Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 690
Cập nhật lúc: 24/03/2026 09:02
"Tôi cứ đinh ninh là có chuyện hệ trọng rồi. Mọi người không để ý sao, dạo này quan binh tuần tra toàn những gương mặt lạ hoắc."
Mọi người bỗng chốc lặng thinh, thi nhau lục lọi trí nhớ. Càng nghĩ càng thấy rợn tóc gáy. Quả thực, dạo gần đây toàn gặp những gương mặt lạ lẫm.
Ưu điểm của một huyện thành nhỏ là mọi người ít nhiều đều nhẵn mặt nhau. Dù không biết tên tuổi, nhưng bóng dáng những vị quan binh thường xuyên tuần tra, dân chúng cũng mang máng nhớ được.
Mấy người nhìn nhau, hạ giọng thì thầm: "Lẽ nào có biến thật sao?"
Mộc Lan húp cạn bát hoành thánh, đặt lại mấy đồng tiền lẻ rồi cùng Lý Đông nhanh ch.óng rời đi.
"Huyện nha nằm ở đâu?"
"Cứ đi thẳng tới trước là đến."
Mộc Lan và Lý Đông lén lút ngồi thụp xuống đất, khóe mắt không ngừng liếc trộm về phía huyện nha. Trước cổng có ba tên nha dịch đang gà gật ngủ. Người qua lại khu vực này thưa thớt, hầu như chẳng ai buồn ngó ngàng đến nơi uy nghiêm, quyền lực này. Ở thời đại này, dân chúng luôn mang trong mình một nỗi sợ hãi, kính cẩn đối với chốn nha môn.
Mộc Lan cùng Lý Đông đi loanh quanh quan sát từ xa, rồi tìm một nhà trọ tá túc.
Mộc Lan vừa nhấp ngụm trà, vừa gạn hỏi: "Bao nhiêu nha dịch bị thay thế, chắc chắn là đã bị khống chế bên trong rồi. Nhưng việc họ biền biệt mấy ngày đêm không về nhà, người thân không thấy lạ sao? Hơn nữa, trong huyện cũng thiếu gì những gia đình quyền quý. Cậu từng nói có năm vị cử nhân lão thành sống ngay cạnh huyện nha mà? Chuyện tày đình như thế, làm sao họ không đ.á.n.h hơi thấy? Chẳng lẽ họ không một lời hỏi han?"
Lý Đông rùng mình: "Thẩm thẩm nghĩ bọn họ thông đồng với nhau sao?" Lý Đông xót xa nhớ lại những tháng ngày Lý Giang dốc lòng vì dân vì nước, hai năm trời thức khuya dậy sớm: "Nhị thúc thúc một lòng vì dân, đám người kia thật uổng công học sách thánh hiền."
Mộc Lan lại điềm tĩnh phân tích: "Không thể nào có nhiều người phản bội đến thế. Dẫu có bất mãn với Giang nhi, họ cũng không dám làm chuyện tày đình này. Bức bách Giang nhi từ chức chỉ là cuộc tranh giành quyền lực, nhưng chiếm đoạt huyện nha lại là tội mưu phản! Vài vị cử nhân ở một huyện nhỏ bé, lấy đâu ra lá gan đó."
"Nói vậy là..." Tim Lý Đông đập liên hồi, "Bọn họ cũng bị khống chế rồi sao? Nhưng, nhưng số lượng dân tị nạn tràn vào thành làm gì đông đến thế."
Mộc Lan cụp mắt suy tư: "Vậy nên, số lượng bọn chúng chắc chắn không nhỏ. Rất có thể chúng đã len lỏi vào huyện thành từ trước, những kẻ cậu thấy chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Xem ra, bọn chúng không phải là dân tị nạn thực sự rồi."
Mộc Lan đau đầu: "Hiện giờ chúng ta mù tịt về tình hình bên trong, cần phải thu thập thêm thông tin. Cậu có mối quan hệ nào đáng tin cậy trong huyện, mà không bị chúng nghi ngờ không?"
"Có một người tên Vương Trụ, trước kia từng làm thuê cho cháu, rất lanh lợi. Sau này nhà có biến cố nên không làm nữa. Nhưng Nhị thúc thúc thấy thương xót, thi thoảng vẫn thuê cậu ta làm vài việc lặt vặt, hoặc ngấm ngầm giúp đỡ. Những việc này đều do cháu đứng ra dàn xếp. Cậu ta rất trung thành với Nhị thúc thúc. Lại không phải là người làm chính thức của cháu, chắc bọn chúng không để ý đến đâu."
"Vậy cậu đi tìm cậu ta ngay đi, nhớ phải cẩn thận. Nếu thấy đáng tin cậy thì dẫn tới đây, ta có vài điều cần hỏi."
Lý Đông vâng dạ rồi rời đi.
Mộc Lan chau mày lo âu, nhìn sắc trời bên ngoài, thầm tính toán thời gian Lý Thạch đến nơi. Về mưu lược, nàng kém xa Lý Thạch. Hiện tại nàng đang rối bời, không có lấy một manh mối, thậm chí không dám mon men lại gần huyện nha.
Mộc Lan mòn mỏi ngóng chờ Lý Thạch. Ở phủ thành, Lý Thạch cũng đang như ngồi trên đống lửa. Từ lúc nhận được thư của Mộc Lan, hắn chưa chợp mắt được chút nào, đôi mắt đỏ ngầu cứ bám gót Tri phủ.
Tri phủ cũng mặt mày ủ dột: "Dương tướng quân đã đi điểm binh rồi. Ngươi thức trắng hai đêm, mau đi chợp mắt một lát đi. Cơ thể khỏe mạnh đến đâu cũng không trụ nổi đâu."
Khi quân binh chưa xuất phát, Lý Thạch sao có thể yên lòng. Hắn gắng gượng đáp: "Trên đường đi ta sẽ chợp mắt sau."
Tri phủ khẽ thở dài: "Dương tướng quân là người có kinh nghiệm trận mạc, tin chắc ông ấy sẽ cứu được lệnh đệ."
Lý Thạch cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. Chu Đông tất tả chạy đến, ghé sát tai Lý Thạch thì thầm vài câu.
Mắt Lý Thạch lóe lên tia sắc lạnh, sát khí bao trùm, bàn tay vô thức siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
"Có chuyện gì vậy?"
Lý Thạch cụp mắt xuống, giọng trầm lắng: "Nghe đồn có rất nhiều dân tị nạn tràn xuống từ phía Bắc. Dương tướng quân phải ở lại trấn thủ phủ thành, chỉ cấp cho chúng ta năm trăm binh lính do Tả Chí Hạo chỉ huy."
