Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1756: Dậy Sớm
Cập nhật lúc: 06/03/2026 16:32
Mãn Bảo ngớ người ra, lúc này mới sực nhớ tới cái vụ này. Đúng rồi nhỉ, tháng trước mới có thánh chỉ bảo nàng phải tham gia Đại triều hội cơ mà.
Một lúc sau, Mãn Bảo ngậm miệng lại nói: "Không sao đâu, muội đi cũng có việc gì để làm đâu, chắc chỉ ngồi nghe mấy ổng bàn luận chính sự thôi."
Bạch Thiện nghĩ lại cũng thấy phải, nàng chỉ mang cái danh biên soạn quèn, mấy khi đến lượt nàng phải mở miệng phát ngôn đâu.
Thế là cả đám lại quay sang sôi nổi bàn bạc kế hoạch ra ngoài đắp người tuyết cho ngày mai.
Tuyết dưới ruộng đọng dày cộp, trắng tinh khôi, bọn họ chọn một bãi đất trống trải, vác xẻng hăm hở xông tới.
Đắp người tuyết thì dĩ nhiên phải xài xẻng rồi, ngốc mới dùng tay trần. Năm ngoái hồi mới chân ướt chân ráo lên kinh thành, lần đầu tiên Mãn Bảo được diện kiến trận tuyết lớn đến thế, kinh nghiệm bằng không, cứ học theo thói quen ở quê dùng tay vọc tuyết. Mới ôm được một túm chơi chút xíu đã cóng tay cứng ngắc.
Sau đó còn ngốc nghếch dùng tay không hì hục đắp người tuyết, bị lũ nhóc tì trong ngõ cười thối mũi, mà kết quả là người tuyết cũng chả nên hình thù gì.
Nay đã dắt lưng đầy mình kinh nghiệm, bộ ba Mãn Bảo ra dáng chỉ huy lão luyện, hô hào mọi người dùng xẻng xúc tuyết, đập tuyết. Bọn họ gom tuyết lại thành đống, nện cho thật c.h.ặ.t rồi mới tiến hành các công đoạn tiếp theo.
Ngay cả Ân Hoặc cũng là lần đầu tiên được trải nghiệm trò vui này, mang giày bốt giẫm lên lớp tuyết, cứ đi qua đi lại phát ra những tiếng "răng rắc, răng rắc" đầy thích thú.
Cả đám hì hục đắp được ba hình nhân người tuyết trên mặt đất, vóc dáng muôn hình vạn trạng: con thì bụng phệ to đùng, con thì cái đầu vuông vức chằn chặn. Nhìn tác phẩm của mình, ai nấy đều không nhịn được mà bò lăn ra cười sằng sặc.
Chu Lập Quân co giò chạy ra lề đường nhặt mấy viên sỏi đen sì, ấn phập vào trán người tuyết làm mắt. Những người khác cũng tản ra sục sạo tìm kiếm vật liệu làm mũi và miệng cho người tuyết. Mãn Bảo tiện tay bẻ luôn một cành cây nhỏ khô khốc, uốn cong lại một chút rồi gắn lên làm cái miệng cười.
Chỉ là lúc lùi lại vài bước ngắm nghía thành quả, sao nhìn ngang ngó dọc vẫn thấy rợn tóc gáy thế nào ấy.
Chờ đến khi bọn họ trang điểm xong xuôi cho ba con người tuyết, đám Chu Tứ lang kéo ra hóng chuyện, miệng chép chép lắc đầu cảm thán: "Đêm hôm khuya khoắt mà có ma nào đi ngang qua đây, khéo bị dọa cho vỡ mật mà c.h.ế.t mất."
Mãn Bảo quyết định bơ luôn lời bình phẩm đó. Dù sao thì nàng vẫn thấy mấy con người tuyết này đắp cũng ra trò đấy chứ.
Đáng tiếc là bọn họ còn phải khăn gói quả mướp về lại kinh thành, nên chẳng thể nán lại ngắm nghía lâu hơn.
Rốt cuộc, sau khi chiêm ngưỡng người tuyết thêm một chốc, cả đám kéo nhau về biệt trang dùng bữa trưa, rồi lục tục cáo từ khởi hành về kinh.
Vợ chồng lão Chu đầu và Tiền thị quyết định ở lại cùng gia đình Chu Đại lang. Chu Tứ lang cũng chẳng vội vã quay về, hắn tính toán nán lại lượn lờ Ung Châu hai ngày tới. Hàng da thú từ thảo nguyên đã bắt đầu ùn ùn đổ về, hắn và Hướng Minh Học đang ủ mưu làm thêm một vố buôn da thú lớn trong năm nay.
Chu Lập Quân nghe vậy cũng đòi đu bám theo để mở mang tầm mắt. Thế là những người còn lại lẽo đẽo theo nhóm Mãn Bảo hồi kinh, rồi đường ai nấy đi giải quyết công việc riêng.
Lần đầu tiên Mãn Bảo đi dự Đại triều hội, phải lết xác dậy sớm hơn mọi ngày rất nhiều. Lại thêm cái mùa này ngày ngắn đêm dài, chập tối là trời sập tối nhanh như chớp, mà sáng ra thì bình minh lại lề mề chậm chạp. Chưa kể con người ta lại còn mắc cái chứng ngáo ngủ, chỉ khoái rúc mình trong ổ chăn ấm sực không buồn chui ra.
Dù Mãn Bảo đã cẩn thận cài đặt nhờ Khoa Khoa réo gọi báo thức từ trước, nhưng nàng cứ mở mắt ra là lại nhắm tịt lại, rồi cả người tuột tuốt vào trong chăn, chìm vào giấc nồng.
Khoa Khoa nhận thấy sự tình, cạn lời một hồi. Đang định bật volume réo gọi tiếp, thì nó quét radar thấy Bạch Thiện đang khoác áo choàng, mắt nhắm mắt mở ngái ngủ lững thững đi tới, thế là nó lập tức im re không can thiệp nữa.
Bạch Thiện cũng đang ngáp ngắn ngáp dài. Chàng lê bước đến trước cửa phòng Mãn Bảo, giơ tay gõ lạch cạch vài cái. Thấy bên trong im lìm không động tĩnh, chàng lại gõ thêm mấy nhát, hắng giọng gọi: "Huynh biết muội tỉnh rồi, mau lồm cồm bò dậy đi, không lát nữa trễ giờ thật bây giờ."
Mãn Bảo cuộn mình trong chăn như con tằm, rên rỉ gào ra ngoài: "Muội không muốn dậy đâuuuu."
Bạch Thiện tung đòn hiểm: "Nhỡ mà bị Ngự sử vạch mặt hạch tội, bèo nhất cũng đi tong một tháng bổng lộc đấy."
Nghe đến tiền, Mãn Bảo tức tối ôm hận một chốc, cuối cùng vẫn phải lồm cồm ôm chăn ngồi dậy, buông một tiếng thở dài thườn thượt. Nàng xốc chăn bước xuống giường, mò mẫm trong bóng tối thắp đèn lên.
Bạch Thiện thấy ánh đèn hắt ra, gật đầu cái rụp hài lòng, xoay gót bỏ đi: "Muội lẹ lẹ lên nhé, huynh đi kêu Bạch Nhị đây."
Mãn Bảo ngái ngủ hỏi vọng ra: "Kêu đệ ấy làm cái quái gì?"
Bạch Thiện đáp tỉnh bơ: "Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia chứ sao."
Mãn Bảo nghe tai nọ xọ tai kia, chẳng thèm để lọt chữ nào vào não. Nàng cứ đực mặt ngồi trên ghế, lại thấy cái ghế cứng ngắc ê cả m.ô.n.g, thế là lại lết m.ô.n.g ngồi lại lên mép giường.
Vừa đặt m.ô.n.g xuống nệm êm nệm ấm, cảm giác sướng rơn cả người, nàng không kiềm chế được mà gục đầu xuống gối...
Khoa Khoa: ...
Cảm nhận được nhịp thở của nàng lại bắt đầu đều đều êm ái, hình như lại thăng đường rồi, nó cạn lời. Đang định lên tiếng cảnh báo, thì nàng đột ngột giật nảy mình ngóc đầu dậy, tự tay tát bốp bốp hai cái rõ kêu vào má mình, miệng lẩm bẩm như tụng chú: "Không được ngủ, không được ngủ, dùi đ.â.m đùi, tóc treo xà nhà nha..."
Thấy ký chủ của mình đang vật vã đấu tranh tư tưởng để dứt khỏi cái giường, Khoa Khoa quyết định giữ im lặng.
Như thể để triệt tiêu đường lui của sự hối hận, Mãn Bảo còn chẳng buồn gấp chăn màn, vớ đại cái áo khoác tròng lên người, xách chậu gỗ lộc cộc đi lấy nước.
Đám người làm trong bếp đã lục đục dậy từ đời thuở nào rồi, họ luôn là những người mở mắt sớm nhất phủ. Đám hạ nhân khác cũng bắt đầu lao vào công việc. Thấy Mãn Bảo đầu bù tóc rối tự mình ra xách nước nóng, một nha hoàn vội vàng chạy tới giằng lấy cái chậu: "Mãn tiểu thư, sao ngài không đợi nô tỳ bưng nước qua cho?"
Mãn Bảo xua tay: "Để ta tự làm được rồi, hứng chút gió lạnh cho tỉnh người, giờ ta tỉnh táo hơn hẳn rồi đây."
Nha hoàn: ...
Mãn Bảo xách thau nước về phòng, hì hục rửa mặt rửa tay, lúc này mới xua tan hẳn cơn ngái ngủ.
Chải chuốt, thu dọn bản thân đâu vào đấy, nàng mò sang tìm Bạch Thiện, mới phát hiện ra chàng đã an tọa trên bàn ăn cùng Trang tiên sinh và Bạch Nhị lang, cả ba thầy trò đang chực chờ nàng ra để đ.á.n.h chén.
Mãn Bảo cúi chào tiên sinh xong, ngạc nhiên hỏi: "Sao mọi người nay dậy sớm thế?"
Trang tiên sinh vuốt râu cười khà khà: "Tuổi già sức yếu, ngủ ít ấy mà."
Bạch Thiện cũng cười đáp: "Tối qua ngủ sớm, nay dĩ nhiên là dậy sớm rồi."
Bạch Nhị lang ngồi thu lu một cục, câm như hến.
Dưới ánh đèn lờ mờ, Mãn Bảo ghé sát mặt vào dòm, lúc này mới té ngửa ra là Bạch Nhị lang đang nhắm tịt hai mắt, cái đầu gục xuống gật gù, vểnh tai lên nghe kỹ còn thấy cả tiếng ngáy khe khẽ.
Bạch Thiện thúc cùi chỏ một cái rõ đau vào mạn sườn cậu chàng. Bạch Nhị lang giật thót người, suýt nữa thì cắm mặt xuống gầm bàn. Cậu chàng lật đật ngồi thẳng lưng ngay ngắn, giọng vẫn còn ngái ngủ lè nhè: "Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia!"
Mãn Bảo cứ thấy cái câu này quen quen, hình như sáng nay mới nghe ở đâu rồi thì phải.
Nàng quay ngoắt sang lườm Bạch Thiện.
Bạch Thiện lơ đi, gắp thẳng một cái bánh bao nhét vào bát nàng: "Đại triều hội lê thê dằng dặc lắm, muội đừng húp cháo nữa, tọng nhiều bánh bao, màn thầu vào bụng cho chắc dạ, nước nôi cũng bớt uống đi."
Mãn Bảo gật gù nghe theo, gắp luôn cái màn thầu c.ắ.n ngập miệng.
Lúc họ xuất phủ, trời mới chỉ rạng sáng lờ mờ, đường phố vắng tanh vắng ngắt không một bóng người. Mãn Bảo ngồi lắc lư trong cỗ xe ngựa, hai mí mắt lại đ.á.n.h nhau đôm đốp, Bạch Thiện và Bạch Nhị lang cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Hôm nay nàng quả thực rất cảm động: "Lần sau hai người không cần phải hành xác dậy sớm theo muội thế này đâu, cất công đi sớm thế này chả bõ bèn gì."
Bạch Nhị lang gật đầu lia lịa như giã tỏi: "Được được, tốt quá tốt quá."
Bạch Thiện trừng mắt lườm cậu chàng một cái, rồi nói: "Không sao, sau này huynh sẽ đưa muội đi, đằng nào sau này huynh cũng phải lên triều mà."
Bạch Nhị lang lúc này đã tỉnh táo hơn đôi chút, châm chọc: "Huynh tự phụ gớm nhỉ."
Bạch Thiện cự lại: "Cái này gọi là tự tin."
"Đệ còn phải cày cuốc mất hai mươi năm nữa, huynh có giỏi giang hơn đệ thì bèo nhất cũng phải mất mười năm. Mười năm sau khéo Mãn Bảo không chỉ đi tham dự Đại triều hội đâu, hứ, xem lúc đó huynh tính sao."
Mãn Bảo thì lại chống cằm suy ngẫm một hồi, lắc đầu: "Mặc dù làm quan to thì bổng lộc rủng rỉnh, chức điền cũng được cấp nhiều hơn, nhưng muội thấy làm quan to mệt mỏi lắm, chả còn thời gian rảnh rỗi mà làm ba cái chuyện khác."
Chức Thái y to nhất cũng chỉ tới Tứ phẩm Viện chính, phải ôm đồm quản lý đủ thứ chuyện tày đình, nàng mới chả thèm làm đâu.
Các chức quan khác cũng thế, phẩm trật càng cao thì trách nhiệm càng đè nặng, lại chẳng liên quan gì đến chuyên môn chữa bệnh cứu người, nàng vốn dĩ cũng chẳng mặn mà, lại còn đốt thời gian. Thế nên cái chức vị hiện tại là quá ổn áp rồi.
Đợi đến lúc xếp hàng rồng rắn rồng rết tiến vào Đại triều đường, tìm được cái vị trí của mình rồi an tọa, Mãn Bảo lại càng thêm đắc ý với cái chức quan tôm tép của mình. Bởi vì cái vị trí được phân công đúng là quá đỗi tuyệt vời luôn ấy.
