Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 740
Cập nhật lúc: 25/03/2026 02:08
Mộc Lan không hề thiên vị nhà nào, bất kì ai hễ đến nhận thịt Mộc Lan đều cho phần, định lượng thì luôn cố định chuẩn xác theo cách Mộc Lan tính nhẩm trong đầu. Số dư còn lại nàng mới lệnh người mang chia cho những hộ đặc biệt khó khăn.
Cũng chẳng phải nhà nào trong thôn cũng mâm me một miếng thịt này, trong thôn còn rất nhiều nhà giàu có, tệ lắm thì cũng chả thiếu miếng thịt hốc vào miệng.
Nếu con lợn rừng này do Mộc Lan săn về, chắc số người đến lấy phải giảm bớt đi một phần ba, nhưng ai biểu đây là đồ Lại Ngũ săn được cơ chứ?
Có rất nhiều nhà vinh dự hớn hở xách thịt về làm cỗ.
Dù vậy, Mộc Lan cũng hiểu rành rẽ, lần sau Lại Ngũ có săn được con nào thì không cần phải rùm beng như vầy nữa, cứ trực tiếp chia đem tới mấy nhà khó khăn không có cơm no thịt béo là xong chuyện.
Hà Tiền thị trân trối nhìn con d.a.o trên tay Chu Đại Phúc, rồi lại liếc mắt sang Mộc Lan, Mộc Lan bất lực: "Hà tam thẩm, thím nhường đường qua một bên đi, phía sau còn có người đợi tới lượt lấy thịt nữa kìa."
Hà Tiền thị đành nuốt giận tránh ra, lầm bầm nhai cặn vào tai Mộc Lan: "Mỗi nhà có được vỏn vẹn sáu lạng thịt, nhằm nhò gì cho đủ nhét kẽ răng."
"Nhưng thịt lợn này cũng chỉ có ngần ấy thôi mà," Mộc Lan giả bộ ngây ngốc, cười nói: "Nếu Hà tam thẩm chê ít thì cứ đặt xuống đi. Vừa hay, trong thôn còn mấy nhà khó khăn lắm, đến lúc đó..."
Hà Tiền thị cuống quýt nở nụ cười làm lành cắt ngang lời Mộc Lan: "Chê bai gì đâu, được nếm thử miếng thịt thú rừng do chính tay Hầu gia săn ta còn mừng không hết ấy chứ."
Mặt bà ta không có lấy nửa nét sượng sùng gượng ép.
Mộc Lan xưa nay rất phục bà ta ở khoản này, làm gì mà da mặt nàng đủ dày được như thế.
Hà Vương thị đỏ mặt tía tai lôi bà em dâu đi, rất ngại ngùng nói với Mộc Lan: "Mộc Lan, chúng ta về trước đây, cảm ơn cháu, cũng cảm ơn Hầu gia và phu nhân."
Đối diện với Vương thị, nét mặt Mộc Lan dịu dàng hẳn đi, gật đầu bảo: "Nhị thẩm Tam thẩm đi thong thả."
Hà Tiền thị còn muốn phân bua thì bị Hà Vương thị lôi tuột đi, Mộc Lan láng máng nghe tiếng Hà Tiền thị bất mãn làu bàu: "Chị chậm thôi, cuống quýt làm cái gì chứ."
Mộc Lan lắc đầu, không màng để tâm đến họ nữa, quay đầu nhìn Hà Trần thị đang hì hục phụ giúp một tay, đoạn kề tai Chu Xuân thì thầm dặn dò: "Hôm qua nhà bếp chẳng phải làm dư nhiều điểm tâm đó sao, em vào lấy gói hai bọc lớn lớn, tí nữa Hà đại thẩm về thì gửi mang theo, sẵn tiện xẻ cho bà ấy thêm chút thịt hươu nướng, bọc lại cẩn thận lát lén bỏ vào tay nải cho bà ấy."
Chu Xuân thừa biết Mộc Lan luôn tận tình chiếu cố đại phòng nhà họ Hà, bản thân nàng ta cũng khá có thiện cảm với người chăm chỉ cần mẫn như Hà Trần thị, nghe vậy gật đầu đồng tình, thừa lúc rảnh rang lẻn vào trong phòng bếp bọc ra hai túi điểm tâm bự chảng. Mẹ Chu Đại Phúc nhìn thấy xót xa vô cùng, không nhịn được dí tay vào trán con gái càm ràm: "Thái thái chỉ dặn gói hai bọc, mày gói ứ hự thế này làm cái gì?"
Chu Xuân trừng mắt lườm một cái: "Có giữ lại cũng tống vào mồm mẹ thôi, thà mang ra ngoài tiếp tế cho người khác còn hơn. Mẹ tự soi coi bụng rốn tròn xoe ra mấy vòng rồi? Cứ đà này cẩn thận bị cha hưu (bỏ) luôn đấy."
"Con nha đầu c.h.ế.t dẫm này, mọc đâu ra tao rặn đẻ ra mày hả? Toàn nói những lời vớ vẩn linh tinh, được rồi được rồi, mang nhanh ra ngoài cho khuất mắt tao." Mẹ Chu Đại Phúc hất con gái ra ngoài liên tục, sầu não day trán: "Chẳng biết xui rủi thế nào lại đẻ ra cái đồ ôn dịch đòi nợ này."
"Tỷ tỷ cứ bằng lòng đi. Xuân nhi là hồng nhân số một trước mặt thái thái, Chu Đông thì sai vặt phụng sự cho lão gia, có đâu ra con cái được tài giỏi như vậy chứ. Miệng Xuân nhi chỉ hay mỉa mai độc địa vậy thôi, chứ mẹ không nhớ nó quản giáo huynh đệ khắc nghiệt ra sao à, lần trước Chu Đông xảy ra chuyện, mắt nó sưng húp lên kìa. Có đồ ngon vật lạ cũng tọng cho huynh đệ hết, nó chỉ võ mồm lấn lướt mẹ thế thôi, chứ lần trước thái thái thưởng cho một xấp vải tốt, nó có thèm cắt may cho mình đâu, vác hết về may đồ cho mẹ đấy thôi."
"Đúng đó nha, tôi mà có một đứa con gái như vậy, nằm mơ cũng cười tỉnh. Chỉ có mỗi tỷ đứng đây kén cá chọn canh." Hai bà v.ú bếp trong bếp thấy thế bèn thốt lời chua loét, họ thật sự ghen tị thèm muốn một cặp trai gái như Chu Đại Phúc.
Cái mỏ Chu Xuân dẫu độc địa một chút, nhưng với cha mẹ lại tận hiếu có thừa, ít nhất nàng luôn miệng bới móc cha mẹ, nhưng hễ rảnh là lại xáp lại săn sóc không sót tí gì. Chu Đông tuy ngoan ngoãn vâng lời, nhưng tâm tính con trai làm sao mà chu đáo bằng con gái, nhiều bề lại sơ hở không đoái hoài nổi.
Mẹ Chu Đại Phúc nghe mấy lời ấy trong lòng đ.â.m tự đắc, thực ra đây vốn là niềm kiêu hãnh ngầm của bà ta. Con gái bà dẫu hay vặc lại bà bôm bốp, nhưng bản chất vô cùng hiếu thuận. Thuở xưa bà ta luôn nơm nớp sợ sệt tình cảm tỷ đệ bọn họ rạn nứt, nhưng trải qua sự cố lần trước, thì đã thấy nỗi lo của bà thừa thãi tới cỡ nào.
