Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1722: Tặng Quà
Cập nhật lúc: 06/03/2026 16:21
Nói là quyên tiền nhang đèn cho Hộ Quốc tự, thực chất là đưa tiền cho họ để họ mở lán cháo chẩn tế nạn dân, coi như một cách khác để cầu phúc cho tiểu Hoàng tôn. Hoàng đế nghe vậy rất động lòng, bắt đầu vạch kế hoạch cho chuyện này.
Lưu Thượng thư kín đáo liếc Lý Thượng thư một cái. Nếu đã là hoạt động dâng hương của Đế Hậu, thì đương nhiên không thể lấy tiền từ quốc khố, mà Hoàng đế phải tự móc hầu bao của mình. Hoàng đế lúc này rõ ràng vẫn chưa nhận ra điều đó.
Thêm nữa, Đế Hậu xuất hành đâu phải chuyện đơn giản. Bây giờ đã quá trưa, xuất cung lúc này là không thể, mà ngày mai lại là lễ Tẩy Tam của tiểu Hoàng tôn, nên Hoàng đế quyết định đợi qua ngày mai mới bàn tiếp.
Còn nhóm Mãn Bảo sau khi đ.á.n.h chén no nê ở trường ngựa Tây Giao, liền xúm vào gom tiền thanh toán cho bữa tiệc thịt hươu nướng, rồi leo lên ngựa đuổi bắt nhau phóng thẳng về nhà.
Đúng vậy, con hươu tuy là Triệu Lục lang săn được, nhưng vẫn phải trả tiền, vì rốt cuộc nó vẫn là hươu do trường ngựa nuôi mà! Mọi người chia đều chi phí. Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Triệu Lục lang dần dần xa cách nhóm bạn cũ và khoái la cà với nhóm Bạch Thiện hơn. Mỗi lần đi chơi chẳng còn cảnh người này bao, người kia trả, mà cưa đôi rạch ròi. Bất kể ăn nhiều hay ăn ít, mỗi người chỉ cần bỏ ra vài chục đến vài trăm văn tiền là đủ. Gạt đi bao nhiêu trói buộc phiền não.
Cả đám vui cười hớn hở, rượt đuổi nhau qua cổng thành, vào đến nội thành thì chia tay, đường ai nấy đi.
Bạch Thiện nhảy khỏi lưng ngựa, lôi tuột Mãn Bảo và Bạch Nhị đi tìm Lưu lão phu nhân bàn chuyện mở lán cháo chẩn tế.
Lưu lão phu nhân mỉm cười tán thưởng: "Khó cho mấy đứa có lòng nghĩ tới chuyện này. Năm nay bách tính kinh kỳ quả thật khổ cực, vậy nên đêm qua tuyết rơi không ngớt, sáng sớm ta đã sai người ra điền trang chở lương thực. Muộn nhất là ngày mai họ sẽ về, tới lúc đó nhà ta sẽ dựng một lán cháo ở ngoại thành."
Nghe vậy, Mãn Bảo liền hăng hái góp một xe lương thực thay mặt nhà mình, đoạn quay sang dòm Bạch Nhị.
Bạch Nhị sờ soạng khắp người, lôi ra thỏi bạc một lượng vừa thu hồi hồi nãy chìa cho nàng: "Không còn tiền dư nữa đâu."
Mãn Bảo tròn mắt kinh ngạc: "Huynh cũng chịu chi gớm nhỉ, mua được tới mười thạch thóc lận đó."
Nhận tiền xong, Mãn Bảo phẩy tay: "Lát nữa ta đi bảo cha cân cho huynh mười thạch thóc."
Lão Chu đầu đang ngồi xơi nước trong nhà, tiền tự dưng rớt xuống đầu, cầm được mớ bạc thì mừng khấp khởi. Vừa sai mấy cậu con trai đi cân thóc, miệng lải nhải: "Mãn Bảo à, lương thực này không thể bán bừa bãi đâu nhé. Giờ nhà mình đông nhân khẩu, ruộng đồng phải đợi sang năm mới có thu hoạch, thế nên xài phải chừng mực, nhớ chưa?"
"Tháng nào cũng có gạo bổng lộc phát mà," Mãn Bảo dặn Chu Tứ lang khuân nhiều hơn một chút, bẩm với cha: "Nhà ta cũng góp mười thạch lương thực, hùn chung với đám Bạch Thiện mở một lán cháo từ thiện."
Lão Chu đầu há hốc miệng, thắc mắc: "Để làm gì?"
Mãn Bảo suy nghĩ một thoáng rồi đáp: "Để con đường quan lộ sau này của con được thuận buồm xuôi gió hơn, kiếm được nhiều bổng lộc và đồ ban thưởng hơn chăng."
Mắt lão Chu đầu đảo quanh: "Cha hiểu rồi, y như lý trưởng muốn truyền chức cho con trai, thì trước tiên bắt thằng con chạy rông khắp làng làm việc tốt để tạo danh tiếng."
Mãn Bảo sững người: "Đạo lý cũng không sai, cơ mà lý trưởng tính nhường chức cho cha chồng của Đại Nha à?"
"Lúc cha chuẩn bị ra ngoài, lý trưởng đã nói thế, bảo tầm hai ba năm nữa thì giao lại vị trí cho thằng con cả nhà lão."
Dù đổi thành ông sui gia thì có vẻ thân cận hơn, nhưng lão Chu đầu vẫn quen mặt lý trưởng già hơn.
Nếu lương thực bỏ ra để Mãn Bảo thăng quan tiến chức, thì lão Chu đầu đành nhắm mắt làm ngơ cho đám con khuân vác. Ngặt nỗi khuân xong lòng vẫn nhói đau, thấy làm quan thật tốn kém, không những con gái phải 7-8 ngày mới được mò về nhà một lần, mà lại còn phải lôi lương thực ở nhà đem đi phát.
Thấy cha già đã ưng thuận, Mãn Bảo an tâm phó thác chuyện này cho Lưu lão phu nhân quán xuyến, còn nàng thì ton ton chạy đi dạo phố sắm khóa trường mệnh.
Ngay cả Bạch Thiện cũng hùa theo mua một chiếc: "Dẫu sao cũng đã chứng kiến tiểu Hoàng tôn chào đời, làm gì thì làm cũng phải tặng một chiếc mới phải đạo."
Hai người đều chẳng sắm được món quà nào hoành tráng hay độc lạ, bèn chia nhau gói ghém lại hai chiếc khóa trường mệnh cẩn thận rồi rảo bước về nhà.
Hôm sau tiến cung, Mãn Bảo và Bạch Thiện đều nhận được thiệp mời tới dự lễ. Lễ Tẩy Tam của tiểu Hoàng tôn có sự tham gia của mẫu thân cùng mấy vị tẩu tẩu của Thái t.ử phi, Hoàng đế và Hoàng hậu cũng đích thân hạ giá đến thăm. Đây là lần đầu tiên có ngoại lệ đặc ân này trong số các hoàng tôn.
Lần trước lúc trưởng t.ử của Cung vương ra đời, Hoàng đế chẳng cất công xuất cung nhìn mặt, mãi tới lúc đứa trẻ đầy tháng mới được ngó qua.
Mãn Bảo và Bạch Thiện vừa bước vào cửa, thấy trong cung Thái t.ử chật ních người, toàn bậc sừng sỏ m.á.u mặt, đành nép mình đứng yên một góc. Ai nấy đều bận vây quanh đứa bé nên chẳng ai mảy may chú ý họ đã tới.
Đúng giờ lành, hai bà đỡ mỗi người một việc: một người bế đứa trẻ, một người bưng thau nước trong veo bước lên. Cúng bái khấn vái xong xuôi, họ nhanh thoăn thoắt lột lớp tã lót, nâng đứa bé nhúng chân chạm nhẹ vào làn nước lành lạnh. Da thịt vừa tiếp xúc với không khí lạnh, đứa trẻ liền khóc ré lên...
Nhờ được Thái t.ử phi ban thưởng hậu hĩnh từ trước, các bà đỡ vẩy nước rắc lên tiểu Hoàng tôn cực nhanh, miệng liến thoắng tung ra mấy lời chúc may mắn, sau đó nhanh tay quơ lấy tã lót bọc kín đứa bé lại.
Nhìn lượng nước bà đỡ hất lên không ít, nhưng thực chất chỉ vài giọt rơi xuống người đứa trẻ, vả lại thao tác quá nhanh gọn nên mọi người chưa kịp hoàn hồn thì lễ nghi đã xong xuôi. Nhưng đứa trẻ thì gào khóc toáng lên, nhắm nghiền mắt, nước mắt lã chã rơi thành từng giọt lớn.
Mãn Bảo nhíu mày lẩm bẩm với Bạch Thiện: "Chẳng hiểu tại sao lễ Tẩy Tam nhất định phải dùng nước sạch? Nghe nói ở ngoài cung, nhà giàu còn ném đủ thứ linh tinh vào chậu nước cơ. May mà quy củ trong cung nghiêm ngặt không cho ném đồ đạc lộn xộn vào chậu, bằng không những thứ đồ ấy bám mầm bệnh, chạm vào đứa trẻ rất dễ sinh bệnh."
Bạch Thiện đáp: "Hồi nhỏ lúc ta Tẩy Tam cũng thế này."
"Mới ba ngày tuổi mà huynh đã biết chuyện rồi á?"
"Mẫu thân và tổ mẫu kể lại cho ta nghe." Bạch Thiện lườm nàng một cái: "Nhưng ta sực nhớ ra, nhà muội cùng với những người trong làng có vẻ hiếm khi làm lễ Tẩy Tam."
"Ai bảo thế, nhà chúng ta tự tắm gội trong nhà đấy, hihihi, dùng nước ấm, coi như tắm rửa cho bọn trẻ luôn." Mãn Bảo tự hào khoe: "Mẹ ta bảo, lễ Tẩy Tam còn phiền cậu mợ lặn lội qua làm gì, rắc rối lắm, lại phải lì xì cho bà đỡ, không đáng đâu. Cho nên cứ đun nồi nước ấm rồi tắm quách đi cho xong."
Triệu Lục lang chen chúc bên cạnh tình cờ nghe được, ngoái đầu trừng mắt nhìn họ, hạ giọng mỉa mai: "Cái trò của nhà ngươi cũng được gọi là lễ Tẩy Tam à?"
Mãn Bảo giật nảy mình, ngẩng lên nhận ra y bèn hỏi: "Ngươi sao cũng lết mặt tới đây?"
Triệu Lục lang hầm hừ: "Lạ lắm sao, đây là trưởng t.ử của biểu ca ta, cha mẹ ta đều có mặt, ta theo tới tặng quà thì có gì sai? Ngược lại là các ngươi mới lạ, sao các ngươi lại lọt vào đây được?"
Mãn Bảo đáp: "Lạ lắm sao, chính ta đỡ đẻ cho đứa bé, ta qua thăm nó, nhân tiện tặng quà thì có gì sai?"
Triệu Lục lang đành chuyển ánh mắt sang Bạch Thiện.
Bạch Thiện cười nói: "Ta cũng coi như đã làm chứng cho tiểu Hoàng tôn ra đời, nên Điện hạ đặc biệt mời ta đến dự lễ."
Trong lúc họ kháo chuyện, nhũ mẫu đã dỗ nín đứa trẻ. Mọi người lúc này mới ồ lên tán tụng, nào là tiếng khóc đanh vang, nghe là biết khỏe mạnh cường tráng, thông minh lanh lợi.
Khóc to nối với khỏe mạnh thì Mãn Bảo còn thông cảm được, chứ liên kết với thông minh lanh lợi thì thực sự nàng không tài nào hiểu nổi.
