Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1737: Ra Khỏi Hang

Cập nhật lúc: 06/03/2026 16:27

Từ Vũ cất cái giọng khàn đặc như vịt đực: "Đại nhân, nô tỳ thực sự hàm oan mà."

Đường đại nhân nhịn không được nhíu tịt lông mày. Y không ngờ cái loại nữ nhân này lại ngoan cố, cứng đầu cứng cổ đến mức này, tới tận giờ phút này rồi mà vẫn sống c.h.ế.t không chịu nhả lời khai.

Y quay ngoắt sang nhìn Mãn Bảo. Mãn Bảo lại chẳng thèm dòm y lấy một cái, liếc Từ Vũ một cái rồi tiện tay rót một chén nước từ chiếc bàn nhỏ bên cạnh, kề sát miệng ả: "Cô uống ngụm nước đi cho thấm giọng."

Từ Vũ liếc nhìn Chu Mãn, hơi rướn cổ lên hớp một ngụm nước.

Mãn Bảo thấy hai người đấu khẩu với nhau mà ả thì nằm liệt giường nghe chừng tốn sức quá, bèn dứt khoát dựng gối lên, đỡ Từ Vũ nửa nằm nửa ngồi tựa vào. Khốn nỗi nàng lại vụng về khoản hầu hạ người khác, tay chân lóng ngóng nên mạnh tay quá lố.

Đường đại nhân vẫn luôn căng mắt quan sát nhất cử nhất động của Từ Vũ, thấy ả mặc dù nhăn nhó cau mày nhưng tuyệt nhiên không hé răng than vãn một lời.

Thế thì rõ ràng ả vẫn biết sợ đau. Nhưng cớ sao một kẻ sợ đau đến thế, sau khi bị t.r.a t.ấ.n thừa sống thiếu c.h.ế.t, đặt một chân vào quỷ môn quan rồi mà vẫn c.ắ.n răng kiên quyết im thin thít?

Đường đại nhân trầm ngâm chằm chằm vào mặt Từ Vũ.

Mãn Bảo đỡ ả ngồi nửa người dậy, việc đút nước diễn ra trơn tru hơn hẳn. Nàng dốc liền tù tì hai chén nước cho ả uống, rồi mới lúi húi tiếp tục công việc trên tay.

Đường đại nhân dồn cung: "Từ Vũ, cô e ngại cho tính mạng người nhà sao?"

Từ Vũ cụp mắt xuống, im bặt không đáp. Đường đại nhân bèn đưa ra lời hứa hẹn: "Chỉ cần cô chịu cung xưng, bản quan cam đoan sẽ bảo vệ người nhà cô bình an vô sự. Ta nhớ không lầm thì nhà cô vẫn còn phụ mẫu, huynh đệ và muội muội?"

Từ Vũ mặt tỉnh bơ đáp gọn lỏn: "Đại nhân, nô tỳ hàm oan mà. Kim của Chu Thái y không phải do nô tỳ tráo. Chu Thái y đang sờ sờ ở đây, ngài không tin thì cứ việc chất vấn ngài ấy. Hai bọn nô tỳ trước nay tỷ muội thắm thiết, cớ sao nô tỳ lại giở trò hãm hại Chu Thái y chứ?"

Mãn Bảo đang lúi húi băng bó ngón tay cho ả, nghe thế thì ngẩng phắt lên, lẳng lặng dán mắt vào ả. Từ Vũ cũng he hé mí mắt, bình thản đối diện với ánh nhìn của nàng.

Cả hai nhìn nhau trân trân nửa ngày trời mà không ai thốt lên một lời.

Còn Đường đại nhân thì dán c.h.ặ.t mắt vào Từ Vũ, trầm ngâm. Y cứ linh cảm có điều gì đó sai sai cấn cấn, nhưng vắt óc mãi vẫn chưa lòi ra được là sai ở chỗ nào.

Đường đại nhân xoáy mắt nhìn Từ Vũ một hồi lâu. Từ Vũ thì cứ thản nhiên nhìn thẳng lại Đường đại nhân, một lát sau dường như sực nhớ ra thân phận thấp hèn của mình, ả lại rụt vội cổ, giả bộ rúm ró sợ sệt, cụp mắt né tránh ánh nhìn sắc như d.a.o của y.

Đường đại nhân đứng dậy phẩy tay: "Muội cứ bôi t.h.u.ố.c cho xong đi, đợi muội xong xuôi rồi ta nói chuyện tiếp."

Y cần tĩnh tâm để xâu chuỗi lại xem nãy giờ Từ Vũ đã lộ ra cái đuôi hồ ly ở đâu.

Y vừa quay gót định lách ra ngoài thì có một tiểu nội thị lấp ló ngoài cửa thò đầu vào ngó nghiêng. Y cau mày quát hỏi: "Ngươi ở cung nào tới?"

Mãn Bảo và Từ Vũ đồng loạt quay đầu ngó ra cửa. Tên tiểu nội thị rụt rè núp sau cánh cửa rón rén bước vào, luống cuống bẩm báo: "Nô tài người của Sùng Văn quán, Bạch công t.ử sai nô tài mang bữa sáng đến cho Chu Thái y ạ."

Đường đại nhân đang đứng đưa lưng về phía Từ Vũ, còn Mãn Bảo thì quay đầu chăm chăm nhìn tiểu nội thị, nên cả hai đều không bắt được khoảnh khắc Từ Vũ nhìn thấy gã tiểu nội thị thì sắc mặt tái mét, khuôn mặt vốn đã nhợt nhạt trắng bệch nay lại càng không còn giọt m.á.u.

Tên tiểu nội thị thì làm gì biết mặt Từ Vũ. Gã chỉ tò mò liếc trộm ả một cái, rồi quay sang cung kính hỏi Chu Mãn đang ngồi cạnh giường: "Chu Thái y, hộp thức ăn này nô tài đặt chỗ nào được ạ?"

Đường đại nhân bước tới dò xét gã một lượt từ đầu đến chân, bảo gã đặt hộp thức ăn lên bàn rồi mở nắp ra kiểm tra. Thấy đồ ăn bên trong đúng chuẩn là khẩu phần ăn sáng do ngự thiện phòng chuẩn bị hôm nay, y mới yên tâm.

Mãn Bảo thì lại đ.â.m ra tò mò: "Sao lại là ngươi đi giao đồ ăn, Nhậm Hương, Mã Phúc Minh với Cao Cốc đi đâu hết rồi?"

Nhậm Hương là tiểu cung nữ mới được thuyên chuyển tới để hầu hạ nàng, Cao Cốc là nội thị phụ trách lo liệu sinh hoạt cho Bạch Thiện và Bạch Nhị lang. Thường thì, việc chạy vặt cho Bạch Thiện không phải Cao Cốc thì cũng là Mã Phúc Minh đảm đương.

Tiểu nội thị khom người đáp: "Ngô công công đã lệnh điều bọn họ đi thẩm vấn hết rồi ạ. Đám bọn nô tài chỉ là người từ Dịch Đình cung được chọn tạm thời tới đây, chạy vặt đỡ mấy ngày nay thôi."

Đường đại nhân chợt vỡ lẽ, đêm qua sau khi m.ổ x.ẻ phân tích ra chuyện kim độc được tẩm ướp sẵn từ bên ngoài rồi tuồn vào, Ngô công công đã chốt phương án mở đợt tổng rà soát thanh lọc lại toàn bộ nhân sự trong Đông Cung.

Không riêng gì khu vực Sùng Văn quán, mà ngay cả khu vực tẩm cung của Thái t.ử cũng phải xới tung lên kiểm tra, thậm chí Ân đại nhân cũng phải đích thân tới giám sát trận này.

Y gật gù, tiện tay đóng nắp hộp thức ăn lại, rồi bâng quơ hỏi một câu: "Ngươi tên là gì?"

"Nô tài tên Hứa An ạ."

Đường đại nhân gật đầu, phẩy tay đuổi khéo: "Được rồi, để hộp thức ăn lại đó, ngươi lui ra đi."

"Dạ." Hứa An khom người hành lễ rồi lui bước.

Đường đại nhân lững thững đi theo gã ra ngoài. Dõi mắt nhìn gã đi khuất, y mới đứng đực ra giữa sân trầm tư, dồn hết nơ-ron thần kinh để phân tích xem ban nãy Từ Vũ rốt cuộc đã để lộ sơ hở chỗ nào.

Lúc Mãn Bảo ngoái đầu lại, Từ Vũ đã tựa hẳn lưng vào gối, ngoài khuôn mặt trắng bệch như x.á.c c.h.ế.t thì chẳng nhìn ra thêm điểm gì bất thường.

Mãn Bảo lại cặm cụi băng bó ngón tay cho ả, làm xong xuôi bèn đứng dậy: "Muội ra gọi Đường đại nhân vào đây, rồi muội lượn luôn đây."

"Chu đại nhân," Từ Vũ đột nhiên lên tiếng gọi giật lại: "Nô tỳ thấy hơi cồn cào ruột gan, ngài cho nô tỳ xin miếng gì lót dạ được không?"

Mãn Bảo nghe thế, phản xạ có điều kiện là nghi ngờ ngay trong thức ăn có bị tẩm t.h.u.ố.c độc hay không. Khoa Khoa cũng quét nhanh qua một lượt rồi báo cáo: "Ngoài việc nêm hơi mặn ra thì không phát hiện chất độc nào sất."

Mãn Bảo: ...

Nàng bèn lại gần xách hộp thức ăn đem tới cạnh giường, tiện tay lôi luôn cái ghế đẩu lại đặt lên: "Ăn đi, ăn cùng luôn."

Bữa sáng trong hộp khá phong phú về chủng loại, nhưng số lượng mỗi món lại khiêm tốn: Bánh bao nhỏ, cháo trắng, hai đĩa thức ăn kèm và vài miếng bánh thịt.

Mãn Bảo định nhường bát cháo trắng cho ả, ai dè ả lại nhanh tay vớ lấy đôi đũa trước, nói thẳng: "Nô tỳ ghét nhất là húp cháo trắng."

Mãn Bảo trừng mắt nhìn ả một cái lạ lùng, rồi cũng gật đầu bưng bát cháo trắng về phía mình, bụng vẫn lo ngay ngáy không nhịn được thầm hỏi Khoa Khoa: "Không có độc thật chứ?"

Khoa Khoa: "...Không có."

Mãn Bảo lúc này mới cắm mặt húp cháo.

Từ Vũ muốn gắp bánh bao ăn, nhưng ngón tay đang quấn băng bó chằng chịt, đương nhiên là không thể gắp nổi. Ả ngẩng đầu, thấy Mãn Bảo đang tò mò nhìn chằm chằm mình, bèn nhoẻn miệng cười một cái, rồi buông đũa, vươn tay chộp luôn một cái bánh bao đưa lên miệng c.ắ.n một miếng to.

Mãn Bảo thở phào nhẹ nhõm, không phát hiện ra điểm gì khả nghi nữa.

Từ Vũ nhẩn nha nhai hết một cái bánh bao, Mãn Bảo thì đã chén sạch bách bát cháo và bánh thịt, còn cố ý chừa lại bánh bao nhỏ nhường cho ả.

Thấy ả nuốt xong miếng cuối cùng, nàng định thu dọn đồ đạc chuồn lẹ, thì Từ Vũ đột nhiên vươn tay đè c.h.ặ.t lên hộp thức ăn, ngẩng phắt đầu nhìn thẳng vào mắt Mãn Bảo: "Chu Thái y, nô tỳ cầu xin ngài một chuyện được không?"

Mãn Bảo ngớ người, ngạc nhiên hỏi lại: "Cô cầu xin ta chuyện gì?"

"Xin ngài giúp nô tỳ bảo vệ một người," Ánh mắt ả lướt qua khung cửa sổ đầu giường, phóng ra ngoài nhìn Đường đại nhân, rồi ả nói liến thoắng: "Chỉ cần ngài nhận lời, nô tỳ sẽ dâng cho ngài một đại công trạng."

Mãn Bảo lắc đầu quầy quậy: "Ta chỉ là đại phu cứu người, không có nghề ngỗng điều tra phá án. Để ta ra ngoài gọi Đường đại nhân vào cho cô."

"Không được," Từ Vũ vươn tay chộp lấy cổ tay nàng, nét mặt kiên quyết đến lạnh lùng: "Nô tỳ không tin lão ta, nô tỳ chỉ tin ngài thôi."

Mãn Bảo ngớ người, chẳng hiểu sao ả lại lật lọng quay xe gắt thế: "Cớ sao lại vậy, Đường học huynh tính tình tốt lắm mà."

Từ Vũ lại lắc đầu quầy quậy: "Không, trong cái hoàng cung và cả ngoài cung này, kiếm một người tốt t.ử tế còn khó hơn mò kim đáy bể. Mấy gã quan lớn mở mồm ra là vì nước vì dân, thực chất toàn một lũ đạo mạo giả tạo. Nô tỳ chẳng tin nổi đám người đó, nô tỳ chỉ đặt niềm tin vào ngài thôi."

Ả hạ giọng dụ dỗ: "Ngài hứa với nô tỳ đi, nô tỳ sẽ khai toẹt ra kim độc được tuồn vào cung bằng cách nào. Nô tỳ còn giấu một danh sách mật, nô tỳ sẽ dâng hết cho ngài."

Mãn Bảo hỏi ngược lại: "Cô muốn ta giữ lại mạng sống cho cô sao? Từ Vũ, ta không dối cô, ta thực sự không nắm chắc phần thắng trong chuyện này đâu, nhưng ta nghĩ Đường học huynh thì có thể đấy."

Từ Vũ lắc đầu: "Nô tỳ muốn ngài bảo vệ một người khác cơ."

"Ai?"

Từ Vũ im lặng một thoáng, rồi thốt lên: "Chính là cái người vừa mới bước vào đây. Chu Thái y, ngài làm ơn cứu hắn, tìm cách lén đưa hắn ra khỏi cung, hoặc tống cổ hắn đến Hoàng trang cũng được. Nô tỳ chẳng cầu mong màng mộng gì cao sang, chỉ cầu xin ngài giữ cho hắn một cái mạng hèn."

Ả ngước đôi mắt rưng rưng lệ nhìn Mãn Bảo, cầu khẩn: "Hôm qua những lời ngài nói nô tỳ đều nghe thấy hết. Nô tỳ chẳng màng ước ao gì nhiều, chỉ mong hắn có thể được làm người, làm một kiếp nô tài cũng cam, miễn sao còn là một con người."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1678: Chương 1737: Ra Khỏi Hang | MonkeyD