Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1371: Sự Che Chở Của Thiên Tôn

Cập nhật lúc: 02/03/2026 06:08

Một câu nói trúng tim đen khiến ba vị đạo trưởng câm nín.

Mãn Bảo xếp lại bát đưa sang một bên, quay sang bảo Nhị Lang: "Huynh lại ác mộng hả? Lát nữa về ta hốt cho huynh mấy thang t.h.u.ố.c an thần là xong."

"Không thèm," Bạch Nhị Lang từ chối phăng, "Thuốc đắng ngoét, ta không xơi đâu."

Mãn Bảo: "Thế để ta châm cho mấy kim nhé?"

Bạch Nhị Lang càng cực lực cự tuyệt hơn nữa. Mặc dù y thuật của Mãn Bảo bây giờ đã dạn dày hơn xưa, khi châm kim cũng không thấu gan thấu ruột như trước, nhưng cứ hễ mường tượng cái cảnh nàng kẹp một cây kim dài thòng lòng đung đưa trước mặt, cậu ta vẫn không khỏi rợn tóc gáy.

Mãn Bảo nhún nhún vai, đành tha cho hắn.

Bạch Thiện liếc hắn một cái bĩu môi bảo: "Xơi lắm có mà nóng bốc hỏa, nếu sợ thật thì bảo Đạo Hòa vẽ cho một cái bùa hộ mệnh."

Đạo Hòa bảo chứng cái rụp không thành vấn đề. Bùa chú giờ đây hắn đã thuộc nằm lòng, chẳng cần đến tay sư phụ đích thân trổ tài, hắn cũng có thể tự vẽ một cái tặng cậu ta.

Đạo Hòa để lại đống sách t.h.u.ố.c cho sư phụ xem, đoạn đứng dậy dẫn bọn họ đi xem vẽ bùa.

Thấy Đạo Hòa mài mực thảo những đường nét phù chú kỳ lạ mà mình nhìn chả hiểu, Bạch Nhị Lang nhịn không được, gãi đầu gãi tai tò mò: "Thứ này có công hiệu thật không đấy?"

Đạo Hòa nghiêm trang gật gật đầu: "Công hiệu."

Hắn cẩn thận gập tấm bùa lại, dẫn cả bọn bước vào đại điện. Sau đó, hắn đặt tấm bùa ngay ngắn dưới nén nhang, khoanh chân xếp bằng trên bồ đoàn hướng về tấm bùa thành tâm niệm chú.

Bọn Bạch Thiện rảnh rỗi quá hóa buồn chán, đứng trân trân bên cạnh vểnh tai nghe. Ban đầu thấy có vẻ chán phèo, tinh thần còn hơi lao xao, nhưng Mãn Bảo nghe một lúc thì sực nhận ra đoạn kinh văn này nàng cũng rành. Nàng bèn kiếm luôn một cái bồ đoàn kế bên ngồi phệt xuống lầm rầm niệm kinh theo.

Lắng nghe tiếng kinh văn lanh lảnh, cõi lòng Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang dần dần tĩnh lặng lại. Cả hai dứt khoát kiếm cái bồ đoàn trống ở góc chui vào ngồi, đồng thanh ê a râm ran niệm chú.

Kinh văn Đạo Hòa đang tụng niệm là loại kinh sơ đẳng giản đơn nhất, ai dè trùng hợp thế nào mà cả bọn cũng từng được diện kiến qua, đa phần đều thuộc làu làu.

Chẳng trách được, Tiền thị mẹ của Mãn Bảo vô cùng sùng đạo. Mãn Bảo nghe riết rồi đ.â.m ra sùng bái ngài Thiên Tôn, một mặt cũng thấy lời mẫu thân bảo "Thiên Tôn gia phù hộ chúng ta" là chí lý; mặt khác lại ngờ ngợ lời của Khoa Khoa mới là chân lý, trên thế gian này có thể chẳng tồn tại thánh thần ma quỷ nào cả, thảy thảy những thứ đó chỉ là chốn nương tựa ký thác của phàm trần mà thôi.

Để truy tìm ngọn nguồn gốc rễ, nàng từng bỏ công lùng sục sách vở Đạo gia về đọc.

Đó là lúc Trang tiên sinh khai sáng cho nàng rõ, Đạo gia và Đạo quán không giống nhau. Đạo quán là nơi của các tu sĩ, mà đạo sĩ là những kẻ tu hành, còn Đạo gia thì y chang như Nho giáo, Pháp gia, Binh pháp, Mặc gia, có lối nhân sinh quan tu thân trị quốc của riêng mình.

Do ngày ấy nàng còn quá bé, Trang tiên sinh chỉ quẳng cho nàng ba cuốn lôi ra nghiền ngẫm. Bạch Thiện và Mãn Bảo vốn luôn chung sở thích nên hay cùng nhau đọc sách. Hai đứa đều nhận thấy cuốn "Đạo Đức Kinh" cùng vài bài kinh văn vần điệu bắt tai, thành thử hay mượn mấy khúc này đọc vẹt cho có tụ trong những buổi học khóa sáng.

Bạch Nhị Lang nghe lỏm nhiều bận nên riết rồi cũng thuộc lòng.

Bạch Nhị Lang nhắm nghiền mắt ê a một hồi, lòng thanh tịnh, quyện cùng khói trầm thoang thoảng phiêu tán khắp điện càng khiến hai con mắt díp lại, đầu gục gặc lên xuống như gà mổ thóc.

Mãi đến lúc bừng tỉnh lại, Bạch Thiện và hai người còn lại đã đảo chiều cái bồ đoàn lại, đang mặt đối mặt rôm rả chuyện trò.

Thấy Nhị Lang lóp ngóp ngóc đầu dậy, Mãn Bảo quay ngoắt lại cười tủm tỉm: "Tỉnh rồi à?"

Bạch Thiện lạch bạch đứng dậy: "Thế thì chúng ta xuống núi thôi."

Chẳng rõ từ lúc nào, Bạch Nhị Lang đã hì hục cào cào ba cái bồ đoàn lót dưới m.ô.n.g, nằm ngủ chỏng gọng, trên mình lại còn đắp hẳn một cái áo bông ấm sực.

Cậu ta gãi đầu gãi tai áy náy đứng lên: "Ta ngủ quên mất tiêu, sao mọi người không gọi ta?"

Bạch Thiện dán c.h.ặ.t mắt vào con ngươi của cậu, tỏ vẻ vô cùng trịnh trọng: "Bọn ta gọi rồi đấy chứ, có điều đệ không tỉnh."

Bạch Nhị Lang há mồm trố mắt: "Ta ngủ say vậy cơ á?"

Mãn Bảo cũng hùa theo, làm bộ nghiêm trang: "Đó là do ngài Thiên Tôn phù hộ độ trì cả đấy."

Bạch Nhị Lang liền ngẩng mặt chiêm ngưỡng pho tượng Thái Thượng Lão Quân, nét mặt toát lên vẻ kính cẩn sùng bái: "Thế... ta ở ngay đây lăn ra ngủ khò khò, liệu có phải là đắc tội với Thiên Tôn quá không?"

Đạo Hòa bình thản điềm tĩnh bảo: "Ngài Lão Quân không câu nệ mấy tiểu tiết đó đâu, giúp các đệ toại nguyện thì ấy chính là công đức của ngài ấy rồi."

Bị ba người xúm lại xỏ mũi một vố, Bạch Nhị Lang tỏ vẻ vô cùng xúc động khôn xiết.

Ba người cố kìm nén, đảo tròng mắt lúng liếng nhìn nhau, rồi thầm gập bụng cười khúc khích.

Nói cho đúng thì họ chẳng buồn gọi cậu ta dậy làm gì, vì thừa biết có réo tên thì cũng không thể nào gọi cậu ta dậy nổi.

Bốn người đang ngồi tụng niệm ê a, tự dưng Nhị Lang cứ gục gà gục gặc rồi đổ kềnh sang một bên.

Thậm chí ngã chỏng gọng ra sàn mà cũng không mảy may thức tỉnh. Lúc đó Bạch Thiện ba người chỉ đành trố mắt thộn ra ngẩn ngơ.

Mãn Bảo săm soi kỹ quầng thâm nhợt nhạt dưới mí mắt Nhị Lang, tức khắc thì thào với Bạch Thiện: "Xem chừng đúng là dọa sợ quá rồi, khéo hai đêm nay cậu ta chẳng chợp mắt được tẹo nào."

Trẻ ranh lên mười lúc này là độ tuổi thèm ngủ nhất. Thức trắng đêm hai đêm ròng, bọn họ dư biết chẳng đời nào mà moi được cậu ta dậy.

Bạch Thiện cũng chẳng dùng dằng lôi thôi, dứt khoát rút hai cái bồ đoàn kê dưới lưng cậu ta. Quả y như rằng, cậu ta ngoan ngoãn dịch chuyển một chút, trở mình đổi tư thế ngáy khò khò mê mệt như c.h.ế.t.

Đạo Hòa thì chu đáo góp thêm một thau than hồng rực rỡ, còn Đạo Hư cất công ra đằng trước ban tặng hẳn một cái áo bông đắp vắt lên người cậu ta.

Rồi sau đó ba người xúm quanh góc bàn rôm rả chuyện phiếm. Đạo Hư nghe được một tẹo thì chán ngấy vì không phải chuyên mục cậu ta khoái, thế là hậm hực vung vẩy tay chân quay về hậu viện sưởi ấm.

Bạch Nhị Lang gom áo bông vo tròn ném trả lại cho Đạo Hòa. Đạo Hòa đón lấy, tiện tay rút tấm bùa chú hộ mệnh rinh trên án nhang đặt vào tay Nhị Lang dặn dò: "Đeo vào túi hương gấm đi, tối đến nhớ dằn dưới gối ngủ cho an giấc."

Giờ đây Bạch Nhị Lang sùng bái tấm bùa chú này như nhặt được kỳ trân dị bảo. Cậu đinh ninh mình ngủ vật vã chỏng gọng dưới đại điện mà chẳng mảy may mộng mị, phần lớn chính là nhờ ngài Thiên Tôn tọa lạc ở đây chở che.

Cậu ta cực kỳ trân trọng rinh lấy tấm bùa, rồi nhét kỹ vào tận trong n.g.ự.c.

Đạo Hòa mỉm cười tiễn bước họ ra khỏi cổng. Nhớ ra phen này ly biệt khéo phải xa nhau cả năm trời ròng rã, hắn bèn mở lời: "Để ta đưa mọi người xuống núi một chặng."

Bốn người vừa đàm đạo luyên thuyên vừa lần hồi bước xuống núi. Tới chân núi, hạ nhân nhà Bạch Thiện đã đ.á.n.h xe đợi sẵn. Bạch Thiện đợi lúc đút Mãn Bảo rồi đến lượt Nhị Lang leo tót lên xe xong, mới dặn dò Đạo Hòa: "Có chuyện gì thì cứ biên thư cho bọn này, cáo từ nhé."

Đạo Hòa khẽ gật gật đầu: "Bảo trọng, ngày mai đệ không ra tiễn mọi người được, thượng lộ bình an."

Bạch Thiện gật đầu, nhảy tót lên xe ngựa an tọa. Cả ba thò đầu qua cửa sổ vẫy tay từ biệt Đạo Hòa, đ.á.n.h cỗ xe ngựa lăn bánh từ từ.

Đạo Hòa đăm đăm ngoái nhìn bóng chiếc xe ngựa mờ mịt khuất dạng, cho đến khi không còn bóng hình, mới rảo bước quay về núi.

Lúc Mãn Bảo về nhà, cũng vừa vặn giáp mặt Chu Hỉ dắt lủm củm bọn trẻ con về.

Nàng cất công quay về là để tiễn Mãn Bảo, vì sáng sớm tinh mơ hôm sau nhóm của Mãn Bảo đã nhổ trại lên đường, nàng thừa biết chạy không kịp, đành kéo cả nhà quay về dặn dò sớm trước một hôm.

Nàng cất công may cho Mãn Bảo một bộ áo xống cùng hai đôi giày, rồi nhét luôn tọt vào đáy rương, dặn dò nàng: "Đoạn đường các muội trải qua phải đi khá lâu, dãi dầu gió bụi không tiện bề thay rửa đồ, dự phòng hai bộ thay phiên nhau cho đỡ. Đồ nhơ cứ cất đó, lên tận kinh thành rồi hẵng lôi ra giặt."

Mãn Bảo ngoan ngoãn vâng dạ.

Nàng lại kéo thêm một gói tay nải be bé, thì thầm thủ thỉ với Mãn Bảo: "Đây là tiểu y (đồ lót), muội nghĩ thể nào nương và đại tẩu cũng sắp cho muội rồi, nhưng tỷ vẫn làm cho muội hai bộ, bằng vải gấm lụa muội đem cho tỷ đấy. Xịn cực kỳ lại mát lạnh rười rượi, không hề hằn, dọc đường muội có thể tiện tay giặt giũ."

Túi nhỏ này tỷ ấy chủ tâm tống thẳng lên ngay nóc rương, như rứa mới thuận tiện lấy ra.

Thấy Mãn Bảo cứ ngẩn tò te, Chu Hỉ bèn quệt tay vuốt nhẹ ch.óp đầu Mãn Bảo, tủm tỉm cười đùa: "Đại tỷ có trò này hay lắm, muội có buồn nghe không?"

"Trò gì vui hả tỷ?"

"Dạo năm ngoái lễ bách nhật (một trăm ngày) cháu ngoại muội đó, Lưu Đại Lang ở thôn Lưu gia thập thò tự mò lén lên đây. Trớ trêu thay lại đụng mặt tỷ phu muội, rồi bị tỷ phu muội nện cho một trận tơi bời hoa lá."

Mãn Bảo lập tức tỉnh rụi bừng bừng chí khí, đôi mắt sáng rực lóe lên hỏi dồn dập: "Lão mò lên làm cái trò trống gì cơ?"

Chu Hỉ dư biết tỏng Mãn Bảo nhà này, nếu có món gì hấp dẫn cuốn trôi đi rắc rối bực dọc, thì chỉ có độc nước lót dạ đồ ăn và hóng hớt buôn chuyện thế này thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.