Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1348: Vui Vẻ
Cập nhật lúc: 02/03/2026 04:31
Trịnh thị điểm nhẹ ngón tay lên ch.óp mũi nàng, cười hiền từ: "Sắp đón năm mới rồi, bộ không phải chuyện đáng mừng sao?"
Bạch Thiện thắc mắc: "Mấy năm trước đón năm mới cũng đâu thấy nương vui mừng ra mặt thế này."
Trịnh thị bèn tiện tay nhét luôn một miếng điểm tâm vào miệng hắn: "Lắm chuyện, mau ăn phần của con đi."
Bạch Thiện vẫn ngờ ngợ thái độ khác thường của nương mình, nhưng lại chẳng moi móc ra được điểm gì khả nghi, đành ngậm ngùi nhai điểm tâm.
Trịnh thị cũng mặc kệ con trai, nàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé trắng nõn của Mãn Bảo, ánh mắt tràn ngập ý cười, nụ cười trên môi hiền hậu đến mức không thể hiền hậu hơn.
Đừng nói là Bạch Thiện, đến Mãn Bảo cũng đ.á.n.h hơi thấy có mùi nguy hiểm. Đợi Trịnh thị đi khuất, nàng mới lén thì thầm với Bạch Thiện: "Huynh nghĩ xem, Trịnh di có việc gì muốn nhờ vả ta không?"
Bạch Thiện: "Nương ta đổ bệnh à?"
"Vừa nãy ta quan sát kỹ lắm rồi, sắc mặt hồng hào, hơi thở ổn định, bước đi vững chãi, hoàn toàn khỏe mạnh."
Bạch Thiện cũng đành ngớ người.
Bạch Nhị Lang lon ton chạy tới rủ rê tụi nó chơi cùng, đập ngay vào mắt là cảnh hai đứa chụm đầu to nhỏ, suýt nữa trán đụng trán. Hắn không kìm được gào tướng lên từ ngoài cửa: "Hai người đang giở trò gì đấy?"
Hai kẻ đang tập trung cao độ giật nảy mình, đồng loạt ngẩng phắt lên, hai cái trán cụng vào nhau cái cốp. Mãn Bảo ngồi không vững, bị cú va chạm làm ngửa hẳn ra sau...
Bạch Thiện nhanh tay lẹ mắt vươn tay đỡ lấy nàng, kéo nhẹ một cái, Mãn Bảo ngã nhào vào lòng hắn.
Bạch Nhị Lang tận mắt chứng kiến cảnh hai đứa ôm nhau công khai: ...
Cả hai đỏ bừng mặt buông nhau ra, rồi đồng loạt quay sang trừng mắt nhìn Bạch Nhị Lang, tức tối: "Huynh hét cái gì mà to thế?"
Bạch Nhị Lang còn chưa kịp nổi cáu, đâu ngờ hai kẻ kia đã phừng phừng lửa giận trước, hắn bất mãn cãi: "Giữa thanh thiên bạch nhật, ta hét thì có sao? Hồi trước ta cũng hét ầm ĩ mãi đó thôi, tại mấy người giấu diếm làm chuyện mờ ám trong thư phòng nên mới giật mình đấy chứ."
Mặt Bạch Thiện càng đỏ hơn: "Huynh ăn nói xằng bậy gì đó, bọn ta làm chuyện mờ ám gì chứ?"
Bạch Nhị Lang: "Hai người ôm nhau khư khư rồi kìa."
Mãn Bảo mặt đỏ lựng: "Huynh ngậm miệng lại đi, bọn ta đang nói chuyện bí mật, huynh lù lù xuất hiện làm bọn ta hết hồn."
"Bí mật gì cơ?"
Cả hai đồng thanh: "Không thèm nói cho huynh biết!"
Nói không là không, mặc cho Bạch Nhị Lang gạn hỏi gãy lưỡi cũng chẳng cạy được nửa lời.
Lòng hiếu kỳ của Bạch Nhị Lang bị khiêu khích đến cùng cực.
Hai đứa này giấu hắn vô khối chuyện, nhưng mấu chốt là hắn chẳng hề hay biết, mà đã không biết thì đâu có tò mò.
Nhưng giờ bọn nó công khai giấu diếm hắn ra mặt, hắn có muốn nhắm mắt làm ngơ cũng chẳng đặng.
Bạch Nhị Lang đành ôm hận ngồi chồm hổm một góc lườm tụi nó: "Ta còn định rủ mấy người vào thành thăm tiên sinh..."
Mãn Bảo đáp: "Nhà ta đang mổ lợn, mổ cả dê nữa, nương bảo mời hai huynh sang ăn cỗ mổ lợn."
Trò náo nhiệt này Bạch Nhị Lang dĩ nhiên không thể bỏ lỡ.
"Ngày mai nhà muội ăn cỗ cưới, thế lúc nào mới đi thăm tiên sinh được?"
"Để ngày kia đi," Bạch Thiện nói: "Nhà ta vừa hay chuẩn bị xong quà năm mới, bọn mình tiện thể đem biếu tiên sinh luôn."
Bạch Nhị Lang gật gù đồng ý, quay sang hỏi Mãn Bảo: "Đại ca ta có ra ngoài được chưa? Huynh ấy cũng muốn đi thăm tiên sinh đấy."
"Lạ nhỉ, mấy năm trước có thấy Bạch đại ca đi bái kiến tiên sinh đâu."
Bạch Nhị Lang: "... Đó là vì đại ca ta tháp tùng cha đi tiệc tùng nên tình cờ gặp tiên sinh trên bàn tiệc luôn rồi, bái kiến ngay lúc đó. Chẳng phải muội dặn đại ca ta phải kiêng cữ thanh đạm sao? Thế nên năm nay huynh ấy ru rú ở nhà khỏi đi tiệc tùng gì sất."
Mỗi độ Tết đến xuân về Bạch Đại Lang đều bận tối mắt tối mũi, vắt chân lên cổ chạy theo cha đi tiệc tùng ngoại giao, so ra Bạch Nhị Lang nhàn nhã hơn hẳn.
Tết đến hắn chỉ việc lông bông ở thôn Thất Lý, hoặc sang nhà cậu ngoại đ.á.n.h chén no nê, rong chơi tự do tự tại.
Nhắc đến chuyện này, Bạch Nhị Lang lại được dịp vênh váo: "Vốn dĩ cha ta cũng định kéo ta đi, nhưng ta nhất quyết không chịu. Ta thủ thỉ với tổ mẫu, bảo qua mùng bảy là chúng ta nhổ neo lên kinh thành rồi, nên muốn dành thời gian ở nhà quây quần bên tổ mẫu và nương nhiều hơn, thế là tổ mẫu chống lưng gạt phăng ý định của cha ta."
Bạch Thiện bóc mẽ: "Lúc ở nhà cũng có thấy huynh bám đuôi đường tổ mẫu mấy khi đâu, sểnh ra là chạy tót đi chơi mất tăm mất tích."
"Lỗi do hai người dụ dỗ ta cả đấy."
Mãn Bảo nghe thế liền giãy nảy: "Không liên quan gì đến ta nhé, ta ngoan ngoãn hiền lành, chưa bao giờ ham chơi."
Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang: ...
Gần đến Tết, không khí trong thôn nhộn nhịp hẳn lên, cộng thêm nhà họ Châu lại rộn ràng chuẩn bị hỷ sự, tiếng cười nói càng thêm rôm rả.
Thỉnh thoảng trong thôn lại vọng lại vài tiếng pháo nổ lẹt đẹt. Nghe qua là biết ngay có ai đó hào phóng mua cả dây pháo về rồi tước ra cho bọn trẻ con đốt từng viên một chơi đùa.
Đừng nói Bạch Nhị Lang, đến Mãn Bảo và Bạch Thiện cũng đứng ngồi không yên. Hì hục chép được hai trang sách y thuật, ba đứa lại vểnh tai nghe ngóng, đưa mắt nhìn nhau một cái là vứt luôn b.út chạy ùa ra ngoài.
Tụi nó đã lớn phổng phao rồi, dĩ nhiên chẳng thèm chen chúc chơi đùa với đám nhóc tì lít nhít. Liếc thấy một tốp thiếu niên đang tụ tập trên cánh đồng lúa và sườn đồi cách đó không xa, tụi nó liền hớn hở kéo nhau tới hóng hớt.
Đám thiếu niên đang hì hục đắp bếp lò bằng đất. Tụi nó thu gom củi khô trên sườn đồi mang xuống, nhặt nhạnh đất cục ngoài ruộng đắp thành một cái bếp lò đơn sơ, lửa đã nhóm bập bùng, đất cục bị nung đỏ rực cả lên.
Tam Đầu trạc tuổi Mãn Bảo, nhưng nó lại bám đuôi đám thanh niên lớn tồng ngồng. Vừa thấy bóng Mãn Bảo tới, nó vứt vội khúc củi trên tay chạy ra đón: "Tiểu cô, sao mọi người lại ra đây?"
Mãn Bảo chưa từng chứng kiến trò này, thấy ngồ ngộ bèn kiễng chân ngó vào: "Mấy đứa đang bày trò gì thế?"
Tam Đầu hạ giọng bí mật: "Bọn cháu đang nướng gà."
Mãn Bảo tròn xoe mắt kinh ngạc, vừa lúc đó từ phía bờ sông, đám thiếu niên chạy ùa tới mang theo một xiên thịt dài thòng, mồm la hét ỏm tỏi. Lại gần mới thấy, trên xiên gỗ thô kệch là một con gà đã làm sạch lông lá nhẵn nhụi.
Mấy cậu chàng lóng ngóng gác xiên gỗ lên bếp lò, bàn tay vụng về đảo đi đảo lại con gà.
Cả ba cũng học theo đám trẻ, tò mò ngồi xổm xuống coi cọp: "Làm thế này không sợ gà cháy thui à?"
Bạch Thiện thắc mắc: "Không ướp muối, ăn nhạt nhẽo lắm."
Bạch Nhị Lang chậc lưỡi: "Ôi dào, xém một mảng rồi kìa, lửa hừng quá..."
Ba đứa hùa theo nhốn nháo một hồi, lúc này mới sực nhớ ra điểm mấu chốt: "Mà con gà này lấy đâu ra thế?"
Đám đông lập tức im thin thít, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ba đứa đang ngồi xổm kia.
Tam Đầu cười bẽn lẽn: "Tiểu cô, là tụi tá điền làm công trong trang viên của tiểu cô bán cho bọn cháu đấy, bảo là gà được phát thưởng."
Năm nay đón Tết, bọn nàng quả thật hào phóng ban phát không ít trứng gà và gà qué cho đám tá điền.
Nhưng gà này, dẫu có mang đi bán cũng đâu có bán cho lũ trẻ con trong làng?
Mãn Bảo khẽ cau mày, toan gạn hỏi thì Bạch Thiện đã kéo tay nàng một cái, liếc xéo Tam Đầu. Mãn Bảo đành nín nhịn, tự nhủ lát về nhà hỏi tội Tam Đầu sau.
Tam Đầu chỉ thuần túy bu vào xem cho vui chứ phần gà này nào đến lượt nó, vả lại nhà đang dọn cỗ mổ lợn, nó thiết gì miếng gà nướng này. Thấy gà sắp chín, nó ngoan ngoãn lon ton theo chân Mãn Bảo về nhà.
Trên đường về, Tam Đầu khai báo rành rọt: "Mua bốn mươi văn đó, Cẩu T.ử bảo nếu tá điền không chịu bán, sau này nó sẽ kéo bè kết cánh đi ăn trộm gà trộm trứng. Nông trại nuôi cả mớ gà vịt, quản sao cho xuể, nên đám tá điền ai nấy đều e ngại không dám chuốc họa vào thân."
Mãn Bảo nghe xong không kìm được gõ cái cốp lên đầu nó: "Thế mà cháu vẫn chơi với bọn nó à?"
Tam Đầu gân cổ cãi: "Cháu không chơi thì tụi nó vẫn mua được cơ mà, liên can gì đến cháu. Cháu nhập bọn hóng hớt mới moi được thông tin, bằng không làm sao cháu biết rành rọt mấy vụ này?"
Bạch Thiện tò mò dán mắt vào nó: "Biết rồi thì sao?"
"Thì sao chăng gì," Tam Đầu nói tỉnh bơ: "Lát nữa về cháu mách gia gia, để gia gia sang tận nhà tụi nó làm cỏ."
Trang trại đó Mãn Bảo cũng có phần cổ đông, Lão Châu đầu đời nào chịu để đám du thủ du thực trong làng đè đầu cưỡi cổ tá điền nhà mình.
Ở khoản này, lời ông nói có khi còn đanh thép hơn Bạch lão gia nhiều, quan trọng nhất là Bạch lão gia bận trăm công nghìn việc, chẳng hơi sức đâu mà rỗi hơi đi quản mấy chuyện lặt vặt râu ria này.
Ba đứa nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm, quẳng luôn vụ này ra sau đầu.
(Hẹn gặp lại ngày mai)
