Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1827: Tiêu Mài Thời Gian
Cập nhật lúc: 06/03/2026 19:12
Đường phu nhân và Dương phu nhân đều rất hứng thú với hũ canh này, muốn biết rốt cuộc nó ngon đến mức nào mà lại được cả Đường đại nhân và Dương đại nhân nhất trí khen ngợi.
Cho nên họ đều chẳng đợi nổi đến bữa trưa, khi đến phòng khách hậu viện, mọi người vừa khoanh chân ngồi xuống thì Đường phu nhân đã sai hạ nhân đi lấy bát đũa.
Nàng nói: "Uống lúc còn nóng đi, nếu không để đến giữa trưa nguội mất hâm lại, mùi vị sẽ thấy khang khác."
Lý do này của nàng nhận được sự đồng tình của tất cả mọi người.
Thế là Mãn Bảo mở nắp hũ, mùi thơm của canh gà lập tức tỏa ra nức mũi.
Đường phu nhân và Dương phu nhân chưa từng nếm qua, ngửi một hơi rồi uống thử một ngụm, cười nói: "Đúng là ngon hơn ở nhà nấu một chút."
Nhưng cũng chẳng khác biệt gì nhiều lắm.
Dương Hòa Thư và Đường Hạc chỉ mỉm cười, bảo các nàng: "Các nàng uống nhiều thêm đi."
Đường phu nhân và Dương phu nhân liền khuấy thìa múc canh, từ từ uống cạn một bát, cảm thấy hương vị khá ngon, liền uống thêm bát thứ hai, cho đến khi bát canh này sắp cạn họ mới hơi sực tỉnh, trước đây uống canh gà, dù có thơm ngon đến mấy thì uống một bát cũng chẳng hết nổi, vậy mà bây giờ cả hai đều đang uống bát thứ hai rồi.
Dương phu nhân cụp mắt nhìn đáy bát canh, mỉm cười nói: "Món canh này không chỉ thanh tao, mà còn không hề béo ngấy, tẩu ấy đã vớt hết váng mỡ ra rồi sao?"
"Không phải đâu ạ," Mãn Bảo giải thích: "Nước canh hầm ra vớt mỡ đi thì còn có tác dụng gì? Đại tẩu của muội sau khi làm thịt gà thì lọc lấy những phần mỡ dưới da đem đi rán thành mỡ nước, như thế lúc xào rau cũng có mỡ để bỏ vào, phần còn lại mới đem đi hầm canh."
Vốn dĩ Tiểu Tiền thị làm như vậy là để tích thêm chút mỡ cho gia đình, cứ như thế thịt một con gà, trong nhà có thể có thêm dầu mỡ dùng cho ba bốn ngày tiếp theo.
Hơn nữa, nhà họ Chu đông người, để đảm bảo mỗi người đều có thể được húp một bát canh, mỗi lần nấu một con gà chị đã phải hao tâm tổn trí hầm một nồi canh thật to.
Canh hầm kiểu này thì thịt sẽ không được ngon lắm.
Nhưng lão Chu Đầu và Tiền thị chẳng hề bận tâm, thịt mà, làm gì có chuyện khó ăn chứ?
Mà nhà họ Chu người đông, thịt ngon trên cơ bản đều nhường hết cho mấy đứa nhỏ, chúng ăn thịt rồi, thì cũng phải để phần người khác húp chút canh chứ?
Cho nên về cách làm này của Tiểu Tiền thị không một ai lên tiếng phản đối.
Ai mà ngờ được canh gà nấu theo kiểu này lại cực kỳ hợp khẩu vị của Dương Hòa Thư, kể từ lần đầu tiên tình cờ uống một bát canh khi dùng bữa tại nhà họ Chu, y cứ nhớ mãi không quên.
Về sau, mỗi năm đến Thất Lý Thôn, y đều sẽ dùng một bữa cơm tại nhà họ Chu.
Lão Chu Đầu cũng rất vui vẻ thiết đãi Dương Hòa Thư, bởi vì mỗi lần y đến, có lẽ vì dùng bữa ở nhà ông nên Dương Hòa Thư đều mang theo rất nhiều thịt tới biếu nhà họ Chu.
Trong mắt ông, thịt lợn và thịt cừu ngon hơn thịt gà nhiều, nhất là cái loại thịt mỡ màng ấy.
Tự cảm thấy mình đã hời to, nên lão Chu Đầu mỗi lần có Dương Hòa Thư tới thăm đều dặn dò Tiểu Tiền thị phải cất công hầm canh cho thật ngon.
Đường phu nhân cũng nhớ lại hương vị một chút, khẽ gật đầu: "Canh khá đậm đà, nhưng lại không hề ngấy mỡ, đúng là rất ngon."
Bạch Thiện rất có kinh nghiệm lên tiếng: "Đồ ăn kèm bên trong cũng ngon, ngoại trừ thịt gà ra."
Mọi người vớt sơn d.ư.ợ.c bên trong ra, chia nhau mỗi người mấy miếng.
Đường đại nhân ăn đến đổ mồ hôi lấm tấm, bèn ngả người tựa thoải mái ra phía sau, cười nói: "Mỗi ngày nửa buổi nhàn nhã thế này, lại thêm một bát canh gà cỡ này, đúng là cuộc sống của thần tiên rồi."
Mãn Bảo cũng ung dung tựa lưng vào ghế, vui vẻ gật đầu.
Dương Hòa Thư khẽ mỉm cười, ăn hết đồ trong bát rồi cũng đặt bát xuống nghỉ ngơi.
Ăn no uống say, mấy người thong thả di chuyển sang chỗ khác để nghỉ ngơi, bên phòng này bài trí trang nhã hơn đôi chút, Đường phu nhân kéo Dương phu nhân và Mãn Bảo chiếm cứ chỗ ngồi tốt nhất - một chiếc sập gỗ, tiện thể mang theo luôn hai đứa trẻ con.
Nhưng nàng chẳng mấy hứng thú với trẻ nhỏ, nên nhìn con trai của Dương phu nhân một cái rồi bảo con trai mình: "Dắt đệ đệ ra chỗ khác chơi đi."
Con trai Dương phu nhân mới được hơn trăm ngày, dĩ nhiên là chưa thể chơi được, nên nhũ mẫu bế thằng bé sang ngồi bên chiếc sập khác, cùng chơi với tiểu thiếu gia nhà họ Đường.
Đường đại nhân nhìn lướt qua một lượt rồi hỏi Dương Hòa Thư: "Khi nào thì đệ rời kinh?"
Dương Hòa Thư đáp: "Trước tết đã định xong là bên phía Hạ Châu rồi, qua rằm xong là chuẩn bị lên đường."
"Chuyện bên Sùng Văn Quán và Hộ bộ..."
"Đều đã bàn giao ổn thỏa cả rồi, tạm thời do An thị lang bên Hộ bộ của chúng ta thay thế."
Mãn Bảo đang uống trà, nghe vậy liền ngẩng đầu lên nói: "An thị lang kẹt sỉ lắm."
Dương Hòa Thư không nhịn được bật cười, nói với cô bé: "An thị lang vẫn là người rất hiểu đạo lý, Thái y viện các muội nếu muốn xin kinh phí, chỉ cần có lý có cứ, lại có thể thuyết phục được ngài ấy, ta nghĩ ngài ấy sẽ cấp ngân sách cho các muội thôi."
Nhưng rốt cuộc thì không có người nhà mình cũng chẳng tiện lợi bằng, quan trọng nhất là, cô bé cũng chẳng biết An thị lang có tán đồng với Thái y viện hay không.
Cô bé biết rõ lắm chứ, rất nhiều quan chức trong triều đều phản đối việc mở lại Thái y viện, công tác sơ kỳ của họ sở dĩ suôn sẻ như vậy, một là nhờ có Thái t.ử chống lưng, hai là bên Hộ bộ người tiếp nhận là Dương Hòa Thư, y tán đồng ý tưởng của họ nên mới có thể xây dựng Thái y viện nhanh ch.óng đến vậy.
Nói cho cùng, Thái y viện bọn họ vẫn chẳng có tiếng nói mấy, thế nên đều phải nhìn sắc mặt kẻ bề trên mà sống cho qua ngày.
Mãn Bảo thầm nghĩ trong lòng rõ t.h.ả.m thương, sau đó lại bắt đầu lân la dò la Dương Hòa Thư về con người và phẩm tính của An thị lang.
Dương Hòa Thư cũng có ý nhắc nhở cô bé, bèn kể tỉ mỉ một vài chuyện.
Đường đại nhân đợi bọn họ nói xong mới tiếp lời: "Đến Hạ Châu nhớ gửi thư báo bình an, nơi đó lạnh lẽo khắc nghiệt, nếu gặp chuyện khó khăn nhất định phải viết thư đấy."
Dương Hòa Thư liền cười hỏi: "Huynh không phải quan chức Hộ bộ, cũng chẳng phải quan Lại bộ, đệ gặp khó khăn, huynh một gã Huyện lệnh Trường An thì làm gì được?"
Đường đại nhân nghẹn lời, một lát sau mới nói: "Ta thì không giải quyết được chuyện, nhưng chẳng phải vẫn còn cha đệ và cha ta sao?"
"Đúng rồi, đệ và Dương thế thúc..."
Dương Hòa Thư khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi thu lại đôi chút, y nói: "Dương thị chịu cú đ.á.n.h lớn như vậy, cho dù là để xoa dịu cơn giận dữ trong tộc, phụ thân ta lúc này cũng khó mà tỏ vẻ hòa nhã với ta được, một thời gian nữa là ổn thôi."
Đường đại nhân lại rất âu sầu, nhưng trước mặt ba đứa nhỏ thì một lời cũng chẳng nói, bởi vì y cảm thấy ánh mắt hào hứng bừng bừng của ba đứa nó thật sự rất chướng mắt.
Ba đứa Mãn Bảo nhìn người này, rồi lại nhìn người kia, thấy họ không có ý định nói tiếp thì vô cùng tiếc nuối.
Đường Hạc trừng mắt lườm bọn chúng một cái, thở dài nói với Dương Hòa Thư: "Đệ mà đi, ngay cả một người để trò chuyện cũng chẳng còn."
Bạch Thiện liền lên tiếng: "Đường học huynh, vẫn còn bọn đệ mà."
Đường Hạc: "Bỏ đi, các đệ chỉ biết đứng bên kia sông nhìn lửa cháy, rồi tiện thể châm ngòi thổi gió, ta không phải dọn dẹp hậu quả cho các đệ là may lắm rồi."
Đường phu nhân ở bên cạnh thản nhiên cất tiếng hỏi: "Thế còn ta thì sao?"
Đường đại nhân giật nảy mình, vội vàng thanh minh: "Ý ta là ngoài phu nhân ra thì chẳng còn ai để nói chuyện nữa."
Ba người Mãn Bảo lập tức cúi đầu lén cười, Dương Hòa Thư cũng cúi đầu cười mỉm.
Đường Hạc thấy chẳng ai giải vây cho mình, trong lòng không khỏi bực dọc, y cảm thấy đáng lẽ trong số ba người đó phải cộng thêm một Dương Hòa Thư vào nữa mới đúng, thật sự quá đáng mà.
Bảy người cứ nán lại nhà họ Đường tiêu mài thời gian mãi cho đến chiều muộn, sắp đến giờ ăn tối mới cáo từ ra về.
Trước khi đi còn nhận được không ít quà đáp lễ của nhà họ Đường, Đường Hạc và Đường phu nhân tiễn khách ra tận cửa, còn tận mắt chứng kiến ba người Bạch Thiện trao đổi quà tết với Dương Hòa Thư, sau đó mới đường ai nấy về.
6 giờ chiều gặp lại nhé.
