Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 707

Cập nhật lúc: 24/03/2026 09:04

"Bất kể ả từ đâu tới, đi g.i.ế.c hết bọn chúng cho ta. Nếu có người bên ngoài đến dò la tin tức, g.i.ế.c sạch, đêm nay chúng ta sẽ rút lui."

Lúc này, Lý Thạch và Tả Chí Hạo vừa tới ngoài thành.

Tả Chí Hạo thúc ngựa tiến lên: "Lý tiên sinh, hôm nay đã muộn, binh mã lại mệt mỏi, chi bằng sáng mai hãy tiến công?"

"Không kịp rồi."

"Cái gì?"

Lý Thạch hất cằm ra hiệu cho hắn nhìn: "Đó là hướng nha huyện." Tả Chí Hạo nhìn theo, hướng đó lửa cháy rực trời.

Tả Chí Hạo cũng không do dự, vung tay ra lệnh: "Tả tiền phong, điểm ba trăm binh sĩ lên trước dò đường." Vừa dứt lời thì có thám t.ử cưỡi ngựa báo tin: "Tham quân, hướng Tây Nam có một đội binh mã tiến lại, số lượng không ít."

Tả Chí Hạo và Lý Thạch đều kinh ngạc nghi ngờ, chẳng lẽ đối phương còn có viện quân?

Nghĩ đến đây, lòng hai người đều chùng xuống.

Tại nha huyện, tình thế cũng ngàn cân treo sợi tóc.

Tài b.ắ.n cung của Mộc Lan tuy lợi hại, nhưng trong đám nha dịch số người giỏi võ chưa tới mười người. Ban nãy Mộc Lan có thể cứu được người hoàn toàn là nhờ yếu tố bất ngờ. Hiện giờ bị bủa vây, đối phương lại là lính chiến dạn dày kinh nghiệm, Mộc Lan cùng lắm cũng chỉ cầm cự được một hai canh giờ. Trần sư gia lúc này đang dẫn người đập phá bức tường bên kia, chỉ cần đả thông là họ có thể từ đó thoát ra ngoài phố.

Ngụy An rảo bước đến quan sát, hừ lạnh: "Cũng chỉ có một mình thôi mà. Đi chuẩn bị củi khô, dầu hỏa, dù có phải thiêu rụi ta cũng phải đốt c.h.ế.t chúng." Giờ không còn là vấn đề làm kinh động lớn hay nhỏ nữa, nếu đã làm lớn thì đ.â.m lao phải theo lao.

Mệnh lệnh của Ngụy An vừa ban xuống, đột nhiên phía sau có vô số mũi tên lửa và gạch đá b.ắ.n tới. Người của Ngụy An nhất thời không phòng bị, ngã rạp cả một mảng.

Ngụy An vừa kinh ngạc vừa giận dữ quay lại nhìn, thì phát hiện chúng được b.ắ.n ra từ nhà Hoàng Kim Vạn.

Thuộc hạ của Ngụy An kinh nghi nói: "Đại nhân, có phải chúng ra tay rồi không? Chúng tới từ bao giờ? Tại sao thám t.ử của chúng ta không có một chút tin tức nào?"

"Thám t.ử cũng là người, lẽ nào chúng không biết c.h.ế.t sao?"

Trên lầu, nhóm Trần sư gia vui mừng khôn xiết: "Có phải lão gia tới rồi không?"

"Không thể nào," Lý Giang điềm tĩnh phân tích: "Nếu đại ca tới, huynh ấy nên tấn công từ cửa chính và cửa phụ, chứ không phải ẩn nấp trong nhà Hoàng Kim Vạn." Trừ phi binh lực không đủ. Câu này Lý Giang không nói ra miệng.

Tẩu t.ử đã đến từ đêm hôm kia, theo lý thuyết, hôm qua đại ca cũng đã phải tới nơi rồi, vậy mà đến giờ vẫn bặt vô âm tín, vậy chỉ có thể là viện quân gặp trục trặc.

Nhưng viện quân là hy vọng của họ, Lý Giang không muốn mọi người thất vọng.

"Chắc là người của Phó Đồng." Mộc Lan khẽ nói: "Ta đã hẹn với họ rồi, cứu người xong do họ yểm trợ." Mộc Lan thở dài, vốn dĩ nàng không định cứu nhiều người thế này, nhưng đúng như Lý Giang nói, nếu không cứu họ, sau này đệ ấy khó lòng đứng vững ở đây.

Mộc Lan sờ ống tên, thấy không còn động tĩnh, Lý Giang nhìn ba mũi tên ít ỏi còn lại trong ống của Mộc Lan, lấy tay gạt vết nhọ nồi trên mặt, trầm giọng nói: "Tẩu t.ử, bắt giặc phải bắt tướng trước."

Trần sư gia cũng tràn trề hy vọng nhìn Mộc Lan, ông vốn biết chuyện Mộc Lan lấy đầu tướng cướp giữa vòng vây của thiên quân vạn mã.

Mộc Lan nheo mắt nhìn xuống dưới, chầm chậm lắc đầu: "Hắn trốn phía sau, không g.i.ế.c được!"

Trần sư gia hơi thất vọng, Lý Giang liền nói: "Tẩu t.ử, đệ dẫn người xuống dưới dụ chúng ra, để hắn lộ diện."

"Đệ cẩn thận đấy." Mộc Lan đứng trên cao nhìn xuống dưới, "Nếu thấy không ổn phải lùi lại ngay."

Lý Giang gật đầu, quay người điểm ba mươi người, nói: "Lần này chúng ta phải liều mạng một phen, nếu g.i.ế.c được tên tướng cướp, chúng ta cũng có thể lấy công chuộc tội, nếu không, chúng ta thân t.ử là chuyện nhỏ, nhưng chỉ sợ mấy vạn bá tánh Nam Dương phía sau không ai sống sót, mà cha mẹ, gia đình chúng ta đều ở ngay sau lưng chúng ta! Sống c.h.ế.t quyết định ở trận chiến này!"

Mọi người đều đỏ hoe mắt. Đúng như Lý Giang nói, cha mẹ vợ con họ đều ở huyện Nam Dương, nếu để bọn chúng g.i.ế.c sạch, nói không chừng đối phương thẹn quá hóa giận sẽ đồ sát cả huyện Nam Dương!

Lý Giang dẫn người xông xuống.

Tầng một cũng có người canh gác. Lý Giang được người phía trên yểm trợ xông ra, hắn đi đầu. Nhìn thấy vị huyện lệnh vốn thư sinh trói gà không c.h.ặ.t nay lại dũng cảm như vậy, ba mươi người phía sau như được tiêm m.á.u gà, hừng hực khí thế xông tới.

Ngụy An vừa nói: "Không phải chúng, chúng chưa đến mức làm trò mờ ám này, xem ra chúng ta đã bị phát hiện, kẻ đó cấu kết với người bên ngoài để vào cứu người." Vừa dứt lời, Ngụy An liền nghe tiếng hô hoán c.h.é.m g.i.ế.c phía sau. Hắn quay lại thì thấy Lý Giang dẫn người lao ra, liền hừ lạnh một tiếng: "Đến đúng lúc lắm, g.i.ế.c vào trong, một tên cũng không tha."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.