Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1745: Hứa An

Cập nhật lúc: 06/03/2026 16:29

Ân Lễ đã nắm bắt tình hình từ miệng Đường Hạc, trong bụng đương nhiên cũng lờ mờ đoán được đôi phần. Lão giữ vẻ mặt lạnh tanh, không để lộ chút cảm xúc nào khi đón lấy bản danh sách, rồi cung kính nhận mệnh.

Ánh mắt Hoàng đế thâm trầm khó dò, dặn dò: "Khanh cứ âm thầm điều tra trước, hễ nắm được bằng chứng xác thực thì nhất định phải tóm gọn lấy. Chuyến này, trẫm quyết không nương tay nữa."

Rõ ràng là muốn g.i.ế.c gà dọa khỉ đây mà.

Ân Lễ cúi đầu vâng dạ. Sau khi lui ra, lão lập tức triệu Đường Hạc tới: "Ta nhớ không lầm thì ngươi và Dương Hòa Thư của Dương gia giao tình khá thắm thiết?"

Đường Hạc đã lường trước được điều này, cúi đầu thưa: "Dạ vâng," rồi lập tức thề thốt: "Hạ quan nhất định sẽ xử lý công tâm, không thiên vị ai."

Ân Lễ chòng chọc nhìn y một hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu.

Đường Hạc khẽ thở phào nhẹ nhõm, không kìm được mà mở miệng biện bạch cho Dương Hòa Thư một câu: "Đại nhân, Dương Trường Bác tài trí xuất chúng, tiền đồ rộng mở thênh thang, đệ ấy tuyệt nhiên chẳng cần đến mấy cái mánh khóe ma giáo này đâu."

Ân Lễ liếc xéo y một cái, giọng nhàn nhạt: "Ta thừa biết. Mười ba, mười bốn năm trước đệ ấy mới vắt mũi chưa sạch, mưu mô gì nổi? Cơ mà, không phải đệ ấy nhúng tay, đâu có nghĩa là đệ ấy sẽ thoát khỏi vòng liên lụy."

Đường Hạc ngập ngừng, giọng điệu có phần thiếu tự tin: "Dương Hầu gia chắc cũng chẳng đến mức hồ đồ như vậy đâu nhỉ. Trường Bác xuất chúng như thế, tương lai phong hầu bái tướng chỉ là chuyện trong tầm tay. Làm ngoại thích sao sánh bằng ánh hào quang rực rỡ mà một mình Trường Bác mang lại cho gia tộc được."

Ân Lễ buông lửng một câu: "Mười ba, mười bốn năm trước, liệu Dương Hầu gia có suy nghĩ được cao siêu như vậy không?"

Đường Hạc cứng họng.

Đúng là mười ba, mười bốn năm trước Dương Hòa Thư đã mang danh thiên tài, là con nhà người ta nức tiếng trong giới hào môn thế gia. Nhưng có tài giỏi đến mấy, lúc đó đệ ấy cũng chỉ mới là một thằng nhóc mười tuổi đầu mà thôi.

Ân Lễ chốt lại: "Cứ dốc sức điều tra đi đã. Giờ chúng ta có m.ổ x.ẻ phân tích cỡ nào cũng chỉ là phỏng đoán suông. Chỉ khi nào sự việc được làm sáng tỏ rành rọt, thì đó mới là phao cứu sinh tốt nhất cho đệ ấy."

Đường Hạc ngoan ngoãn gật đầu.

Thế nhưng trong thâm tâm cả hai đều hiểu rõ như ban ngày, muốn tóm được cái đuôi của kẻ đứng sau giật dây ngay trong cung đình này e là khó như lên trời.

Lật lại trang sử của các triều đại, có cái thế gia vọng tộc nào lại không găm vài kẻ nội ứng vào hoàng cung chứ?

Đường Hạc trầm ngâm suy tính. Đã đào bới trong cung khó khăn như vậy, chi bằng chuyển hướng, bới móc từ ngoài cung vào xem sao.

Y chợt nhớ ra điều gì, bèn ghé sát tai Ân Lễ thì thầm vài câu.

Ân Lễ khẽ nhướng mày, ngẫm nghĩ một chốc rồi gật gù: "Ngươi đi đi."

Thế là Đường Hạc quay gót xuất cung, nhắm thẳng mục tiêu là bà cô của Từ Vũ – vị Từ cô cô chuyên nhận lệnh và truyền tin cho ả.

Còn Ân Lễ thì trấn thủ trong cung. Lấy cớ điều tra vụ tráo kim độc của Thái y, lão xua quân đi xét nhà hàng loạt cung điện. Rất nhiều nội thị và cung nữ bị lôi đi giam giữ và thẩm vấn riêng rẽ. Trong mớ hỗn độn đó, những kẻ có tên trong bản danh sách nghiễm nhiên bị "bốc hơi" đưa đến một nơi bí mật để tra khảo.

Tất nhiên, mấy chuyện nhức đầu của các bậc trưởng bối này giờ chẳng còn dính dáng gì nhiều đến đám trẻ Mãn Bảo nữa.

Bọn họ vừa bước ra khỏi thư phòng của Thái t.ử là cắm cổ chạy thục mạng về Sùng Văn quán. Bàn tính một hồi, cuối cùng cả đám vẫn quyết định gọi Hứa An tới.

Bốn người an tọa trên ghế, bốn cặp mắt hau háu chĩa thẳng vào Hứa An. Hứa An bị nhìn đến mức da gà da vịt thi nhau nổi lên, tim đập thình thịch, chẳng biết bản thân lại rước họa gì vào thân.

Thấy cả bọn cứ câm như hến, Bạch Nhị lang chịu không nổi sự tĩnh lặng, bèn nổ phát s.ú.n.g đầu tiên: "Hứa An, ngươi là tế tác phải không?"

Hứa An sững sờ một giây, sắc mặt lập tức biến đổi, "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất, lắc đầu lia lịa như đ.á.n.h trống: "Đại nhân, công t.ử tha mạng! Nô tài đã làm sai chuyện gì, xin các ngài cứ răn dạy, nô tài nhất định sẽ sửa chữa mọi lỗi lầm. Cúi xin các công t.ử giơ cao đ.á.n.h khẽ, chừa cho nô tài một con đường sống."

Gã nước mắt nước mũi tèm lem, nấc lên từng hồi: "Những lời này mà lọt vào tai quản sự, thì mạng nhỏ của nô tài coi như xong đời."

Không chỉ Mãn Bảo, mà ngay cả Bạch Thiện cũng trừng mắt lườm Bạch Nhị lang vẻ trách móc: "Đệ tự dưng hù dọa hắn làm cái gì?"

Bạch Nhị lang trợn tròn mắt, vẻ mặt ngây ngô vô tội nhìn hai người: "Đệ... đệ hù hắn lúc nào? Chẳng lẽ đệ nói sai sự thật à?"

Sắc mặt Hứa An càng thêm trắng bệch, gã dập đầu lia lịa xin tha mạng, miệng chỉ biết van nài Bạch Nhị tha cho cái mạng quèn.

Bạch Nhị thấy điệu bộ của gã, m.á.u nóng dồn lên não. Tự dưng thấy cái dáng vẻ này quen quen, vắt óc mãi mới nhớ ra, cậu ngoắt sang nhìn Ân Hoặc đang ngồi chễm chệ bên cạnh: "Trông hắn y hệt huynh hồi trước."

Ân Hoặc vốn định nói đỡ vài câu vạch trần màn kịch của Hứa An, nghe xong câu này lập tức dỗi, ngậm c.h.ặ.t miệng không thèm ho he nửa lời, cứ trơ mắt ếch nhìn Bạch Nhị đỏ mặt tía tai vì tức tối.

Bạch Thiện và Mãn Bảo đâu phải loại ngốc nghếch, dư sức nhìn thấu màn kịch nước mắt này của Hứa An có một nửa là diễn tuồng. Nhưng bọn họ là người nắm rõ chân tướng sự việc cơ mà.

Từ Vũ đã khuất núi, nên hai người bất giác nảy sinh chút lòng thương xót cho gã.

Mãn Bảo buông tiếng thở dài, đưa tay cản Hứa An đang dập đầu. Thấy gã mới dập có tí mà trán đã rướm m.á.u, nàng khẽ cau mày: "Ngươi không cần phải tự hành hạ mình như vậy, chúng ta không có ác ý đâu, ngươi..."

Mãn Bảo ngập ngừng, đưa mắt nhìn Bạch Thiện, cuối cùng vẫn quyết định tự mình mở lời: "Tỷ tỷ của ngươi..."

Nàng ậm ờ nói: "Cô ấy đã phó thác ngươi cho chúng ta."

Hứa An đang định tiếp tục dập đầu khóc lóc ăn vạ bỗng khựng lại như tượng gỗ. Gã trân trân nhìn Mãn Bảo một lúc rồi vội vàng định thần lại, khẽ cúi gầm mặt xuống giấu nhẹm cảm xúc: "Chu đại nhân cứ đùa dai. Nô tài lọt thỏm vào cung từ tấm bé, mặt mũi người nhà ra sao còn chẳng nhớ, móc đâu ra tỷ tỷ cơ chứ?"

Bạch Nhị lang nãy giờ đang sồn sồn bỗng im bặt, chắc hẳn cũng sực nhớ ra cái gia cảnh bi đát của gã nên thôi không tính toán chuyện lúc nãy nữa.

Mãn Bảo cũng rơi vào trầm tư, chẳng biết phải lựa lời thế nào để giải thích với gã, bởi dẫu sao nàng cũng đã lỡ thề thốt với Từ Vũ là giấu nhẹm chuyện này đi.

Bạch Thiện liếc nhìn nàng, quyết định lên tiếng: "Cô ấy tên là Từ Vũ, chắc ngươi cũng không đến nỗi lạ lẫm với cái tên này chứ?"

Hứa An cười gượng gạo: "Bạch công t.ử thứ lỗi. Từ Vũ mang tội tày đình hãm hại Hoàng tôn, sao có thể là tỷ tỷ của nô tài được..."

Mãn Bảo vươn tay chặn lời Bạch Thiện, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Hứa An: "Từ Vũ tâm sự rằng cô ấy có một đệ đệ. Năm đệ đệ cô ấy chừng hai tuổi rưỡi, hai tỷ đệ vì loạn binh đao mà bơ vơ đầu đường xó chợ, sau đó được một gia đình cưu mang, đem giấu biệt trong một điền trang."

"Bọn họ rắp tâm đào tạo hai tỷ đệ thành tế tác. Nhờ sáng dạ, học hành tấn tới, Từ Vũ được đặc cách mỗi tháng đến thăm đệ đệ một lần. Về sau, cô ấy bị tuồn vào cung. Bọn người đó hứa hẹn, chỉ cần cô ấy ngoan ngoãn phục tùng, đệ đệ cô ấy sẽ được bình yên trong trang viên, được ăn học đàng hoàng, mai sau sống một đời an nhàn."

Mãn Bảo nhìn Hứa An lúc này đã im lặng như phỗng, tiếp tục: "Thế nhưng chưa đầy hai năm, cô ấy lại đụng mặt ngươi trong cung. Lo sợ sẽ rước họa vào thân ngươi, cô ấy c.ắ.n răng không dám nhận người thân. Nhưng ta tin chắc, với bản tính của cô ấy, thể nào cô ấy cũng tìm trăm phương ngàn kế để ngấm ngầm bảo bọc ngươi. Ngươi đã bao giờ nhận được sự quan tâm vô cớ từ ai chưa?"

Hứa An cúi gằm mặt, đôi mắt rũ xuống che giấu mọi tâm tư.

Mãn Bảo ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: "Ta đã hứa với cô ấy sẽ đưa ngươi thoát khỏi chốn này, và sẽ dốc hết sức để bảo toàn mạng sống cho ngươi. Thái t.ử điện hạ cũng đã ân chuẩn giao ngươi cho ta rồi. Kể từ nay về sau, ngươi sẽ thoát khỏi vòng kim cô của bọn chúng."

Nàng khẳng định: "Ta cũng sẽ không tra khảo ngươi bất cứ thông tin gì về bọn người đó. Coi như giữa chúng ta chưa từng xảy ra chuyện gì."

Hứa An nãy giờ vẫn cúi gằm mặt, lúc này những giọt nước mắt mới bắt đầu tuôn rơi lã chã. Khác hẳn với màn gào khóc t.h.ả.m thiết lúc nãy, lần này gã khóc không một tiếng động, cũng không để cho họ thấy được sự yếu đuối trong ánh mắt.

Nếu không phải nhìn thấy vệt ướt sũng trên hai đầu gối quần của gã, chắc họ cũng chẳng hay biết gã đang khóc.

Đến nước này, ngay cả Bạch Nhị lang cũng cảm thấy chột dạ, ngượng ngùng gãi đầu xin lỗi: "Thôi được rồi, vừa nãy là lỗi của ta, ta không nên hồ đồ hỏi ngươi mấy chuyện đó."

Mãn Bảo đứng dậy đi lấy hòm t.h.u.ố.c: "Để ta bôi t.h.u.ố.c lên vết thương trên trán cho ngươi nhé."

Hứa An vẫn cứ cúi gằm mặt, khư khư không chịu ngẩng lên.

Bạch Thiện khẽ lắc đầu ra hiệu với Mãn Bảo.

Mãn Bảo hiểu ý, không gượng ép gã nữa, để mặc gã một mình gặm nhấm nỗi đau. Một hồi lâu sau, gã mới chịu ngẩng mặt lên. Nước mắt đã cạn, chỉ còn lại khóe mắt và quầng mắt sưng đỏ, những tia m.á.u hằn rõ trong đôi mắt. Gã cất giọng khản đặc: "Chu đại nhân, nô tài có thể gặp mặt tỷ ấy một lần không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1686: Chương 1745: Hứa An | MonkeyD