Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 911

Cập nhật lúc: 26/03/2026 02:11

Mộc Lan vốn định gặng hỏi thêm, nhưng thấy Lý Thạch đang mải chìm đắm trong suy tư, nàng khựng lại một nhịp rồi quyết định tạm gác chuyện này sang một bên.

Thấy bàn tay Lý Thạch vẫn đều đặn, nhịp nhàng xoa bóp đôi chân mình, cảm giác êm ái, dễ chịu khiến Mộc Lan dần chìm vào cơn buồn ngủ. Nàng thuận thế ngả lưng xuống giường, kéo tấm chăn mỏng đắp hờ ngang bụng rồi mơ màng thiếp đi.

Đến khi Lý Thạch toan tính xong xuôi mọi kế hoạch trong đầu, thu lại dòng suy nghĩ, thì Mộc Lan đã say giấc nồng từ bao giờ. Hắn khẽ vẩy vẩy cánh tay đang mỏi nhừ, cười khổ tự hỏi bản thân đã xoa bóp cho nàng bao lâu rồi cơ chứ.

Đưa tay nhéo nhẹ ch.óp mũi vợ, hắn thì thầm trách yêu: "Nàng thì thoải mái rồi, ngủ quên cả gọi ta một tiếng."

Lý Thạch lắc đầu bước xuống giường đi rửa mặt mũi tay chân, sau đó quay lại trèo lên giường, ôm trọn thê t.ử vào lòng rồi cũng chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Dương Dương đã dắt tay Thiên Thiên chạy sang đập cửa ầm ầm: "Phụ thân, nương ơi, đệ đệ lại khóc nhè rồi, hai người mau dậy đi." Hòa cùng tiếng la ó thất thanh của Dương Dương là tiếng thút thít, sụt sùi của cậu em út Thiên Thiên.

Mộc Lan hốt hoảng bò dậy.

Lý Thạch thì đau đầu đưa tay day trán, nghiến răng ken két, thầm quyết định kỳ thi vào thư viện Tùng Sơn mùa xuân năm sau kiểu gì cũng phải tống cổ thằng ôn con Dương Dương này đi thi. Dẫu nó có thi rớt thư viện Tùng Sơn, thì hắn cũng phải tìm bằng được một trường học có chỗ nội trú để nhét nó vào cho khuất mắt.

Dương Dương phụng phịu, ấm ức nhìn Mộc Lan: "Đệ đệ hư lắm, cứ bắt con kể chuyện cổ tích cho nghe. Con không kể là đệ ấy lăn ra khóc."

Mộc Lan bế bổng Thiên Thiên lên, thấy khóe mắt cậu bé chỉ hơi hoe đỏ chứ chưa hề rơi một giọt nước mắt nào, bèn điểm nhẹ lên trán con, hỏi: "Có đúng thế không con?"

Thiên Thiên ngoan ngoãn tựa đầu vào vai Mộc Lan, thút thít mách tội: "Ca ca không chịu đi ngủ, cứ mải mê luyện võ, con muốn nghe kể chuyện cơ."

Mộc Lan quay sang nhìn Dương Dương. Cậu nhóc lập tức chống nạnh, cự cãi: "Tại đệ không chịu ngủ nên con mới không ngủ đấy chứ! Tất cả là tại đệ ấy."

Lý Thạch ngồi mép giường, mặt nghiêm lại: "Dương Dương, bước vào đây!"

Dương Dương chẳng hề e sợ phụ thân chút nào, lóc cóc chạy đến đứng nghiêm chỉnh trước mặt Lý Thạch, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn hắn.

Mộc Lan cũng đặt Thiên Thiên xuống cạnh giường, cùng ngồi xuống bên cạnh Lý Thạch. Trước tiên, nàng dịu dàng hỏi Thiên Thiên: "Sao tối qua Thiên Thiên lại không chịu đi ngủ ngoan?"

Thiên Thiên cúi gầm mặt, hai bàn tay nhỏ xíu xoắn xuýt vào nhau, lí nhí đáp: "Con không ngủ được." Thấy anh trai đang trừng mắt lườm mình, cậu nhóc lại tủi thân bồi thêm: "Dương Dương cũng đâu có ngủ được."

Mộc Lan chợt nhớ ra Thiên Thiên mới chỉ là một đứa trẻ hơn hai tuổi, quả thực không thể ép uổng con quá mức, bèn ôm con vào lòng hỏi tiếp: "Thiên Thiên không ngủ được có phải vì ban ngày con ngủ nhiều quá rồi không?"

Thiên Thiên nghiêng đầu suy nghĩ một chốc. Cậu nhóc thật sự chẳng nhớ nổi ban ngày mình đã ngủ bao nhiêu giấc, nhưng theo bản năng, vẫn gật đầu bừa.

"Thiên Thiên ban ngày ngủ nhiều quá, nên tối đến mới trằn trọc không ngủ được. Nhưng ca ca ban ngày đâu có ngủ nhiều như con. Ca ca vừa phải học bài, vừa phải luyện võ, chắc chắn là rất mệt rồi, nên tối đến ca ca đặc biệt thèm ngủ. Thiên Thiên quấy khóc làm ca ca không ngủ được. Vậy lúc Thiên Thiên buồn ngủ mà không được ngủ, Thiên Thiên có thấy bực mình không?"

Thiên Thiên cúi đầu im lặng.

Mộc Lan vuốt ve mái tóc mềm mại của cậu con út: "Vì thế, từ nay về sau, nếu đêm nào Thiên Thiên khó ngủ, con có thể tự chơi một mình trong im lặng, đừng làm ồn đến giấc ngủ của ca ca được không? Nếu không, ngày mai đi học ca ca sẽ ngủ gật, bị tiên sinh phát hiện là sẽ bị phạt đ.á.n.h đòn đấy."

Thiên Thiên nghe đến hai chữ "đánh đòn" thì giật thót mình. Bị đ.á.n.h đòn đau lắm, cậu nhóc từng bị nương đ.á.n.h đòn rồi nên biết.

Thiên Thiên gật đầu lia lịa: "Từ nay về sau con sẽ không bao giờ làm ồn ca ca nữa."

Mộc Lan mỉm cười hài lòng, ấn cậu con út vào lòng Lý Thạch, rồi quay sang xử lý Dương Dương.

Nàng sầm mặt xuống, véo tai Dương Dương tra khảo: "Nói mau, tối qua con có đ.á.n.h đệ đệ không?"

Dương Dương chột dạ lấp l.i.ế.m: "Ai bảo đệ ấy cứ thức mãi không chịu ngủ?"

"Đệ đệ không ngủ thì con có quyền đ.á.n.h em à? Đệ đệ làm ồn con, sao con không mách phụ mẫu? Tiểu Trụy ngủ ngay phòng ngoài, sao con không gọi tỷ ấy vào? Con nhìn xem, con vặn tay đệ đệ đỏ ửng cả lên rồi đây này, con muốn ăn đòn phải không?"

Dương Dương mếu máo kêu oan: "Con chỉ sờ nhẹ một cái thôi, ai ngờ tay đệ ấy lại đỏ lên như thế. Con tự thử trên người mình rồi, có đau tí nào đâu, không tin nương xem này."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 920: Chương 911 | MonkeyD