Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1673: Rước Dâu

Cập nhật lúc: 05/03/2026 08:39

Thấy nàng có vẻ như nhất quyết phải tung thứ gì đó cho bằng được, Bạch Nhị Lang liền lục lọi trong hai ống tay áo của mình, lôi ra mười mấy phong lì xì đỏ ch.ót rồi dúi vội vào tay nàng: "Này, cho cô phát lộc đấy."

Minh Đạt ôm khư khư xấp lì xì, trố mắt kinh ngạc hỏi: "Huynh đào đâu ra nhiều lì xì thế?"

Bạch Nhị Lang cười hề hề đắc ý: "Ta chộp được đấy, không mang theo lì xì thì làm sao mở được cửa vào nhà?"

Dù sao thì tiền trong mấy cái phong bao này cũng chả đáng là bao, nhét một đồng hay hai đồng bạc lẻ, tung một nắm cũng chẳng tiếc, ai nhanh tay thì vớt.

Đương nhiên, Bạch Nhị Lang thì dửng dưng không xót, nhưng lão Chu đầu thì xót đứt ruột.

Ở Thất Lý thôn quê họ làm gì có cái hủ tục rải tiền vô tội vạ thế này. Nhưng thôi, nhập gia tùy tục, ai mượn lão Lục nhà ông rước dâu chốn kinh thành làm gì?

Minh Đạt ôm xấp bao lì xì, coi như chính thức gia nhập phe nhà trai. Bạch Nhị Lang dẫn đầu xông pha, lấy lì xì rải đường tiến bước, một mạch phi thẳng tới phòng chính, diện kiến hai vị phụ mẫu nhà họ Khâu.

Chu Lục Lang được đám đông đẩy lên phía trước. Lần đầu đối mặt với chuyện trọng đại, hắn hồi hộp đến mức đ.á.n.h trống n.g.ự.c thình thịch, chỉ biết chắp tay liên tục vái lạy hai vị phụ huynh mà miệng thì líu nhíu chẳng rặn nổi nửa lời.

Hai vị quân sư quạt mo Chu Tứ Lang và Chu Ngũ Lang đi theo yểm trợ thấy vậy, trong lòng không khỏi thầm mừng thầm: "Cuối cùng thì thằng Lục cũng khôn ra được tí rồi". Hai anh em lập tức đóng vai "thuyết minh viên", ghé tai mớm lời từng câu một: "Mau gọi nhạc phụ nhạc mẫu đi."

Chu Lục Lang răm rắp nghe lời, cúi gập người hành lễ, hô to: "Nhạc phụ, nhạc mẫu..."

Chu Ngũ Lang đứng cạnh lại đế thêm: "Đổi giọng gọi một tiếng cha mẹ đi."

Chu Lục Lang lại dập đầu lạy tiếp: "Cha, mẹ——"

Phu thê nhà họ Khâu cũng là lần đầu tiên trải qua cảm giác gả con gái, trong lòng trào dâng niềm xúc động, liên tục gật đầu đáp lời "Được, được". Sau đó quay sang thúc giục người nhà bên cạnh: "Mau đi dìu Đại tỷ nhi ra đây."

Khâu Bồi vốn đã túc trực trong khuê phòng từ sớm, nghe động tĩnh bên ngoài là biết ngay. Hỷ bà được mời đến cùng biểu tỷ của nàng lập tức đỡ nàng bước ra.

Vừa bước qua ngưỡng cửa, nàng ngước mắt lên thì bắt trúng ngay ánh nhìn của Chu Lục Lang. Hôm nay hắn bận hỷ phục trông bảnh bao, tuấn tú hơn hẳn ngày thường, khiến nàng không khỏi đỏ mặt e thẹn.

Chu Lục Lang cũng ngượng ngùng đỏ bừng mặt, đứng ngây như phỗng nhìn Khâu Bồi, nửa ngày trời chẳng hoàn hồn nổi.

Chu Ngũ Lang nhìn cảnh đó cười thầm đắc ý, thỏa mãn với "tác phẩm" của mình, rồi huých nhẹ khuỷu tay ra hiệu cho hắn tỉnh mộng.

Chu Lục Lang đỏ mặt tía tai bừng tỉnh, cùng Khâu Bồi quỳ xuống hành đại lễ với phụ mẫu nhà gái.

Minh Đạt và Trường Dự cuối cùng cũng phát hết sạch sành sanh đống lì xì, lách mình qua đám đông chui tọt vào xem kịch hay. Họ đứng nghe Khâu mẫu nắm c.h.ặ.t t.a.y Khâu Bồi dặn dò đủ điều ruột gan, rồi lại quay sang nhờ cậy Chu Lục Lang sau này bảo ban, nhường nhịn thê t.ử nhiều hơn. Dặn dò xong xuôi mới nhận lấy ly trà tân lang tân nương dâng lên.

Uống cạn ly trà, trao phong bao lì xì đỏ thắm, Chu Lục Lang mới đứng dậy, đỡ Khâu Bồi cùng quay người bước ra.

Khâu Bồi vốn không có huynh đệ ruột thịt, lẽ ra phải do biểu huynh đệ bên ngoại cõng ra cửa. Ngặt nỗi bên nhà họ Giả đưa ra yêu sách trên trời, Khâu lão hán thương lượng không xong.

Dạo trước, lão Chu đầu và Tiền thị đến nhà họ Khâu bàn bạc hôn sự, Khâu lão hán đang rầu rĩ nên buột miệng kể lể về mấy điều kiện oái oăm của nhà họ Giả.

Lão Chu đầu vừa nghe nhà họ Giả há miệng sư t.ử, đòi cái giá tận một lượng bạc chỉ để cõng cô dâu đi một đoạn đường cỏn con, ông lập tức phản đối kịch liệt.

Mặc dù khoản tiền này do nhà sui gia tương lai gánh vác, nhưng ông tuyệt đối không chấp nhận.

Nhà họ Khâu chỉ có mụn con gái duy nhất, tiền của họ sau này chẳng phải đều chui vào túi cháu nội ông sao?

Thế là ông bày cho Khâu lão hán một "kế mọn": "Hoàn cảnh hai nhà chúng ta vốn đã đặc thù, con gái ông gả đi mà cũng coi như không gả đi. Mai này đứa con thứ hai của chúng nó mang họ Khâu nhà ông cơ mà. Nên theo tôi, cứ để con bé tự bước đi, tự mình lên kiệu hoa là xong."

Khâu lão hán lúc đó nghe mà há hốc mồm kinh ngạc, Khâu mẫu thì cho rằng làm thế thật chẳng ra thể thống gì.

Nhưng lão Chu đầu càng giải thích càng thấy cao kiến của mình quá tuyệt vời, còn bồi thêm: "Chẳng lẽ Lục Lang nhà tôi ở rể, lúc xuất môn tôi cũng bắt mấy thằng anh nó cõng ra khỏi nhà à? Chắc chắn là không thể nào. Đã hai bên kết hôn đều mang tính chất đặc biệt, thì cần gì phải gò ép theo khuôn sáo cũ rích làm chi?"

Nghi thức huynh đệ cõng cô dâu ra khỏi nhà vốn mang ý nghĩa nhà gái có anh em trai làm chỗ dựa vững chắc. Khâu Bồi đã không có, việc gì phải ném tiền qua cửa sổ để tạo ra cái vỏ bọc giả tạo đó?

Khâu lão hán bị thuyết phục cái rụp, c.ắ.n răng chốt sổ phương án này.

Và thế là, tấm khăn voan đỏ thắm được thả xuống che khuất khuôn mặt Khâu Bồi. Nàng được Chu Lục Lang và hỷ bà dìu dắt từng bước ra khỏi cửa.

Đám đông reo hò ầm ĩ, dạt ra hai bên nhường đường. Khâu Bồi chen qua dòng người, bước qua bậu cửa chính. Ngặt nỗi chẳng biết tên vô tâm nào vứt bừa một chiếc áo rách tơi tả ngoài cửa, mọi người chen lấn xô đẩy chẳng ai để ý, nàng dẫm trúng, suýt nữa thì ngã nhào.

Hỷ bà đỡ một bên cánh tay nàng, lúc bước ra cửa phát hiện thì đã dùng chân đá cái áo sang một bên, nhưng cô dâu vẫn không may giẫm phải.

Hỷ bà nhíu mày, đang định cúi xuống lôi cái áo rách khỏi chân cô dâu vứt đi, thì Mãn Bảo đang đứng chầu rìa xem náo nhiệt đã hét toáng lên: "Lục ca, bế tân nương t.ử ra ngoài đi..."

Bạch Thiện cũng hùa theo reo hò: "Bế ra đi, bế ra đi! Từ nay Lục ca là chỗ dựa vững chắc của Lục tẩu rồi, mau bế lên đi."

Bạch Nhị Lang, Chu Lập Học và mấy đứa trẻ cũng ùa theo góp vui: "Bế lên, bế lên..."

Minh Đạt và Trường Dự cứ ngỡ đây là phong tục đặc trưng của huyện La Giang, thấy là lạ vui vui nên cũng hớn hở gào theo: "Bế lên, bế lên."

Chu Lục Lang đưa mắt nhìn Tứ ca và Ngũ ca, thấy hai ông anh không có ý phản đối, liền đỏ mặt bước tới bế thốc Khâu Bồi lên.

Đám đông xung quanh chẳng hiểu bị ma nhập hay tiêm m.á.u gà mà cũng rú lên "Oa oa" inh ỏi, tóm lại là cứ có người hô hào thì phải hùa theo cho xôm tụ.

Tất cả túm tụm lại, hộ tống đôi uyên ương băng qua sân tiến ra cổng chính, cười nói rộn rã nhìn tân lang bế tân nương đặt vào kiệu hoa. Những lời chúc tụng tốt đẹp nhất được tung ra xối xả không tiếc lời: "Chúc đôi trẻ bạch đầu giai lão, bách niên hảo hợp, sớm sinh quý t.ử, phát tài phát lộc..."

Cái gì tốt đẹp có thể nói đều được phun ra hết.

Họ hàng thân thích nhà họ Khâu châm ngòi tràng pháo tép nổ đì đùng, chính thức tiễn đoàn rước dâu lên đường.

Chờ Chu Lục Lang nhảy lên yên ngựa, nhóm Mãn Bảo cũng thoăn thoắt phi lên ngựa của mình. Minh Đạt và Trường Dự vẫn quyết tâm bám càng nhóm Mãn Bảo, chen chúc ở tốp đầu.

Vì đường xá chật hẹp, mỗi bên chỉ đủ chỗ cho hai con ngựa đi song song, Mãn Bảo và Bạch Thiện đi cặp với nhau. Minh Đạt liền thúc ngựa vượt lên đi ngang hàng với Bạch Nhị Lang, ngoái đầu tò mò hỏi: "Ở huyện La Giang các ngươi có phong tục tân lang bế tân nương ra khỏi nhà à?"

Bạch Nhị Lang lắc đầu, nhưng thấy xung quanh đông người, hắn không muốn nói toạc móng heo làm tân nương t.ử bẽ mặt, đành ậm ừ qua chuyện: "Như thế cũng coi như là được."

Minh Đạt cười tươi tắn: "Thú vị thật đấy."

Cả đoàn người khua chiêng gõ trống inh ỏi rước dâu về nhà họ Chu, cửa lớn nhà họ Chu mở rộng đón chờ.

Khách khứa được mời gần như đã tề tựu đông đủ, nhóm Triệu Lục Lang cũng đã có mặt, vừa vặn chứng kiến màn tân lang tân nương bái đường.

Đây là lần đầu tiên Minh Đạt được chứng kiến trọn vẹn một lễ cưới dân gian. Phải biết rằng hôn lễ của các tỷ tỷ và ca ca nàng trong hoàng thất đều cầu kỳ, rườm rà và lắm lễ nghi phiền toái. Hồi nhỏ sức khỏe nàng ốm yếu, nên gần như chẳng bao giờ trụ nổi đến cuối buổi lễ.

Nàng cảm thấy hôn lễ của bá tánh dân thường thật sự rất thú vị.

Mãn Bảo dẫn đầu nhóm bạn thân thiết tiễn tân nương t.ử vào tân phòng. Nàng còn đang tính giở trò trêu ghẹo tân Lục tẩu một phen, thì đã bị Ngũ tẩu đứng gác cửa xua đuổi như đuổi tà: "Mau ra đằng trước nhập tiệc đi, đừng chôn chân ở đây làm phiền tân nương t.ử nghỉ ngơi."

Cả đám đành nuối tiếc lủi thủi kéo nhau ra ngoài.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.