ngài dày công xây dựng bao năm qua nay đã bị nhổ tận gốc. Hơn nữa, với việc bị Hoàng thượng giám sát gắt gao, mộng bá vương e rằng đã tan thành mây khói.
Đại hoàng t.ử cầu xin Hoàng thượng cho phép đến thăm hai vị đệ đệ.
Hoàng thượng nhìn chàng hồi lâu, khẽ hừ lạnh: "Sao, lại mềm lòng rồi à?"
Đại hoàng t.ử lắc đầu: "Nhi thần chỉ có vài lời muốn chất vấn hai vị đệ đệ thôi ạ."
Nhìn thấy nét mỏi mệt hằn sâu giữa đôi lông mày của con trai, Hoàng thượng bất lực thở dài, xua tay: "Đi đi."
Đại hoàng t.ử lầm lũi lui ra. Vốn dĩ chàng định cắt đứt quan hệ với hai người đệ đệ này mãi mãi. Nhưng những ngày qua ở kinh thành, ký ức xưa cũ cứ ùa về trong tâm trí. Chàng không hiểu vì sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này.
Chàng không hề ngốc nghếch. Ngay khi phụ hoàng làm rõ chân tướng sự việc, chàng thừa hiểu ba người đệ đệ của mình ít nhiều đều có nhúng chàm. Lão Tứ can dự sâu đến đâu chàng không rõ, nhưng sống trong chốn thâm cung, lại sớm tối kề cận Lão Nhị, Lão Tam, sao chàng có thể không biết gì cơ chứ.
Lão Tứ thì không nói làm gì, nhưng sự phản bội của Lão Nhị và Lão Tam mới là nhát d.a.o cứa sâu nhất vào tim Đại hoàng t.ử. Hai người đó đều do chính tay chàng nuôi nấng khôn lớn cơ mà.
Đại hoàng t.ử đứng sững giữa sân viện, chần chừ một lúc rồi quyết định bước vào phòng Nhị hoàng t.ử trước.
Nhị hoàng t.ử đang ngồi xếp bằng trên đệm hương bồ, nhắm mắt dưỡng thần. Nghe tiếng mở cửa, ngài gắt gỏng: "Bản vương đã dặn không có việc gì thì đừng làm phiền rồi cơ mà? Cút ra ngoài!"
"Là ta." Đại hoàng t.ử nhìn đứa em trai do chính tay mình dìu dắt trưởng thành, không giấu nổi sự xúc động. Chàng đăm đăm nhìn ngài, cất giọng nhẹ nhàng hỏi: "Tại sao?"
Nhị hoàng t.ử chột dạ, đảo mắt lảng tránh ánh nhìn của Đại hoàng t.ử.
Đại hoàng t.ử chậm rãi bước đến trước mặt ngài, ngồi xổm xuống ngang tầm mắt: "Chúng ta là huynh đệ, không phải sao?"
Sắc mặt Nhị hoàng t.ử biến đổi. Đại hoàng t.ử ngồi khoanh chân đối diện ngài, giọng khàn khàn: "Từ nhỏ đến lớn, các đệ muốn gì ta đều nhường nhịn, đều tìm cách lấy cho bằng được. Ta tự nhận mình không hổ thẹn với hai tiếng đại ca, vậy tại sao đệ lại làm thế?"
Bàn tay Nhị hoàng t.ử siết c.h.ặ.t lại. Ngài đột ngột quay sang nhìn Đại hoàng t.ử: "Nếu là ngai vàng thì sao? Huynh cũng sẵn sàng nhường lại ư?"
Đại hoàng t.ử nở nụ cười chua xót: "Đệ chưa từng hỏi, sao biết ta không chịu?"
Nhị hoàng t.ử hừ lạnh: "Đại ca chỉ được cái nói hay. Phụ hoàng một lòng muốn lập huynh làm người kế vị. Chuyện huynh có từ chối hay không khoan hẵng bàn, dẫu huynh có từ chối, liệu có kháng lại được thánh ý của phụ hoàng không?" Đã xé rách lớp mặt nạ, Nhị hoàng t.ử cũng chẳng buồn úp mở nữa.
"Vì thế, đệ muốn lấy mạng ta sao?" Trái tim Đại hoàng t.ử như bị ai đó bóp nghẹt. "Chỉ vì ngai vàng, đệ sẵn sàng ra tay g.i.ế.c ta sao?"
Ánh mắt chân thành của Đại hoàng t.ử khiến Nhị hoàng t.ử chột dạ. Ngài quay đi, không dám đối diện, cũng không nói lời nào, nhưng tấm lưng thẳng tắp đã tố cáo tất cả.
