Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 758

Cập nhật lúc: 25/03/2026 02:09

Lý Giang vừa bước tới cửa đã nghe phong thanh vụ sắp đẻ, cuống cuồng co giò ba bước gộp làm hai lao thẳng vào trong. Vừa bước chân vào phòng đã phóng như bay đến bên Phó thị, mặt mày căng thẳng tột độ: "Sắp sinh rồi sao? Sắp sinh rồi sao? Có cần gọi bà đỡ không?"

Phó thị thấy Lý Giang liền ngây người ra một lúc, đến khi đứa trẻ trong bụng bồi thêm một cú đá nữa, nàng ta mới sực tỉnh. Nước mắt lưng tròng, nàng ta tức tưởi mách: "Con nó đạp thiếp."

Lý Giang thở phào nhẹ nhõm một hơi dài. Vừa ngoảnh đầu lại đã bắt gặp đại tẩu và một vị thái thái khác đang mỉm cười nhìn mình đầy ý vị. Lý Giang sượng trân, nhưng rồi cũng cố làm bộ như không có chuyện gì, nghiêm mặt lại gọi một tiếng "Tẩu t.ử", sau đó mới quay sang Hứa thị hành lễ: "Vị này chắc hẳn là Bình Dương Hầu phu nhân, tiểu t.ử bái kiến phu nhân."

Hứa thị cười đáp: "Cháu gọi Hầu gia là thúc thúc, sao đến chỗ ta lại thành phu nhân rồi? Đại ca cháu vẫn luôn gọi ta là thẩm thẩm cơ mà."

Lý Giang lập tức ngoan ngoãn đổi giọng gọi "Thẩm thẩm". Hứa thị ưng thuận, quay sang kéo Mộc Lan rời đi: "Thôi, cứ để đôi vợ chồng son rủ rỉ với nhau, chúng ta đi xem thử bọn Dương Dương đã dậy chưa."

Mộc Lan liếc nhìn Lý Giang một cái đầy trêu chọc, bỏ mặc vẻ đỏ bừng bối rối của hai vợ chồng Lý Giang và Phó thị, cùng Hứa thị bước ra ngoài.

Hứa thị muốn đi thăm Húc nhi đang ngủ trưa nên hai người chia tay nhau ở cửa.

Mộc Lan tiến thẳng vào phòng của Dương Dương. Lý Nghị và Lý Bân cũng đang say giấc nồng trong đó, ba đứa nhóc nằm dàn hàng ngang trên một chiếc giường lớn.

Dương Dương vốn dĩ có cái nết ngủ rất hoang dại, chốc chốc đã nằm vắt ngang giường, chân nhỏ gác thẳng lên bụng Lý Bân. Chu Xuân đã nắn lại tư thế cho cậu nhóc mấy bận, nhưng chỉ một loáng sau cu cậu lại nằm chình ình vắt ngang như cũ. Hết cách, nàng đành vơ gọn chăn đắp kín cho cả ba, mặc kệ tụi nó muốn ngủ ra sao thì ngủ.

Lý Nghị ngủ rất ngoan, Lý Bân cũng tàm tạm, trừ cái tật hay gác chân lên người khác, nhưng nếu so với Dương Dương thì cậu nhóc vẫn quy củ nề nếp chán.

Mộc Lan bước vào nhìn tướng ngủ của ba đứa nhóc, không khỏi bật cười. Nàng khẽ bảo Chu Xuân: "Ngươi lui xuống nghỉ đi, để ta trông tụi nó cho."

Mùa xuân khiến con người ta dễ buồn ngủ. Chu Xuân vâng dạ một tiếng rồi lùi bước.

Mộc Lan tựa lưng vào mép sập nhỏ (tháp) bên cạnh thiu thiu ngủ. Đột nhiên Lý Thạch bước vào, kéo nàng nằm ngả hẳn xuống sập, thì thầm: "Nằm xuống ngủ chẳng phải thoải mái hơn sao?"

Mộc Lan choàng tỉnh, liếc nhìn ba đứa trẻ một cái rồi khẽ hỏi: "Sao chàng lại qua đây? Lại Ngũ thúc về rồi à?"

Lý Thạch lắc đầu: "Dương tướng quân thiết yến, chắc phải đêm muộn mới về. Nàng cứ về phòng ngủ đi, ở đây có Tiểu Nghị rồi, không cần lo đâu."

Mộc Lan ngập ngừng: "Nhưng Dương Dương ngủ không yên giấc chút nào."

Đáy mắt Lý Thạch lướt qua một tia cười: "Dù có ngủ không yên giấc thì nó cũng tự biết giữ ấm, không để mình bị cảm lạnh đâu."

Mặt Mộc Lan xám xịt: "Thế chẳng lẽ lại mặc kệ Tiểu Bân và Tiểu Nghị bị c.h.ế.t cóng?" Cũng chẳng hiểu Dương Dương giống ai, tướng ngủ của nàng và Lý Thạch đều rất chuẩn mực, thế mà thằng nhóc này cứ hễ chìm vào giấc ngủ là không nằm ngang thì cũng trượt tọt xuống chân giường. Đứa trẻ này còn rất ma lanh, dẫu đang trong cơn ngái ngủ cũng quyết không chịu ôm thiệt, hễ thấy lạnh là quơ cào lung tung vơ chăn đắp cho mình. Có mấy bận, cu cậu hất văng cả chăn nhỏ của mình, chui rúc vào chăn của Mộc Lan rồi cuộn tròn như con nhộng, khiến Mộc Lan cũng phải tỉnh giấc vì rét...

Lý Thạch ngó chừng ba đứa nhóc trên giường, nhẹ nhàng vỗ lưng Mộc Lan, giọng đầy quả quyết: "Yên tâm đi, Tiểu Nghị sẽ biết cách chăm sóc cho các đệ đệ mà." Nói xong, không đợi Mộc Lan phản ứng, hắn đã lôi nàng đi.

Ở đằng sau, Lý Nghị khẽ khàng mở mắt, nghiêng đầu nhìn Lý Bân và Dương Dương, mặt hơi ửng đỏ, nhưng đôi mắt lại sáng rực rỡ.

Lý Thạch dắt Mộc Lan về phòng, chìa cho nàng một tấm thiệp mời: "Đây là thiệp mời của nhà họ Tô, muốn mời nàng và Hứa phu nhân tới dự tiệc."

Mộc Lan mở thiệp ra xem, quả nhiên chỉ mời mỗi nàng và Hứa thị, mày liễu khẽ nhíu lại: "Sao nhà họ Tô lại có hứng thú mời thiếp?"

"Nàng xem tên người gửi ở dưới cùng xem."

"Lục phòng nhà họ Tô?" Trong đôi mắt Mộc Lan thoáng qua nét hoang mang. Xưa nay nàng chỉ chú ý đến ba chi đích hệ của nhà họ Tô, đây là chi thứ (bàng hệ) sao?

"Đúng vậy, là chi thứ," Lý Thạch giải thích: "Lục phòng này mấy chục năm trước cũng từng gửi gắm một bé gái ra ngoài. Nhưng sau khi gửi đi, cha mẹ nàng ấy không an tâm chút nào, dù bề ngoài mang danh con nuôi nhà nông nhưng thực chất vẫn do cha mẹ ruột chu cấp nuôi nấng. Nhờ thế mà nhà cha mẹ nuôi cũng khá giả lên không ít. Thậm chí cả hôn sự của nàng ấy cũng là do cha mẹ đẻ âm thầm dọn đường sắp xếp, một đời sống trong nhung lụa vinh hoa. Hiện giờ nàng ấy đã là bà lão ngoài lục tuần, đám cháu chắt đã ngang nhiên công khai qua lại với Lục phòng. Nhưng cũng chính vì vậy mà họ bị dòng đích hệ vô cùng kiêng kỵ và chán ghét. Những năm qua, cuộc sống của họ cũng chẳng lấy gì làm dễ chịu. Đứa con ưu tú nhất của Lục phòng hiện giờ không xuất thân từ khoa cử mà lại dấn thân vào chốn quân trường, giờ chỉ là một Tảo úy (Chức võ quan nhỏ) dưới trướng của lão Tam nhà họ Dương."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.