Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1965: Khích Bác Ly Gián
Cập nhật lúc: 07/03/2026 04:41
Hoàng hậu toàn thân run rẩy nói: "Bản cung biết ngươi hẹp hòi, vô tình vô nghĩa, lại không ngờ ngươi còn ngu muội vô tri đến mức này."
"Hoàng hậu…"
"Ngươi tưởng phụ hoàng ngươi vì sao lại phạt ngươi? Chuyến đi Ung Châu, ngươi quả thực không có chỗ nào sai trái sao? Chẳng lẽ bốn năm năm nay ngươi cũng không hề làm sai điều gì? Thế nào là nhân quả?" Hoàng hậu ánh mắt tràn ngập thất vọng nói: "Hiếu kính mẹ cha, hữu ái anh em, ngươi đã làm được điều nào?"
"Hoàng hậu…"
Hoàng hậu ngoảnh mặt trừng mắt nhìn Hoàng đế, "Ngài còn muốn bênh vực nó sao? Hôm nay nó dám lấy chính thân thể của mình ra để tranh sủng, ngày khác liệu có phải sẽ lấy cả mạng sống của mình ra để đ.á.n.h cược không?"
Hoàng đế liền im lặng.
Hoàng hậu lại quay sang trừng mắt nhìn Cung vương.
Cung vương khóc lóc kéo tay áo Hoàng hậu, "Mẫu hậu, nhi thần biết lỗi rồi, nhi thần chỉ là trong lòng hoang mang, muốn phụ hoàng và mẫu hậu quan tâm nhi thần nhiều hơn một chút. Tiêu viện chính đã đích thân nói, xương cốt bị lệch cũng có thể nắn lại cho thẳng, cho nên nhi thần mới dám làm vậy. Mẫu hậu, người tin nhi thần đi, nhi thần thật sự không cố ý tự hủy hoại bản thân đâu."
Hoàng hậu tức giận đập mấy cái vào lưng hắn, đau lòng rơi nước mắt nói: "Thân thể, tóc tai, da dẻ đều là nhận từ mẹ cha, ngươi làm thế này đâu phải là đang làm tổn thương chính mình, ngươi là đang cầm d.a.o đ.â.m vào tim ta và phụ hoàng ngươi đấy."
"Mẫu hậu, nhi thần thật sự biết lỗi rồi." Cung vương phần nào cũng bị Hoàng hậu làm cho hoảng sợ, đây là lần đầu tiên hắn bị Hoàng hậu đ.á.n.h đòn.
Hoàng đế thấy sắc mặt Hoàng hậu không ổn, vội vàng tiến lên kéo con trai ra, dang tay ôm lấy bà, "Hoàng hậu, nàng sao vậy?"
Hoàng hậu chỉ thấy l.ồ.ng n.g.ự.c bức bối, nhịn không được đưa tay ôm n.g.ự.c, bắt đầu thở gấp gáp.
Hoàng đế nhìn thấy tình hình không ổn, vội lớn tiếng gọi: "Người đâu, thái y đâu, tuyên thái y!"
Mãn Bảo chạy vội theo sau lưng đám người Tiêu viện chính vào trong, liền thấy Hoàng đế đang ôm Hoàng hậu ngồi trên sập, còn Cung vương thì co rúm người lại ở góc sập.
Thái t.ử vừa nhìn thấy sắc mặt Hoàng hậu đã tái xanh, tức giận xông tới túm lấy cổ áo Cung vương kéo tuột ra sau.
Hoàng đế chỉ kịp quát lên một tiếng "Thái t.ử", nhưng cũng không ngăn cản hắn kéo Cung vương đi. Ông đặt Hoàng hậu nằm ngửa trên sập, nhìn Tiêu viện chính và mọi người tiến lên chẩn trị, hoàn toàn không còn tâm trí đâu để đoái hoài đến Cung vương đang bị Thái t.ử đ.á.n.h cho mấy cái ở bên cạnh.
Lưu thái y nhìn lướt qua tình trạng rồi nhường chỗ cho Chu Mãn tiến lên.
Mãn Bảo bắt mạch cho Hoàng hậu thật nhanh, xắn một đoạn tay áo lên rồi bắt đầu châm kim. Tiêu viện chính sau khi xem mạch xong cũng lùi ra ngoài kê đơn t.h.u.ố.c.
Đám nam t.ử trong phòng chớp mắt chỉ còn lại một mình Hoàng đế. Mãn Bảo dưới sự hỗ trợ của cung nữ bắt đầu cởi bớt y phục của Hoàng hậu để châm cứu ở những vị trí khác. Hồi lâu sau, nhịp thở gấp gáp của Hoàng hậu mới từ từ dịu lại, sắc mặt vẫn rất khó coi nhưng đã bớt đi phần tái xanh.
Mãn Bảo thở phào nhẹ nhõm, sau khi rút kim thì nhịn không được ngồi bệt luôn xuống bậc để chân, đám cung nữ bên cạnh cũng âm thầm thở phào.
Thượng cô cô đích thân bưng một bát t.h.u.ố.c bước vào, "Thuốc do Tiêu viện chính kê đây."
Mãn Bảo vội xốc lại tinh thần, vươn tay đỡ lấy, hai người hợp sức đút t.h.u.ố.c cho Hoàng hậu uống, lúc này Tiêu viện chính và Lưu thái y mới tiến vào cùng chẩn mạch cho Hoàng hậu.
Tiêu viện chính gật đầu với Chu Mãn, rồi mời Hoàng đế ra ngoài để bẩm báo bệnh tình, "... Khí nghẹn uất tại tâm, cho nên chứng khí tật (bệnh hen suyễn) lại tái phát."
Hoàng đế mặt không biến sắc nghe xong, chằm chằm nhìn Tiêu viện chính nói: "Trẫm không cần biết các ngươi dùng cách gì, nhất định phải chữa khỏi cho Hoàng hậu. Nếu không, tội thất trách, không phát hiện ra bệnh tình của Cung vương, trẫm sẽ lấy mạng ngươi để đền tội!"
Tiêu viện chính quỳ rạp xuống đất vâng mệnh, Hoàng đế hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bước trở vào trong.
Hoàng hậu vừa đổ bệnh nặng, việc di chuyển không mấy thuận tiện, cuối cùng bà ở lại điện chính, còn Cung vương thì phải dọn sang điện phụ.
Mãi cho đến khi nhịp thở của Hoàng hậu ổn định lại và chìm vào giấc ngủ yên bình, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, lúc này Hoàng đế mới rảnh rang để xử lý chuyện của Cung vương.
Trời đã tối mịt, Mãn Bảo và Lưu thái y mỗi người đứng một bên Tiêu viện chính, lẳng lặng quỳ xuống thỉnh tội.
Tuy rằng chiều nay Hoàng hậu đã tra hỏi qua, nhưng Hoàng đế vẫn nhịn không được hỏi lại một lần nữa, "Chân của Cung vương, quả thực không còn cách nào sao?"
Bốn vị thái y đồng loạt cúi đầu, ý tứ đã quá rõ ràng.
Hoàng đế rũ mắt, cũng không biết đang nghĩ gì, một lúc lâu sau mới cất lời: "Không phải bảo là đ.á.n.h gãy rồi nối lại từ đầu thì có thể chữa lành sao?"
Tiêu viện chính nuốt nước bọt đáp: "Nhưng đoạn xương gãy chưa chắc đã nằm đúng chỗ cũ..."
"Trẫm nói chữa là chữa." Dù thế nào cũng không thể để Cung vương cứ thế mà thành kẻ què quặt được.
Cung vương cũng muốn chữa, cho nên khi Hoàng đế vừa nhắc tới hắn, hắn liền gật đầu lia lịa, tỏ vẻ muốn trị liệu.
Hoàng đế đưa tay vỗ vai hắn, thở dài nói: "Sau này không được làm ra những chuyện tự tổn hại thân thể mình như thế này nữa."
Cung vương ngoan ngoãn vâng dạ.
Thái t.ử không ngờ cha mình lại có thể bỏ qua chuyện này một cách nhẹ nhàng như vậy, tức tối hừ mạnh một tiếng từ mũi.
Trời đã tối, nhóm Mãn Bảo không thể xuất cung, chỉ đành ở lại trực ban trong cung điện. Hơn nữa, bên cạnh Thái hậu và Hoàng hậu đều cần người túc trực, bốn người họ vừa vặn có thể chia ca thay phiên nhau.
Mãn Bảo không ngờ mình chỉ đến Thái y viện để ghi chép lại mạch án của Minh Đạt và Trường Dự mà lại vướng phải chuyện thế này.
Lúc đó Tiêu viện chính bảo vết thương của Cung vương có điểm kỳ lạ, bảo họ cùng đến xem thử, thế là nàng tới.
Mãn Bảo thở dài, Minh Đạt nói với nàng: "Trong cung dường như đã cử người về nhà ngươi báo tin rồi, ngươi đừng lo."
Mãn Bảo đáp: "Ta không lo lắng cho người nhà, ta đang lo cho Tiêu viện chính."
Minh Đạt nói: "Chuyện của Tam ca đúng là Tam ca có lỗi, nhưng Tiêu viện chính thất trách không nhận ra cũng là sự thật."
Mãn Bảo có chút nóng nảy, "Ta đâu có nói ông ấy không có trách nhiệm, nhưng thân là đồng liêu và cấp dưới, ta không nên lo lắng cho cấp trên của mình sao?"
Minh Đạt lặng lẽ nhìn nàng, không nhịn được đưa tay kéo tay Mãn Bảo, "Ngươi giận rồi à?"
Mãn Bảo đáp: "Ta không giận ngươi. Còn ngươi thì sao, ngươi có giận Tiêu viện chính không?"
Minh Đạt, "Cũng có một chút."
Mãn Bảo hừ một tiếng nói: "Thân thể tóc tai nhận từ mẹ cha, con cái bình thường chỉ xước một ngón tay cũng khiến cha mẹ xót xa. Tam hoàng t.ử trực tiếp đem nguyên một cái chân ra làm trò, đ.â.m thẳng một nhát vào lòng Bệ hạ và Hoàng hậu, bất hiếu như vậy, mà ngươi vẫn còn xót cho huynh ấy."
Minh Đạt: "... Ngươi khích bác ly gián rõ ràng quá rồi đấy."
Mãn Bảo liền biện bạch: "Đây không phải ly gián. Ta chỉ không hiểu nổi, Tam hoàng t.ử chỉ dựa vào một câu nói không chắc chắn của Tiêu viện chính mà dám tự tàn phế, vì cái gì chứ?"
Không ai biết Đế Hậu và Tam hoàng t.ử đã nói gì ở bên trong, nhưng rõ ràng là Đế Hậu đã xác định việc Tam hoàng t.ử tự tàn phế là sự thật, nếu không sẽ chẳng để yên cho những người như họ đứng đây mà không xử phạt.
Mãn Bảo nhìn Minh Đạt với ánh mắt sâu thẳm, nói: "Chân của Cung vương bị ngã gãy ở Ung Châu, ai cũng biết lần đó Thái t.ử cũng có mặt, chuyện trong triều một khi dính dáng đến Thái t.ử thì nói thế nào cũng không dứt được. Minh Đạt, nếu nương nương không bị chọc tức đến đổ bệnh, lúc này ta, Thái t.ử, thậm chí là cả ngươi và Trường Dự, liệu có thể đứng đây nói chuyện bình yên được không?"
Minh Đạt cũng nhìn Mãn Bảo bằng ánh mắt đăm chiêu. Cùng là người thông minh, nàng tự nhiên biết câu nói này của Chu Mãn mang ý tứ ly gián, thậm chí nàng ấy còn làm một cách quang minh chính đại, tỏ rõ sự chán ghét với Tam ca.
Nhưng nàng cũng không thể phủ nhận, câu nói này của Chu Mãn đã thực sự lọt vào tai nàng.
Minh Đạt nhìn ra phía sau Mãn Bảo. Mãn Bảo quay đầu lại, vừa vặn thấy Thái t.ử đang chắp tay sau lưng đứng cách đó không xa, nàng lập tức cúi người hành lễ.
Thái t.ử nhìn nàng một cái, quay người bước đi.
Minh Đạt thở dài một tiếng, cũng quay người rời đi.
Trường Dự đứng dưới hành lang cách đó không xa, nhìn Thái t.ử đã rời đi, lại nhìn sang Mãn Bảo, cuối cùng cũng cất bước chạy theo Minh Đạt.
