Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1376: Sự Ghen Tị
Cập nhật lúc: 02/03/2026 09:03
Bạch Thiện nhận lấy, sau đó quay người giao cho hộ vệ ở phía sau.
Mấy tên hộ vệ vội vàng xua tay từ chối, Bạch Thiện nói thẳng: "Ăn đi, rong ruổi trên lưng ngựa suốt cả quãng đường, có họa là sắt đá mới không đói."
Họ đâu có ngồi êm ru trong xe ngựa hưởng thái bình, cưỡi ngựa vốn dĩ ngốn sức kinh khủng. Lại thêm cái rét căm căm hiện giờ, còn phải gồng mình chống cự hàn khí, thành ra cái đói càng kéo đến nhanh hơn bạo táp.
Đến cả ba đứa nhỏ choai choai như bọn họ còn đ.á.n.h trống kêu la trong bụng, đám hộ vệ trưởng thành trâu bò này làm sao mà không cào ruột xót gan cho cam.
Chủ sạp tay thoăn thoắt loáng cái đã cắt xong năm cái vỏ bánh, tay băm thịt rào rào rồi nhét ứa họng vào ruột bánh. Chắc bị nhan sắc lộng lẫy ch.ói lóa của ba đứa này làm cho mờ mắt, lão lỡ tay rạch cái bụng bánh há toác hoác ra, đành phải ráng chèn nhét tống thịt vào cho bằng hết.
Ông chủ nhiệt tình xởi lởi mời mọc ba đứa kiếm chỗ yên vị trong tiệm để ngấu nghiến, lại còn dẻo miệng quảng cáo thêm: "Chỗ chúng tôi có cả canh thịt dê tươi rói này, hạt dẻ lắm, chỉ năm văn tiền một bát thôi."
Thế là rẻ rề so với cái bánh thịt chà bá chín văn tiền.
Bạch Thiện lôi tuột ra một xâu tiền xu, cẩn thận đếm bốn mươi lăm đồng rồi ném cạch xuống bàn đưa cho ông ta.
Ông chủ gom chín đồng quăng rổm vào chậu, rồi lại nhặt chín đồng khác quăng tiếp vào. Ba đứa trẻ đứng ngây ra ngó lão hì hục đếm đếm thả thả đủ năm lượt rơi tõm vào chậu. Ngước đầu lên thấy ba vị đại thần vẫn chôn chân đứng đó ngắm, lão hơi đỏ mặt tía tai ngượng ngùng.
Hồi nãy lão mải miết tập trung đếm tiền quá, hết cách rồi, lão đếm số tệ kinh khủng, hễ phân tâm một phát là não rỗng tuếch chả nhớ nổi hồi nãy mình đếm tới số mấy.
Bạch Thiện ngược lại phổng mũi giơ ngón cái bự chà bá tán dương chủ quán: "Đại ca, chiêu đếm tiền của huynh hay phết."
Chủ quán sướng rơn tít mắt cười khì: "Đa tạ lang quân quá khen. Mụ vợ nhà ta cũng sủa y chang thế. Thường thì mụ đứng cạnh tóm tiền thủ quỹ, bữa nay mụ cúp làm, ta đành chơi bài này, không thì bánh bán tràn lan là đếm lộn tùng phèo ngay."
Đếm số to thì lão mù tịt, chứ lẹt tẹt từ mười đổ lại thì dư sức qua cầu.
Bạch Thiện bắt sóng tiện đà dò hỏi: "Đại ca này, con đường ngõ cạnh đây là phố Nhị Hồ đúng không?"
Chủ sạp tuy bị thiếu niên vắt mũi chưa sạch gọi bằng "Đại ca" nghe hơi ngược ngạo sai bét nhè vai vế, nhưng vẫn gật gù chắc nịch: "Đúng phóc phố Nhị Hồ rồi, ủa sao, lang quân có bà con thân thích tá túc vùng này hả?"
Bạch Thiện gật đầu xác nhận, nở nụ cười tủm tỉm: "Đường bá của ta có tậu căn biệt viện nằm sừng sững ở đây, vị ấy mang họ Bạch, huynh có hay biết gì không?"
"Trời đất ơi, là Bạch lão gia chứ ai, ta biết tỏng luôn! Ban nãy Bạch đại thiếu gia vừa ghé sạp làm cái bánh thịt lót dạ xong mà."
Ba đứa nghe vậy mắt sáng rỡ như sao xẹt. Vái chào lão chủ quán một phát rồi ngoắt tay dắt ngựa phi thẳng rẽ vào con đường nhỏ cạnh sạp.
Phố Nhị Hồ eo hẹp hơn nhiều so với trục đường lớn. Cửa hàng san sát lèo tèo mọc ở nửa đầu đoạn phố, đi sâu vào trong thì vắng tanh ngắt.
Vừa ló đầu lọt vào phố, não bộ bị khóa bấy lâu của Bạch Nhị Lang lập tức bừng sáng hoạt động trở lại. Hắn vỗ n.g.ự.c tự đắc oang oang với Bạch Thiện: "Chính nó! Cứ con đường này thẳng tiến, mò tít vào trong, tính ngược từ cuối lên ba nhà là biệt viện nhà ta."
Bạch Thiện tước lớp giấy bọc bánh xuống một đoạn, c.ắ.n phập một miếng rõ to rồi làu bàu: "Biết rồi biết rồi, ông chủ sạp hồi nãy nói toẹt ra hết rồi."
Mãn Bảo cũng chẳng thèm gấp rút vọt lẹ về biệt viện. Mũi nàng hít hà mùi bánh thịt ngào ngạt tứa nước miếng, bèn lột giấy bọc xơi tọng luôn.
Bạch Nhị Lang thở dài thườn thượt, đành tà tà vừa đi vừa gặm bánh. Ba chú ngựa con lẽo đẽo gõ móng tò tò bám đuôi chủ nhân, dường như cũng đ.á.n.h hơi được thứ hương vị thần sầu, cứ lấy mũi cọ quẹt hích hích lũ trẻ.
Mãn Bảo vuốt ve mơn trớn đẩy nhẹ đầu Xích Ký ra, dỗ ngọt: "Ngươi xơi thứ này không được đâu, lát nữa đãi ngươi chậu đậu no nê nhé."
Ba đứa đủng đỉnh rảo bước tà tà thảnh thơi dạo bước. Ngấu nghiến hết sạch cái bánh rồi thu dọn gom đống vỏ giấy lại vứt trọn gói cho Bạch Nhị Lang cầm rác.
Nếu là bình thường Bạch Nhị Lang đã l.ồ.ng lộn nhảy tưng tưng tru tréo vì bị bóc lột sức lao động. Tuy nhiên hôm nay hắn trót rớt não quên đường xá đ.â.m ra chột dạ, đành âm thầm nhận mệnh ôm bọc rác chẳng một tiếng kháng nghị.
Sau khi đớp gọn cái bánh chà bá, cả ba đều no ứ hự rốn lồi ra, nên quyết định lết bộ đủng đỉnh đặng tiêu cơm.
Nhất là Bạch Thiện và Mãn Bảo, trong tay nắm hờ lỏng sợi dây thừng dắt ngựa, xoay qua xoay lại như mấy tay giang hồ nhàn rỗi, miệng còn ê a hát hò nhép bài dân ca yêu thích, phiêu lãng tự tại hết nấc.
Vừa bước tà tà lướt qua một con hẻm, Bạch Thiện quắc mắt liếc dòm vào một cái rồi xoay qua bật cười toe toét với Mãn Bảo: "Ban nãy ta vớ được bóng dáng tên nào từa tựa như Đại đường ca."
Lời vừa rớt xuống đất, Bạch Thiện bỗng linh cảm thấy điềm quái đản bất thường bèn ghì cương ngựa khựng lại, giật lùi thục mạng mấy bước lùi lại dòm chằm chằm...
Mãn Bảo và Bạch Nhị Lang cũng lập tức đảo m.ô.n.g chạy ngược lại. Ba đứa giàn hàng lấp ló nép ngay ngã tư hẻm chọc đầu rướn cổ vào trong nghe ngóng. Đập vào mắt là hiện trường Bạch Đại Lang đang rụt cổ đứng ở góc hẻm rủ rỉ chuyện trò dông dài với cô nương đối diện. Tiểu nương t.ử nọ đầu cúi gằm xuống n.g.ự.c, mặt hồng rực đỏ như quả gấc.
Có một tỳ nữ và một tiểu tư lảng vảng canh gác ngay đầu ngõ. Nữ tỳ tinh mắt soi thấy ba cái đầu bù xù lòi ra tò mò lấp ló, toan há mồm nạt nộ c.h.ử.i bới. Chợt liếc thấy y phục sang chảnh lụa là gấm vóc cùng cái áo choàng xịn xò họ khoác trên mình, ả chột dạ nuốt ngược lời vào trong, nhất là đằng sau tụi nhỏ lại kè kè ba con bạch mã cao to lực lưỡng, ả đành co vòi nhịn nhục không dám hé răng.
Ả chỉ đành thều thào ngoái cổ bẩm báo tiểu thư nhà mình: "Tiểu thư..."
Tên tiểu tư cũng hú vía giật b.ắ.n mình nhảy lùi, phản xạ tự nhiên gào rú: "Nhị thiếu gia..."
Sau đó chạm mặt trực diện ánh mắt sắc lẻm của Bạch Thiện và Mãn Bảo, mặt hắn dại ra đỏ lựng ngượng nghịu, ấp úng lầm bầm: "Đường thiếu gia, Mãn tiểu thư..."
Đôi nam nữ đang bận nói lời đường mật nghe tiếng gào hét của tên tiểu tư thì cũng suýt rơi tim ra ngoài, lật đật quay phắt lại. Tiểu nương t.ử nọ thấy rồng rắn quá đông vây quanh miệng hẻm, theo bản năng nhảy chồm tọt nấp sau lưng Bạch Đại Lang trốn tiệt.
Bạch Đại Lang thân chinh đứng ra chắn chắn che chở nàng ta, nhòm kỹ hóa ra là đám tiểu quỷ Bạch Thiện, bấy giờ mới thở phào thoát nợ: "Nhị đệ, đường đệ, sư muội, lũ các đệ mới tới à?"
Rồi sực nhớ ra tai ương nào đó bèn cuống cuồng vội hỏi: "Thúc tổ mẫu với mọi người đâu..."
Bạch Thiện đáp bâng quơ: "Bọn đệ ngựa phi như bay phóng tới, tổ mẫu còn ì ạch xe lừa phía đằng sau cơ."
Bạch Đại Lang như trút được gánh nặng thở phào nhẹ nhõm.
Đám Bạch Thiện săm soi tên tiểu tư án ngữ cản đường, rồi lại đảo mắt xăm soi kỹ con a hoàn. Cuối cùng ba cặp mắt ném trọn ánh nhìn đổ dồn vào bóng thiếu nữ lấp ló giấu mặt bẽn lẽn đằng sau Bạch Đại Lang, mặt lộ rõ vẻ hiểu tung tẩy sự đời.
Bạch Đại Lang vừa thấy cái biểu cảm khả ố kia là đoán chắc tạch rồi, cuống quýt giãi bày: "Bọn đệ bớt xỏ xiên suy diễn đi, đây là Thành nhị tiểu thư, chúng ta, chúng ta..."
Mặt hắn ửng hồng e thẹn: "Hai nhà chúng ta đã ngã ngũ đính hôn rồi."
Thành nhị tiểu thư cũng bẽn lẽn đỏ bừng gật đầu tắp lự.
Bạch Đại Lang phẩy tay đuổi tiểu tư với tỳ nữ dẹp dẹp qua một bên. Đợi ba tên âm binh kia mon men tiến lại, hắn nghiêng người nhường chỗ đứng trang trọng làm lễ giới thiệu: "Nhị tiểu thư, xin phép trịnh trọng giới thiệu, đây là đệ đệ ruột của ta, đường đệ Bạch Thiện, và vị này là sư muội Chu Mãn."
Thành nhị tiểu thư mặt mũi đỏ bừng e thẹn ngẩng mặt lên, khúm núm khuỵu gối hành lễ nề nếp đoan trang. Ba đứa trẻ trâu lần đầu tiên diện kiến người mắc cỡ thẹn thùng quá quắt đến vậy nên hơi sượng trân ngớ người, vội cuống quýt đáp lễ hoàn trả.
Bạch Nhị Lang ngáo ngơ thắc mắc vô tri tột đỉnh: "Đại ca, hai người mắc chứng gì mà chui rúc hẻm tối mù mịt nói chuyện phiếm rứa?"
Bạch Đại Lang e hèm hắng giọng chống chế: "Sáng tinh sương mai mốt ta phải nhổ sào đi xa rồi, thành ra ghé rủ Nhị tiểu thư hàn huyên dặn dò dăm câu."
"Vậy sao không rước thẳng về nhà giáp mặt đi, chui ngõ vắng chè nước ứ có, ghế ngồi cũng bằng không, thất lễ quá thể đáng."
Thành nhị tiểu thư mặt càng đỏ tưng bừng phừng phừng.
Mãn Bảo giật giật vạt áo cậu ta, đ.á.n.h tiếng cho tên vô tri kia ngậm miệng bớt sủa.
Bạch Đại Lang cũng ngầm trừng mắt lườm Bạch Nhị Lang sắc như d.a.o. Làm như hắn sướng mạn được chui rúc hẻm hốc lắm cơ?
Ngặt nỗi ở nhà phụ mẫu vẫn thù lù đứng chình ình đó. Nếu Thành nhị tiểu thư ngả lưng vào cửa, chả cần biết trời trăng mây gió gì, ắt hẳn phải buôn chuyện rả rích với mẫu thân rồi, moi đâu ra mảnh tình riêng tư cho đôi trẻ hàn huyên tâm sự đôi câu lãng mạn.
Mà hai nhà mới nói chuyện đính hôn, tiểu thư nhà người ta chủ động vác xác đến gõ cửa, rành rành rơi vào mắt thế gian là rớt giá, mất hết nết tiểu thư khuê các.
Tình thế của hai người bọn họ nào có sung sướng thênh thang y chang Bạch Thiện và Mãn Bảo cơ chứ.
Nghĩ tới đó, ánh mắt hắn lại chứa chan sự ghen tỵ ngập ngụa khi lia qua ngắm hai đứa Bạch Thiện và Mãn Bảo dính nhau như sam sướng rơn bên cạnh. Nuôi nấng từ thuở cởi truồng tắm mưa có cái tiện lợi tột bậc này, bất kể Bạch Thiện ngày ngày mòn gót qua lão Chu gia kiếm Mãn Bảo, hay Mãn Bảo nhẵn mặt lê la nhà họ Bạch tìm Bạch Thiện, dân tình có moi cũng chả thèm ngó ngàng dị nghị một câu.
Cả thiên hạ thảy đều tin chắc đó là một định lý hiển nhiên trần đời.
Bạch Thiện va phải ánh nhìn chan chứa của Bạch Đại Lang, lại suy diễn lệch nhịp trật đường rầy. Cậu làm bộ tỏ tường sâu sắc gật gù, rồi tuyên bố với Mãn Bảo và Bạch Nhị Lang: "Dông lẹ thôi, tụi mình còn phải xách dép báo tin cho đường bá với đường bá mẫu đội xe ngấp nghé tới bến rồi."
Cậu nhóc quay phắt sang dặn Bạch Đại Lang: "Đại đường ca, huynh cứ thong thả chăm bẵm Thành nhị tiểu thư nhé, bọn đệ tháo lui đi trước."
Bạch Đại Lang cảm giác linh tính nhói lên một cú hiểu lầm trầm trọng quá.
