Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 744
Cập nhật lúc: 25/03/2026 02:08
Phó thị và Hứa thị chỉ thấy Dương Dương đáng yêu, bị hành động của thằng bé chọc cười. Tuy vẫn giữ quy củ "lúc ăn không nói chuyện", nhưng cũng không nhịn được lên tiếng khen: "Dương Dương đáng yêu quá, trẻ con ăn được là có phúc. Nếu đại phu đã nói Dương Dương ăn được thì cứ để thằng bé ăn cho no bụng đi."
Mộc Lan lấy lại tinh thần, lắc đầu nói: "Làm sao có thể để con ăn no căng rốn được. Đây là thịt hươu, suy cho cùng cũng là đồ gây nóng, chỉ ăn một chút là được rồi."
Cả bữa tối nàng luôn để mắt tới Dương Dương, hễ thấy đủ là không cho ăn thịt nữa, nhét một đống rau xanh vào miệng thằng bé.
Sau bữa ăn, Hứa thị tỏ vẻ hâm mộ: "Giữa mùa đông giá rét thế này mà chỗ các người vẫn có rau xanh để ăn, ở chỗ chúng ta ngoài cải thảo ra thì toàn là các loại thịt, thỉnh thoảng có chút rau xanh cũng chẳng bõ dính răng." Nói đến đây, Hứa thị bật cười khẽ: "Cũng may thúc thúc cháu không thích ăn rau xanh, chỉ thích ăn thịt, nếu không thì lại càng thiếu thốn."
"Thuở nhỏ Lại Ngũ thúc hiếm khi được ăn thịt nên đương nhiên là thích ăn thịt rồi," Mộc Lan rất hiểu tâm lý đó, bèn lảng sang chuyện khác: "Cháu nghe nói ở kinh thành có những nhà trồng được rau quả bên cạnh suối nước nóng."
"Kinh thành thì đào đâu ra nhiều suối nước nóng như vậy? Tính cả những chỗ gần bên Trực Lệ, Bảo Định, tới lui cũng chỉ có ngần ấy chỗ, sớm đã bị người ta chiếm hết rồi. Thúc thúc cháu mới vào kinh mấy năm, cũng chỉ mua được vài trăm mẫu ruộng, phần lớn trang viên và đất đai đều do Thánh thượng ban thưởng theo định mức, trong đó làm gì có trang viên suối nước nóng. Cho nên rau xanh nhà ta ăn đều phải mua từ bên ngoài, đúng thật là một cân rau xanh ngang giá mười cân thịt đấy."
Mộc Lan ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Năm nay phương Nam chỗ chúng ta cũng lạnh, chẳng khá hơn phương Bắc là bao. Tuy rau xanh c.h.ế.t cóng nhiều, nhưng nhà cháu ít người nên miễn cưỡng vẫn đủ dùng. Sau khi phu nhân về kinh, chi bằng cũng sai người ở trang viên làm thử xem sao. Mùa đông bọn họ rảnh rỗi không có việc gì làm, phu nhân cứ ban thưởng nhiều một chút, trả thêm chút tiền công, chắc chắn họ sẽ chịu khó dốc sức làm thôi." Mộc Lan nghĩ đến cục diện ở kinh thành, cười nói: "Chỉ cần trồng ra được, không những trong phủ không lo thiếu rau xanh ăn, mà dịp lễ Tết còn có thể mang đi biếu xén. Nếu dư dả mang bán cho các t.ửu lâu cũng là một khoản thu nhập, cớ sao lại không làm."
Mắt Hứa thị sáng lên, kéo tay Mộc Lan nói: "Đa tạ cháu đã chỉ điểm. Chỉ là ta cũng lo, ở chốn kinh thành làm gì có bí mật nào giấu được lâu. Chúng ta trồng ra được, người khác ắt sẽ học theo. Hơn nữa người ta tới tận cửa hỏi dò, lẽ nào Bình Dương Hầu phủ nhà ta lại khư khư giấu giếm cái phương pháp đó?"
"Người ta tới hỏi thì phu nhân đương nhiên cứ nói cho họ biết, thậm chí sai quản sự dẫn họ đi xem một vòng cũng chẳng sao, coi như là giúp Lại Ngũ thúc kết một cái thiện duyên. Nhưng phu nhân chỉ cần vẫn ban thưởng hậu hĩnh cho nông phu trong trang viên, bảo họ không ngừng cải tiến cách trồng thì chẳng sợ những người kia đuổi kịp. Chúng ta có thể trồng thử rau xanh trước, sau đó thử trồng thêm các loại rau quả khác, ví dụ như dưa chuột, dưa hấu, đều có thể làm thử..." Mộc Lan vẽ ra một viễn cảnh tươi sáng cho Hứa thị, cuối cùng kết luận: "Việc đồng áng cũng phải xem bản lĩnh. Ví như cùng một mảnh ruộng tốt, qua tay những người khác nhau thì thu hoạch cũng khác nhau. Do cách họ trồng khác biệt hay do khí hậu khác biệt? Đều không phải, làm nông cũng cần phải có tâm huyết và kỹ thuật."
Hứa thị nghe Mộc Lan giảng giải chuyện đồng áng, rào cản giữa hai người cũng tan biến. Hai người nhìn nhau cười, khoảng cách đột nhiên xích lại gần hơn rất nhiều, trở thành như những người bạn tốt có thể trò chuyện trên trời dưới biển. Cuối cùng Hứa thị còn tươi cười trêu Mộc Lan: "Đáng lẽ cháu phải gọi ta một tiếng thẩm thẩm mới đúng, vậy mà đến lâu thế này cháu cũng không chịu gọi, chẳng lẽ chê ta trẻ tuổi quá sao?" Đảo tròng mắt một vòng, Hứa thị kéo tay Mộc Lan: "Mau gọi ta một tiếng thẩm thẩm nghe thử xem nào."
Mộc Lan liền kéo dài giọng gọi: "Thẩm—— thẩm——"
"Nghịch ngợm!" Hứa thị điểm nhẹ lên trán Mộc Lan, hai người cùng bật cười vui vẻ.
Hứa thị ủ tay vào lò sưởi nhỏ, khẽ thở dài: "Hồi còn ở khuê các, ta cũng có một hai người bạn tâm giao, nhưng từ khi lấy chồng thì mỗi người một ngả, giờ cũng chẳng biết thế nào rồi. Bây giờ thẩm cháu hai người chúng ta ngày ngày có thể chuyện trò tâm sự, nhưng một tháng nữa ta lên kinh thành, lần gặp mặt sau chẳng biết sẽ là lúc nào."
Mộc Lan buồn cười nói: "Sau này người kiểu gì chẳng tìm được bạn mới. Lẽ nào kinh thành đông người như vậy mà tìm một người hợp tính hợp tình lại khó đến thế sao?"
