Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1166
Cập nhật lúc: 03/01/2026 13:12
Mãn Bảo rất tán đồng gật đầu: "Đúng là rất nặng. Chỉ rải có tí bùn với lá cây mà phạt đi tận ba con trâu. Nếu hắn mà làm thêm vài lần..."
"Thôi đừng, bây giờ đường phố vẫn là do chúng ta quét đấy," Bạch Thiện lập tức chặn đứng ý nghĩ đen tối của nàng, kêu lên, "Tuy hắn bị phạt thì rất sướng, nhưng ta cũng không muốn ngày nào cũng phải quét thêm rác đâu."
Đám nha dịch cảm thấy rất kỳ lạ: "Chu tiểu nương t.ử còn biết giá trâu à? Ngài quan tâm cũng rộng thật."
Mãn Bảo nói: "Nhà ta từng mua trâu, đương nhiên là biết rồi."
Đám nha dịch: "…… Việc mua trâu mà cũng cần tiểu nương t.ử tự mình đi sao?"
Mãn Bảo còn chưa nghe ra ý tứ của bọn họ, nhưng Bạch Thiện lại hiểu, bèn nói: "Nhà muội ấy nghèo."
Mãn Bảo liên tục gật đầu: "Đúng vậy, nhà chúng ta nghèo lắm."
Đám nha dịch vẻ mặt không tin.
Lừa ai chứ?
Con nhà nghèo, lại là con gái, mà có thể đi theo ra ngoài học hành? Có thể có khí chất này? Có thể cùng Huyện thái gia làm một chuyến buôn bán giống lương thực mười mấy xe?
Lừa quỷ à?
Đám nha dịch không hề cảm thấy nhà Chu Mãn nghèo. Hiện giờ, cả cái thôn Thất Lí, thậm chí mấy thôn lân cận cũng chẳng ai nghĩ nhà họ Chu nghèo.
Từ lúc Chu đại lang bọn họ bắt đầu chạy đôn chạy đáo thu mua hết lúa mạch mới mà mọi người tích trữ, lại còn có thể trả tiền ngay tại chỗ, thì mọi người đã biết nhà họ Chu có tiền!
Cho dù sau này có người nói nhà họ sở dĩ bỏ ra được nhiều tiền như vậy là do cố chủ đưa tiền trước. Nhưng kể cả là đưa tiền trước, thì làm xong một chuyến buôn bán lớn như vậy chắc chắn cũng kiếm lời không ít.
Hơn nữa nhà họ ở huyện thành còn có một cửa hàng, trong nhà lão Tứ và lão Lục gần như thường trú ở thành Ích Châu không về, mấy đứa cháu trai cháu gái thỉnh thoảng còn đ.á.n.h xe bò hoặc xe ngựa đi một chuyến lên thành. Mọi người ngầm tính toán gia sản của họ không ít.
Tính đi tính lại đến mức hồ đồ, cuối cùng lời đồn truyền ra chỉ còn một câu: Nhà họ Chu không nghèo, nhà họ rất có tiền!
Vì thế, người đến nhà họ Chu làm mối ngày càng nhiều.
Người bị nhắm đến đầu tiên dĩ nhiên là thanh niên lớn tuổi Chu Lục Lang.
Lão Chu cũng rất muốn xem mắt giúp con trai định xong hôn sự, nhưng ông đi xem không ít nơi, lại cảm thấy mấy cô nương đó có chút không xứng với con trai mình.
Mà Đại Đầu và Nhị Đầu thỉnh thoảng từ thành Ích Châu về còn mang theo lời nhắn của Chu Lục Lang: "Lục thúc nói, thúc ấy sau này muốn cưới vợ trong thành, tốt nhất là có thể cùng thúc ấy làm đầu bếp, như vậy tương lai hai vợ chồng có thể cùng nhau mở quán. Cho nên ông nội đừng có tự mình đính hôn cho Lục thúc, kẻo Lục thúc khóc c.h.ế.t ở thành Ích Châu đấy."
"Đi đi đi, ông nội là loại người như thế sao?"
Đại Đầu và Nhị Đầu cười khúc khích.
Lão Chu rất nghi ngờ, hạ thấp giọng hỏi: "Các con nói thật đi, có phải Lục thúc các con đã lừa được cô nương nhà nào ở thành Ích Châu rồi không? Là con gái chưởng quầy hay con gái nhà giàu?"
Lão Chu lo lắng sốt ruột: "Cái thằng hỗn đản đó không phải là muốn đi ở rể đấy chứ?"
Đại Đầu và Nhị Đầu: ……
Câu này hoàn toàn là do Tứ thúc bịa ra bắt bọn họ mang về nói. Phải biết Lục thúc nói là: Thành thân á? Tiền của ta là để dành mua cửa hàng mở quán cơm, nếu thành thân thì tiền lại phải chia làm hai phần, không thành thân!
Hai người cúi đầu che giấu biểu cảm, thầm nghĩ: Lục thúc mà có giác ngộ như ông nội thì tốt rồi.
Tuy nhiên chuyện này tạm coi như lừa gạt cho qua chuyện. Hôn sự của Chu Lục Lang không thích hợp, nên mọi người bắt đầu chuyển sang nhìn chằm chằm vào Đại Đầu và Đại Nha.
Hai đứa này cũng đã đến tuổi, có thể bắt đầu làm mai rồi chứ?
Đại Đầu đã mười lăm tuổi, qua năm mới là mười sáu, tự nhiên có thể làm mai mối, ngay cả Đại Nha cũng có thể chuẩn bị dần.
Nhưng không biết là do ảnh hưởng của Chu Lục Lang, hay là do trong tay có tiền nên trong lòng không hoảng, hiện tại mấy đứa trẻ đều không vội chuyện cưới xin.
Đại Đầu đặc biệt hùng hồn: "Lục thúc còn chưa làm mai mà."
Đại Nha lại càng có lý hơn: "Đại ca còn chưa thành thân, sao con có thể gả đi trước được?"
Thậm chí còn có người nhắc tới Mãn Bảo.
Làm mai cho Chu Lục Lang, Đại Đầu và Đại Nha thì Lão Chu còn khách khí tiếp đãi, nhưng vừa nghe thấy người ta muốn nói chuyện của Mãn Bảo, ông lập tức đuổi người ra ngoài: "Mãn Bảo nhà ta tuổi còn nhỏ, các người đang đ.á.n.h cái chủ ý quỷ quái gì thế hả?"
