Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1571: Nghỉ Mát (hai)

Cập nhật lúc: 04/03/2026 05:05

Mọi người đều là người lớn rồi, nhóm Mãn Bảo đương nhiên không cần phải lo lắng về tung tích của họ, nên vừa bước ra liền vui vẻ đi chơi ngay.

Lưu Hoán dẫn họ đi hái dưa ngọt: "Trên núi còn có trái cây khác nữa, đào ăn ngon lắm."

Ân Hoặc đội một chiếc nón trúc cực kỳ hợp với hắn, đây là nón hắn đặc biệt sai Trường Thọ đi mua sau khi về nhà hôm đó.

Dưa ngọt nằm ở chân núi, lúc này vụ dưa đã sắp vãn, có lẽ nhờ nắng tốt nên nhìn vỏ dưa ngả vàng, trông có vẻ rất ngọt.

Mãn Bảo nhờ Khoa Khoa tìm giúp quả ngọt nhất, liền xông tới hái luôn.

Khoa Khoa cũng là lần đầu tiên phát hiện ra mình còn có thể được dùng để đưa ra phán đoán kiểu này. Đáng tiếc là quả dưa này đã được ghi vào dữ liệu rồi, dù có tìm ra quả ngọt nhất thì với nó cũng chẳng có ích lợi gì.

Mấy người Bạch Thiện thì còn đỡ, đã không ít lần xuống ruộng, niềm vui hái dưa nằm ở chỗ hái xong rồi ăn hoặc đem tặng.

Nhưng dù là ăn hay đem tặng đều có giới hạn nhất định, nên chỉ hái vài quả để lấy vui là đủ.

Thế nên mấy người Bạch Thiện tay ôm tay bưng, dùng vạt áo bọc lại vài quả dưa định lên núi tìm gốc cây ăn quả nào đó để ăn. Kết quả Lưu Hoán và Ân Hoặc lần đầu tiên xuống ruộng lại không muốn đi.

Đặc biệt là Ân Hoặc.

Hắn lớn chừng này chưa từng được tới ruộng ở trang viên như thế.

Nhưng vạt áo của hắn sức chứa có hạn, hái được năm quả rồi phát hiện không thể nhét thêm được nữa, đành ôm đi tìm nhóm Bạch Thiện.

Cả nhóm đi lên núi một đoạn, tìm một gốc cây đào trông khá xum xuê ngồi xuống, lấy dưa của từng người ra.

Đám hạ nhân đi theo vội vàng bưng trà, quạt mát cho họ. Thấy họ cứ thế ngồi bệt xuống đất, quản sự trang viên không khỏi khom người hỏi: "Thiếu gia, tiểu nhân sai người lấy vài chiếc chiếu ra nhé?"

Lưu Hoán bèn nhìn Bạch Thiện hỏi: "Bữa trưa mọi người muốn ăn ở đâu?"

Bạch Thiện nói: "Mấy người bọn ta thế nào cũng được, xem ý hai người muốn ở đâu."

Ân Hoặc đáp: "Vậy chúng ta ở dã ngoại đi."

"Dã ngoại gì cơ?" Phong Tông Bình, Bạch đại lang và Dịch T.ử Dương đi tới, dùng quạt che nắng, bước tới bóng râm dưới gốc cây mới phẩy phẩy quạt nói: "Mặt trời to thật đấy, vẫn là mấy người có tầm nhìn xa trông rộng, lại chuẩn bị sẵn cả nón trúc."

Dịch T.ử Dương liếc nhìn nón trúc trên đầu họ, chê bai: "Ta thà đội mũ rèm còn hơn đội loại nón như thế này."

Phong Tông Bình cũng thấy nón trúc xấu, nhưng hiện tại người đội mũ rèm toàn là nữ t.ử, hắn cũng không muốn đội thứ giống hệt các cô nương, bèn nói: "Ta vẫn dùng quạt che thì hơn."

Ba người bước lên ngồi xuống, thấy trước mặt họ nhiều dưa như vậy, nhịn không được rướn cổ nhìn ra ruộng dưa. Thấy ánh nắng quá gắt, họ quyết định ngay và luôn là không đi hái dưa nữa, quay đầu lại dán mắt vào dưa của nhóm Mãn Bảo.

Nhóm Mãn Bảo ai cũng rất hào phóng. Nàng ôm quả dưa được Khoa Khoa nhận định là lượng đường cao nhất vào lòng, đẩy những quả khác ra giữa, bảo họ cứ thoải mái chọn lựa, đừng khách sáo.

Bọn Bạch Thiện cũng làm y hệt, cực kỳ hào phóng.

Phong Tông Bình và Dịch T.ử Dương nhìn lướt qua mấy quả dưa Chu Mãn đẩy ra, thấy chúng không đẹp và to bằng dưa của người khác, liền dứt khoát quay sang chỗ nhóm Bạch Thiện để lựa chọn.

Bạch đại lang lại chẳng do dự nhiều, cứ thế lựa một quả trong ba quả Mãn Bảo để lại, chọn một quả khá to rồi hỏi: "Ngọt không?"

Mãn Bảo ra sức gật đầu: "Chắc chắn ngọt."

Hạ nhân đưa d.a.o tới, Mãn Bảo nhận lấy cắt trước, vừa cắt vừa nói với Lưu Hoán: "Bây giờ dưa ngọt bán bên ngoài đắt lắm, lúc về ta hái thêm một ít mang về được không? Cho ca tẩu và các cháu ta nếm thử."

Lưu Hoán rất rộng rãi phẩy tay nói: "Giờ người ta đều chuyển sang ăn dưa hấu rồi, loại dưa này người nhà ta cũng ăn chán rồi, muội cứ tự nhiên hái."

Phong Tông Bình và Dịch T.ử Dương nghe vậy, lập tức bày tỏ họ cũng muốn hái một ít mang về nhà.

Phong Tông Bình vừa lau sạch quả dưa vừa cắt, vừa nói: "Vẫn là trang viên nhà đệ vị trí tốt, chẳng bù cho nhà ta, chỉ chiếm một mảnh xíu xiu, đất đai cũng không tốt lắm, trái cây trồng ra ăn chẳng ngon nghẻ gì."

Nhóm Mãn Bảo vừa đi ngang qua mảnh đất của nhà họ Phong, nàng không cần nghĩ ngợi liền nói ngay: "Huynh như vậy gọi là được tiện nghi còn khoe mẽ đấy, đất nhà huynh màu mỡ lắm, mang đi trồng lúa mì là tốt nhất."

Bạch Thiện cũng thêm vào: "Trồng lúa nước cũng sẽ tốt hơn nhà người khác, đất nhà huynh màu mỡ thế, có gì mà không vui?"

Phong Tông Bình vẻ mặt ngạc nhiên nhìn hai người: "Nên đất nhà ta tính là đất tốt sao?"

Cả hai và Bạch nhị lang cùng gật đầu. Bọn họ dẫu sao cũng từng lẽo đẽo chạy theo nhà họ Chu và tiên sinh đi trồng trọt mà. Nhà họ Chu vì không muốn họ bị lỗ vốn, còn Trang tiên sinh vì muốn họ lớn lên không thành những vị quan phụ mẫu "ngũ cốc bất phân" nên đều cố ý giảng giải qua những chuyện này.

Đất nhà Phong Tông Bình nhìn qua là biết rất màu mỡ.

"Thế sao họ lại không trồng được hoa quả ngon?"

Mãn Bảo nghĩ ngợi một lúc rồi đáp: "Đất nhà huynh màu mỡ thì có màu mỡ, nhưng khó thoát nước, nên không hợp để trồng hoa quả. Cơ mà hoa quả rẻ tiền vậy, ruộng tốt thế huynh đem đi trồng hoa quả làm gì?"

"Đúng đấy, hoa quả ở thôn bọn ta đều trồng trên núi hoặc trên đất cằn," Bạch Thiện nói: "Trồng lúa mì tốt biết bao nhiêu."

Phong Tông Bình nói: "Nhà ta còn đất khác mà, không thiếu lúa mì ăn, đất ở ngoại ô kinh thành vốn dĩ là để trồng chút rau củ hoa quả tự ăn thôi."

Mãn Bảo đột nhiên thấy tắc nghẹn trong lòng, không muốn nói chuyện với hắn nữa. Bạch Thiện cũng vậy, liền vươn tay cầm lấy một miếng dưa từ tay Mãn Bảo: "Sức khỏe muội không tốt, ăn ít thôi."

Lời này vừa thốt ra, ngoại trừ anh em họ Bạch, những người khác đều mang vẻ mặt không thể tin nổi nhìn hai người.

Bạch Thiện và Mãn Bảo đang định ăn dưa vẻ mặt không hiểu ra sao nhìn lại họ: "Sao thế?"

Phong Tông Bình chỉ Chu Mãn hỏi: "Muội ấy sức khỏe không tốt á?"

Bạch Thiện gật đầu: "Có vấn đề gì sao?"

Mãn Bảo cũng ngơ ngác nói: "Ta đúng là sức khỏe không tốt mà."

Những người khác nhìn chằm chằm Chu Mãn đang hồng hào khỏe mạnh mà không thốt nên lời.

Bạch đại lang cũng bổ một quả dưa, ngẩng đầu nhìn hai bên rồi cười nói: "Mọi người không biết đâu, Mãn Bảo hồi bé sức khỏe quả thật không tốt, nhà muội ấy tốn bao nhiêu công sức mới nuôi sống được người đấy."

Bạch Thiện cẩn thận hồi tưởng lại, lờ mờ thấy có gì đó sai sai, quay sang nói với Mãn Bảo: "Toàn nghe mọi người nói muội sức khỏe không tốt, nhưng hồi bé muội cũng không ít lần động thủ đ.á.n.h bọn ta, có thấy chỗ nào là sức khỏe không tốt đâu."

Điều này là thật, Bạch nhị lang gật đầu lia lịa.

Mãn Bảo còn chưa kịp biện minh cho bản thân, Bạch đại lang ở bên cạnh đã cười đáp: "Đó là lúc sức khỏe muội ấy đã được nuôi dưỡng tốt hơn chút rồi. Ta nhớ hồi nhỏ muội ấy dăm bữa nửa tháng lại ốm, có lần nửa đêm phát sốt, kết quả đêm đó mưa to, người nhà họ không ra ngoài mời đại phu được, cuối cùng đội mưa đến cầu cứu nhà ta, bốc t.h.u.ố.c từ nhà ta về sắc cho uống đấy."

Bạch nhị lang ngớ người hỏi: "Sao đệ không nhớ nhỉ?"

Mãn Bảo cũng nói: "Ta cũng chẳng có ấn tượng gì."

Bạch đại lang bật cười: "Muội đương nhiên không có ấn tượng rồi, lúc đó muội còn chưa đầy một tuổi, nhớ thế nào được? Nhị lang cũng mới biết nói thôi, lúc đó đại khái chừng hơn hai tuổi."

Nhà hắn cũng vừa chuyển đến thôn Thất Lý chưa được một năm, trong ký ức, dường như nhà họ Chu đột nhiên xuất hiện một đứa bé.

Lúc đó không cảm thấy có gì lạ, bởi vì hắn rất ít khi vào trong thôn. Nhưng bây giờ nhìn lại, thời điểm đó đúng là chuyện xảy ra sau khi đám người Chu Ngân về quê không được bao lâu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.