Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 742
Cập nhật lúc: 25/03/2026 02:08
Hà Vương thị kề môi dạy dỗ cặn kẽ Hà Tiền thị từng chi li kẽ tóc: "Thím mà có được một nửa sự khôn lõi và khéo léo của đại tẩu, cũng dư dả sắm được cho tam chất t.ử một cái chân trong đấy rồi."
Hà Tiền thị nhướng mày thắc mắc ngó lom lom vào mặt bà: "Mắc mớ gì mà chị xắn tay vào chuyện của nhà tôi răn dạy vầy?"
"Đương nhiên tôi cũng đắp nhắm mưu tư của riêng tôi. Đại chất t.ử và tam chất t.ử phất lên rồi, cũng sẽ chừa đất gánh vác đỡ đần cho lũ huynh đệ chúng nó." Hà Vương thị thở phì hắt hơi, "Nếu không vì tôi với Mộc Lan xa cách sượng sùng thì chính tôi đã tự xắn tay lên lo liệu vụ này rồi. Giờ nhón gót tọt vô chõa đó, bộp chộp lòi cả đuôi cáo, tiểu Lý tướng công mà đ.á.n.h hơi là phát khùng lên cho mà xem. Thôn làng mà ùn ùn kéo nhau học thói thế thì Mộc Lan lấy lý lẽ đâu mà từ chối cho vừa? Nhưng thím thì khác, người đi lại thân cận chõm chõm với Mộc Lan nhất trong cái thôn này là ai? Thím đó! Mộc Lan để mắt nâng thím, hay dọn đường cho cháu thím coi như là ân tình giữa hai người, đếch mảy may dính líu dập khuông tới ai."
"Không nhận lời, gương tày liếp của tôi chình ình đó rồi, lũ đó thể nào cũng oán thán ấm ức. Nhận, lấy sức đâu mà gánh cả trăm mạng bâu vào, huống chi làng xóm thượng vàng hạ cám một đống nát bấy, chẳng lẽ quơ đũa cả nắm rác rưởi trấu cám cũng phải dùng đến sao? Còn thím, trong làng này người qua lại thân thiết sáp gần Mộc Lan nhất là thím, Mộc Lan giúp thím, châm chước dọn đường cho cháu thím, ấy coi như do cái duyên chị em sáp lại tình cảm chớ dính dáng đếch gì tới đám bá vơ đó."
Hà Tiền thị há hốc mồm rớt hàm vỗ bộp đùi la lớnáng lên: "Tôi á? Bám váy Mộc Lan hồi nào?"
Hà Vương thị hớt hải chồm tới bịt mỏ bà ta: "Nói be bé thôi, thím tính loa làng cho cả cái xứ này nghe à." Bà ta hậm hực đay nghiến: "Sao lại không phải thím? Hễ Mộc Lan có nhà là hôm sau thím tót mặt mò sang đó. Ngay cả con vợ Mã Thiết cũng đâu rỗi việc đu bám trâu như thím, chẳng qua nó có giao hảo sòng phẳng rành mạch dính c.h.ặ.t với Mộc Lan từ thuở đời kiếp..." Nhắc tới đây, Hà Vương thị cũng cay cú rủa sả cái con lợn c.h.ế.t dẫm bực mình này. Thêm lúc đầu mới mọc mũi chuyển nhà tới, người hớt hơ hớt hải nhào vô xun xoe với Mộc Lan là Hà Tiền thị, mồm mép bùm chát bô bô ríu rít với Mộc Lan cũng là Hà Tiền thị, thế quái nào cái nết điên đực đó lại để con vợ Mã Thiết chiếm thế làm quen chõa thân nhất...
Nhưng thôi những thứ phù phiếm đó qua đi hết rồi, đắp chiếu phủ mền dẹp.
Hà Tiền thị đỏ lựng sượng mặt ấp úng lúng b.úng thì thầm: "Tôi... tôi toàn vác xác sang đó xin xỏ bòn rút ăn chực đả thu phong chứ bộ."
"Biết, thím nghĩ Mộc Lan ngu à mà không tường tận? Nhưng lần nào mần ăn về cũng vác theo gói điểm tâm bọc quà tú ụ chình ình, đó chứng tỏ Mộc Lan vẫn còn chút nhân tình nghĩa lý với thím, thím ngoan ngoãn chùi mỏ tém tém sống đoan chính lại. Tam chất t.ử cũng sáng dạ đàng hoàng, tới lúc đó thím bóng gió xem sao, đứt gánh cũng có sao, rảnh thì bóng gió hù sáo lại, nước rỉ cũng có ngày tạc được đá lủng thôi."
Hà Tiền thị há hốc như cá ngoi vỗ vỗ tát bành bạch xuống đùi kêu thất thanh: "Trời mẹ nhị tẩu ơi, tôi mới nhận ra cái mặt bà còn trơ trẽn dày cả tấc hơn tôi nữa."
Hà Vương thị mặt đỏ bừng lên: "Thế vì lũ nhỏ thôi."
Hà Tiền thị gồng mình lên một hồi, lưng thẳng tắp như tiêm chích, "Chị cứ phó thác tôi, mai tôi xách xác đi kiếm Mộc Lan..."
Hà Vương thị lật đật chặn họng: "Đâu phải sừng sộ phóng vào liền như quỷ thế..."
"Biết rồi mà, cứ từ tốn nhả ra chút một để Mộc Lan ấn tượng răn đe vào óc."
Hà Vương thị thở hắt nhẹ nhõm an tâm, hai bà hì hụi vừa buôn dưa c.h.é.m gió rôm rả một chốc, thì hai đứa nhỏ cũng mót mả trở về từ phủ thành.
Con trai lớn nhà nhị phòng Hà Thành, và con trưởng nhà tam phòng Hà Thụy vất vả lăn lộn kiếm ba cọc ba đồng đ.á.n.h việc lẻ mướn trên phố thành nhân những dịp điền ruộng rảnh rỗi nhàn tênh, hai hôm nữa là tối qua hai tám Giao thừa, người ta tạt hết mọi việc thu quân đón Tết nên tụi nó mò mẫm hồi hương.
Nếu hai tên trụ cột nhà họ Hà bê tha tới mức để cả làng dèm pha vất xó thì đám hậu bối của mấy đại phòng lại trở thành đại diện cho tấm gương cần cù làm lụng tới kiệt sức cho giới trẻ thôn này.
Hà Thành nay cũng mới lên tuổi mười bốn, Hà Thụy rớt sau đệ đệ có mỗi chừng năm tháng. Có lẽ bị ảnh hưởng từ hình ảnh thối nát nằm phè ễnh ương của lũ phụ thân bá phụ thuở nào tới giờ, nên tụi nó căm hận tận xương tận tủy cái tính biếng nhác ăn bám ăn đ.â.m, bồi thêm bà nương với thẩm mẫu, bá mẫu cầm roi thúc giục, thế nên lũ đàn ông nhà họ Hà bán mạng cày cuốc tới kiệt cùng, cả thôn lúc nào cũng tặc lưỡi rỉ rả bàn tán lũ khốn kiếp huynh đệ nhà họ Hà chắc đi kiếp ch.ó nào vấp nhầm cứt nên kiếp này mới có cơ hốt được lũ vợ chịu thương chịu khó thế, đẻ ra toàn những đứa tinh hoa ngoan hiền.
