Nông Gia Tiểu Địa Chủ - Chương 99
Cập nhật lúc: 15/03/2026 20:40
Khổ nỗi, chính vì cái sự "an phận thủ thường" ấy mà Thục Nữ Phường luôn bị các tú trang và tiệm may khác chèn ép, mãi chỉ ngụp lặn ở phân khúc trung bình khá.
Lý Thạch và Mộc Lan vừa bước vào cửa, một tiểu nhị đã đon đả chạy ra đón tiếp. Khác biệt lớn nhất giữa Thục Nữ Phường và Nghê Thường Các là: từ chưởng quỹ cho đến tiểu nhị ở Nghê Thường Các toàn là nữ nhân, trong khi ở Thục Nữ Phường lại rặt một lũ nam nhân.
Khi nghe Lý Thạch giải thích về sự khác biệt này, khóe miệng Mộc Lan giật giật không ngừng.
"Xin hỏi tiểu công t.ử và tiểu cô nương muốn mua gì ạ?"
Lý Thạch chắp tay đáp lễ: "Chúng ta có chút việc muốn thương lượng với quý chưởng quỹ, phiền tiểu ca vào bẩm báo một tiếng."
Tiểu nhị thấy Lý Thạch tuy tuổi đời còn trẻ nhưng ăn nói nho nhã, lịch thiệp, liền tỏ ra cung kính, nhường đường mời vào: "Mời hai vị vào trong ngồi xơi nước, để tiểu nhân đi thỉnh chưởng quỹ nhà tiểu nhân."
Mộc Lan chép miệng cảm thán: "Thái độ phục vụ ở đây tốt thật đấy, chẳng có chút gì là hách dịch cả. Vừa nãy muội lướt qua mấy bộ y phục trưng bày thấy cũng đẹp mắt mà, sao tiệm lại vắng khách thế nhỉ?"
Lý Thạch lắc đầu: "Chuyện làm ăn buôn bán, huynh chịu c.h.ế.t."
Chưởng quỹ của Thục Nữ Phường mang họ Trương. Lúc này, ông ta đang ung dung nhâm nhi trà nóng, tĩnh tâm dưỡng thần ở phòng trong. Nghe tiểu nhị báo cáo có hai vị khách nhỏ tuổi muốn diện kiến, Trương chưởng quỹ không hề tỏ ra khó chịu vì bị quấy rầy. Ông đủng đỉnh đứng dậy bước ra sảnh ngoài. Đưa mắt quan sát Lý Thạch và Mộc Lan một lượt, ánh mắt ông dừng lại trên người Lý Thạch. Sau khi chào hỏi đôi câu, ông cất lời: "Không biết tiểu công t.ử tìm tại hạ có việc chi giáo?"
Lý Thạch ngồi thẳng lưng, rành rọt trình bày: "Tiểu sinh nghe đồn quý phường có nhận ký gửi y phục, nên hôm nay đưa xá muội tới đây muốn bàn bạc đôi chút."
Trương chưởng quỹ cau mày khó hiểu. Thục Nữ Phường của ông triển khai cái nghiệp vụ ký gửi này từ bao giờ thế nhỉ? Chẳng lẽ có kẻ nào tự tiện tung tin đồn nhảm sau lưng ông?
Nhưng ông ta nhanh ch.óng lấy lại vẻ điềm tĩnh, mỉm cười hỏi: "Chẳng hay tiểu công t.ử dự định ký gửi theo hình thức nào?"
Lý Thạch tỏ vẻ ngạc nhiên tột độ: "Chẳng phải quy định là khách hàng chỉ việc mang y phục tới gửi bán ở đây, nếu bán được thì khách hàng hưởng tám phần, bổn tiệm giữ hai phần tiền hoa hồng sao?"
"Vậy giá cả do ai định đoạt?"
Lý Thạch cười đáp: "Đương nhiên là do khách hàng tự định giá rồi. Bán được thì đôi bên cùng có lợi. Nhược bằng không bán được, sau một thời hạn nhất định, khách hàng cũng sẽ phải thanh toán một khoản phí lưu kho cho bổn tiệm."
Trương chưởng quỹ gật gù hài lòng. Đến lúc này ông cũng lờ mờ đoán ra cái nghiệp vụ mới toanh này chắc chắn do thằng nhóc trước mặt tự biên tự diễn chứ chẳng có thật. Nhưng chẳng sao cả, tuổi trẻ tài cao, dám nghĩ dám làm là một đức tính tốt. Dù sao thì Thục Nữ Phường cũng chẳng thiệt thòi gì, nhận mối này cũng được.
"Nhưng tiền hoa hồng của bổn tiệm phải tăng thêm một phần."
Lý Thạch cau mày tỏ vẻ không ưng ý.
Trương chưởng quỹ giải thích cặn kẽ: "Cậu phải hiểu cho chúng tôi, buôn bán còn phải lo khoản thuế má đóng nạp cho quan phủ nữa. Thế nên bổn tiệm phải thu ba phần hoa hồng. Bằng không, nếu cậu không đồng ý, thì sau khi trừ khoản thuế má ra, cậu mới được nhận tám phần còn lại."
Lý Thạch còn toan cò kè bớt một thêm hai, thì Mộc Lan đã dứt khoát chốt hạ: "Thành giao."
Trương chưởng quỹ ném cho Mộc Lan một ánh nhìn không mấy thiện cảm. Trong quan niệm của ông, nữ nhi gia khuê các không nên xuất đầu lộ diện buôn bán bon chen thế này, dẫu cô bé trước mặt mới chỉ là một tiểu nha đầu.
Mộc Lan lôi bộ y phục ra đưa cho tiểu nhị, hỏi dò: "Chất liệu vải của bộ này khá tốt, thông thường những bộ y phục may bằng loại vải tương tự ở tiệm ông bán giá bao nhiêu?"
"Khoảng hai lượng rưỡi bạc."
"Vậy bộ này cháu sẽ bán với giá năm lượng."
"Hả?" Tiểu nhị nhìn trân trân bộ y phục trên tay, e ngại khuyên nhủ: "Tiểu cô nương à, cái giá này liệu có chát quá không?"
"Không chát đâu ạ, kiểu dáng bộ này là do cháu tự tay thiết kế, nó hoàn toàn xứng đáng với cái giá đó."
Trương chưởng quỹ hờ hững liếc qua bộ y phục một cái, rồi phẩy tay dặn dò tiểu nhị: "Cứ chiều theo ý khách đi, tìm chỗ nào trống mà treo lên." Nói xong, ông ta lại chắp tay sau lưng, thong dong bước đi.
Mộc Lan dường như đã lờ mờ hiểu ra nguyên nhân vì sao Thục Nữ Phường lại mang đến cho người ta cảm giác thoải mái dễ chịu đến thế, nhưng việc kinh doanh lại ế ẩm đìu hiu.
Chưởng quỹ đã bỏ mặc sự đời, thì đừng trách bà đây không nể nang nhé. Mộc Lan nghĩ thầm trong bụng, rồi chỉ tay vào vị trí đắc địa nhất trong tiệm: "Tiểu nhị ca, phiền huynh treo bộ y phục này lên chỗ kia giúp muội nhé."
