Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1124

Cập nhật lúc: 31/12/2025 14:03

Bạch Thiện nói: "Sắp thi rồi, tớ muốn đọc sách nhiều hơn, tranh thủ thi lấy thứ hạng tốt."

Ngụy Đình ngẩn ra, hỏi: "Không phải chứ, cậu muốn rời khỏi lớp chúng ta à?"

Bạch Thiện liếc hắn một cái nói: "Thi tốt chưa chắc đã phải đi, nhưng thi không tốt thì chắc chắn phải đi."

Tống Tranh cũng cảm thấy áp lực, gật đầu nói: "Đúng vậy, thi hạng nhất, không muốn sang Giáp Nhất ban thì vẫn có thể ở lại Giáp Tam ban, nhưng thi hạng 61, cậu có muốn ở lại đây cũng phải xuống Ất ban."

Mọi người rùng mình, lập tức tản ra lấy sách vở ra xem.

Bạch Thiện thấy xung quanh rốt cuộc yên tĩnh, hài lòng mỉm cười.

Tống Tranh quay đầu nhìn cậu một cái, cười nói: "Hai người bạn kia của cậu mấy hôm nay không dám đến trường đọc sách nữa hả?"

Bạch Thiện hừ một tiếng, Mãn Bảo bọn họ gan chưa lớn đến thế, đương nhiên không dám "gây án ngược gió" mà lẻn vào đọc sách lúc này.

Tống Tranh liền nói: "Học sinh Phủ học, chỉ cần thi lọt vào top 20, năm thứ hai sẽ có quyền mượn sách ở Tàng Thư Lâu mang về, loại có thể cho mượn ấy, một lần tối đa được mang ba cuốn, thời gian giữ lâu nhất là một tháng."

Bạch Thiện cảm tạ: "Đa tạ."

Tống Tranh mỉm cười: "Không cần cảm ơn."

Hắn cũng muốn biết, Bạch Thiện có thể thi được hạng mấy.

Sóng gió dần qua, thời tiết càng thêm lạnh giá. Chu Lục Lang thành công xin được vào làm phụ bếp ở Tri Vị Quán, bao ăn ở, mỗi tháng tám trăm văn.

Còn Chu Tứ Lang bị thương gân cốt phải dưỡng trăm ngày, cả ngày treo một cánh tay lượn lờ đầu đường cuối ngõ, cũng đã bán hết số d.ư.ợ.c liệu mà đám Chu Lục Lang mang lên.

Mãn Bảo khoác thêm áo dày, lại một lần nữa trèo lên tường rào Phủ học.

Vì trời lạnh, nàng mặc khá nhiều đồ, tuy việc leo trèo khó khăn hơn, nhưng chỉ cần rụt đầu xuống, cho dù Hòa học quan có đi đối diện, e rằng cũng chẳng nhận ra nàng.

Cho nên trời lạnh vẫn có chút lợi ích.

Việc học của Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang cũng tăng lên do kỳ thi cuối năm sắp đến, cho nên Mãn Bảo thường xuyên phải tự mình lẻn vào Tàng Thư Lâu đọc sách một mình.

Học sinh Giáp Tam ban, thậm chí cả học sinh Ất Nhị ban có quan hệ tốt với Giáp Tam ban, chỉ cần có ai đến Tàng Thư Lâu đều sẽ theo bản năng giúp gỡ chốt cửa sổ phía sau ra, để Mãn Bảo có thể từ bên ngoài mở cửa trèo vào.

Vì thế Bạch Thiện sau vài lần đến hụt, dứt khoát ôm sách ngồi lì ở Tàng Thư Lâu, không về lớp nữa.

Ngụy Đình đi cùng cậu vài lần đến Tàng Thư Lâu thì chịu hết nổi: "Tàng Thư Lâu không có chậu than, lại tối tăm như vậy, nếu là xem sách giáo khoa thì sao phải ngồi ở đây? Ở lớp học sướng hơn bao nhiêu."

Bạch Thiện không để ý đến hắn, Ngụy Đình chỉ đành cùng các bạn học khác muốn ôn bài rời đi.

Mãn Bảo nhìn nhìn cậu, nhỏ giọng nói: "Hay là huynh về lớp học đi, sẽ có người giúp ta mở và đóng cửa sổ mà."

Bạch Thiện nghiêm mặt nói: "Chúng ta mới là một nhóm, nhỡ đâu có người không giúp muội thì sao? Muội định ngồi xổm ngoài trời gió rét đợi à?"

Mãn Bảo tưởng tượng cảnh đó, nói: "Ta đâu có ngốc, nếu không ai giúp, ta sẽ chạy đến lớp tìm huynh chứ. Dù sao trời lạnh thế này, học quan trực ban chắc chắn sẽ không ra ngoài đi lại đâu, cho dù có nhìn thấy ta, yên tâm, bọn họ cũng không bắt được ta."

Tốc độ chạy trốn của Mãn Bảo rất nhanh.

Bạch Thiện không thèm để ý đến nàng, kiên trì ngày nào cũng đến mở và đóng cửa sổ cho nàng.

Thời gian thấm thoắt trôi, Đông chí sắp đến rồi.

Chu Tứ Lang cuối cùng cũng tháo được nẹp gỗ, cánh tay đã có thể cử động nhẹ nhàng.

Mãn Bảo dặn: "Vẫn chưa khỏi hẳn đâu, nhưng có thể cử động được rồi, không được xách vật nặng, nhưng phải vận động nhẹ..."

Chu Tứ Lang hỏi: "Vậy ta có thể đ.á.n.h xe về nhà không?"

Mãn Bảo tò mò hỏi: "Huynh về nhà làm gì?"

"Đông chí sắp đến rồi, ta chẳng lẽ không được về thăm Tứ tẩu và cháu trai muội à?" Chu Tứ Lang nhấn mạnh: "Đông chí đấy, Đông chí!"

Mãn Bảo cũng động lòng: "Đúng nhỉ, Đông chí phải về nhà cúng bái tổ tiên, hay là ta cũng về?"

Bạch Thiện nói: "Tổ mẫu ta nói sẽ tới, Bạch trạch bên cạnh cũng muốn làm tiệc Đông chí, muội không đi tham gia sao?"

Mãn Bảo nói: "Đó là họ hàng nhà huynh, có phải họ hàng nhà ta đâu, ta đi hay không có gì quan trọng? Đông chí là ngày lễ lớn, nhà ta phải cúng tổ tiên, nếu nghỉ dài ngày, tự nhiên là phải về nhà rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.