Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2078: Bố Trí
Cập nhật lúc: 07/03/2026 09:59
Việc xin điều động nhân sự từ kinh thành đương nhiên phải qua tay Dương Hòa Thư.
Dương Hòa Thư trầm ngâm suy xét một chốc rồi gật đầu ưng thuận. Lập tức, một công văn khẩn nữa được phát hỏa tốc về kinh thành.
Quan sai mang theo công văn phóng ngựa như bay về kinh, đến tối thì bắt kịp đoàn xe của Thái y viện đang nghỉ lại tại trạm dịch.
Nghe tin quan sai còn phải về kinh xin thêm viện binh, Lư thái y sửng sốt: "Sao lại phải điều thêm người?"
Quan sai đáp: "Bệnh nhân quá đông, đại phu không đủ xoay xở."
Lư thái y nghe vậy, lòng bắt đầu chùng xuống.
Suốt dọc đường đi, các huyện đã lục đục đóng c.h.ặ.t cổng thành, quan đạo giăng đầy chốt kiểm soát. Càng đến gần Hạ Châu, tình hình càng thê t.h.ả.m.
Dù chiếu lệnh từ kinh thành đã xuất phát trước nhóm Chu Mãn một bước, nhưng lúc họ đi ngang qua, các châu huyện vẫn chưa kịp bố trí ổn thỏa. May mắn thay, nhóm Mãn Bảo vừa đi khỏi thì các châu huyện mới bắt đầu rục rịch phản ứng.
Ngược lại, nhóm Lư thái y dọc đường bị tra hỏi gắt gao vô số bận. Cũng may họ là người từ Bắc xuống Nam (lỗi logic truyện, kinh thành ở phía Nam Hạ Châu), chứ những kẻ đi từ Bắc xuống Nam (đúng ra là Nam lên Bắc) thì bị kiểm tra còn ngặt nghèo hơn. Bất kể ai có dấu hiệu phát sốt hay nổi mụn đậu đều bị giữ lại chữa trị ngay tại chỗ, tống thẳng vào lán y tế ngoài thành để quản thúc.
Lúc đi ngang qua, nhóm Lư thái y cũng từng ghé vào xem xét tình hình, lưu lại vài đơn t.h.u.ố.c cùng phương pháp chữa trị rồi mới tiếp tục lên đường.
Thậm chí có vài châu huyện thấy họ chở theo lượng lớn d.ư.ợ.c liệu liền nảy sinh ý đồ ép mua. Nhưng Lư thái y tính khí vốn nóng nảy, đây lại là hàng cứu trợ Hạ Châu, nên bọn họ chẳng thể nào toại nguyện.
Chỉ là những ngày qua, Lư thái y luôn trong tình trạng sức cùng lực kiệt, khiến tiến độ hành quân bị chậm lại so với dự kiến.
Ông liếc nhìn hai cái tay nải bự chảng bên cạnh quan sai, nhíu mày gặng hỏi: "Truyền lệnh khẩn cấp, cớ sao còn vác theo cái tay nải to tướng thế kia?"
Quan sai thành thật: "Đây là đồ Chu thái y nhờ gửi về cho người nhà."
Lư thái y lập tức vặn hỏi: "Đồ vật gì?"
Ông nghiêm mặt cảnh cáo: "Đồ vật từ vùng dịch không được phép tùy tiện mang ra ngoài thành đâu."
Hai vị quan sai cuống quýt giải thích: "Chỉ là thư từ thôi ạ, có thư gửi cho người nhà, thư gửi cho Thái y viện, rồi cả thư cho bạn học nữa. Nói chung là nhiều lắm. Chu thái y bảo cứ giao hết cho người nhà cô ấy, để người nhà mang đi phân phát là xong."
Kỳ thực không chỉ có thư, còn có một ít t.h.u.ố.c. Mãn Bảo đã chia sẵn đâu vào đấy, cẩn thận dặn dò Chu Lập Như và Lưu Tam Nương đưa cho đúng người.
Tiếc là lúc rời kinh, nàng chưa tìm được vắc-xin đậu mùa, nếu không đưa tận tay họ lúc đó là thượng sách.
Nghe vậy, Lư thái y không hạch sách thêm nữa, chỉ buông một câu nhắc nhở: "Lúc qua trạm kiểm soát, tốt nhất các ngươi cứ hô to là 'Hạ Châu thành cấp báo', như vậy sẽ dễ dàng qua trạm hơn."
Quan sai còn chưa hiểu mô tê gì, nhưng đến ngày hôm sau thì thấm thía lời dặn.
Huyện Đức Tĩnh cũng đã đóng cửa thành cái rụp, mấy ngã rẽ trên quan đạo đều rào chắn kỹ càng. Bất luận là kẻ nào đi từ hướng Bắc xuống đều bị kiểm tra gắt gao. Dọc đường, họ chạm trán không ít người lầm lũi quay đầu về phương Bắc. Cũng có kẻ chưa tới chốt kiểm soát đã lẻn vào rừng sâu, dường như muốn đi đường vòng lẩn trốn xuống phía Nam.
Quan sai chẳng thèm đoái hoài tới. Mới hai hôm trước tuyết vừa đổ dày, rừng rậm lúc này đâu phải chốn dễ vào?
Chưa bàn đến bọn cọp beo gấu ngựa có thể rình rập, riêng cái lạnh cắt da cắt thịt cũng đủ đóng băng con người ta rồi. Huống hồ lọt vào đó còn cực kỳ dễ mất phương hướng.
Đến ngay cả đám người ăn cơm triều đình như họ, lúc này cũng chẳng dám nảy sinh ý đồ băng rừng đi đường tắt.
Tới trạm kiểm soát, họ vừa hô to "Hạ Châu thành cấp báo", đám lính canh lập tức lùi lại mười bước, chẳng thèm bắt họ xuống ngựa. Bọn lính chỉ đứng từ xa liếc nhìn con dấu đỏ ch.ót trên công văn rồi vội vã mở đường cho đi.
Quan sai Giáp hớn hở ra mặt: "Lư thái y nói chí lý, chiêu này xài ngon ơ."
Quan sai Ất gắt gỏng: "Thế mày nghĩ đây là chuyện tốt lành gì à? Lo mà phóng đi, trong vòng năm ngày phải có mặt ở kinh thành đấy."
Trong lúc đó, Mãn Bảo vừa tiễn vị bệnh nhân đầu tiên được chữa khỏi ở biệt viện. Nhìn người nọ được người nhà xúm xít đón về, nàng lại quay đầu vào trong khám cho những ca mới nhập viện.
Sau khi Bạch Thiện tiếp quản, phát hiện dạo này số bệnh nhân là người nhà quyền quý mới mắc thêm không nhiều, chàng liền tiến hành thuyên chuyển phòng ốc. Chủ yếu sắp xếp họ tập trung xung quanh viện chính.
Lý do đưa ra cũng vô cùng thuyết phục: Ở khu Tây viện, Chu thái y sẽ túc trực chủ yếu ở viện chính, vì dẫu sao Dương phu nhân cũng đang nằm đó.
Khu Đông viện cũng vậy, không chỉ Kim đại phu, Hoa đại phu và Lỗ y trợ dồn toàn tâm toàn lực cho viện chính, mà ngay cả Chu Mãn mỗi lần ghé qua cũng sẽ ưu tiên thăm khám ở đó đầu tiên.
Thế là, mấy vị bệnh nhân lúc đầu còn kỳ kèo không muốn đổi phòng, nay lập tức tự giác dọn đồ chuyển đi. Các gian viện rìa ngoài nhờ thế mà trống trơn.
Bạch Thiện sai người đóng thêm vài tấm phản gỗ, tháo dỡ hết bình phong ngăn cách, nhét thêm từ hai đến bốn giường bệnh vào mỗi phòng.
Sau đó, chàng cầm cuốn danh sách bệnh nhân mượn từ nha môn, bắt đầu tuyển chọn một số ca từ lán y tế đưa vào.
Những bệnh nhân trước đó chen chúc trong lán y tế, nay được đưa vào biệt viện, chẳng hề thấy một phòng nhét mười cái giường là chật chội, ngược lại còn thấy thênh thang chán. Ai nấy đều cảm kích rối rít, tạ ơn không ngớt.
Đa phần những người được chọn đều có người nhà đi kèm chăm sóc, nhưng cũng có những trường hợp tứ cố vô thân. Chàng cố gắng sắp xếp những người trong cùng một gia đình nằm chung phòng để họ nương tựa vào nhau.
Vì thế, trong hàng người rồng rắn xếp hàng bốc t.h.u.ố.c ở tiền đường, có cả sự xuất hiện của chính các bệnh nhân.
May thay, những bệnh nhân nằm ở các phòng quanh viện chính gần như chẳng thò mặt ra ngoài, chỉ nằm liệt trên giường nên chẳng hay biết gì về sự thay đổi bên ngoài.
Đám a hoàn, tiểu tư thì rõ rành rành, nhưng dưới sự răn đe "mỉm cười" của Bạch Thiện, cùng với sự dàn xếp của Bạch Thành, nên cũng chẳng ai hé răng nửa lời.
Khi Dương Hòa Thư giải quyết xong công vụ trong ngày ghé qua, thấy biệt viện nhung nhúc toàn bệnh nhân là bá tánh bình thường, huynh ấy không nhịn được mỉm cười, quay sang hỏi Bạch Thiện: "Kim đại phu và mọi người không phản đối gì sao?"
"Có cằn nhằn đôi chút, nhưng vãn bối đã cáo lỗi rồi," Bạch Thiện đáp: "Bệnh nhân ngoài lán y tế còn đông đúc lắm, mà nhân lực đại phu trong tay chúng ta lại mỏng manh, nên đành dùng hạ sách này thôi."
Kim đại phu và Hoa đại phu vừa mới thấy dễ thở đôi chút, nào ngờ ngày vui ngắn chẳng tày gang. Bạch Thiện lại nhồi thêm một lượng lớn bệnh nhân vào biệt viện, số lượng đông gấp đôi so với trước.
Hai lão đại phu choáng váng mặt mày, nhưng nhìn bộ dạng áy náy và xót thương bệnh nhân của Bạch Thiện, họ lại chẳng nỡ buông lời quở trách.
Nhất là khi nhìn thấy thái độ lăm le của chàng ngoài hành lang, dường như muốn quây luôn cả hành lang lại để kê thêm giường bệnh, hai ông sợ hãi im bặt, vội vàng tản ra đi khám cho bệnh nhân mới.
Mãn Bảo cũng đầu tắt mặt tối. Thấy Bạch Thiện nhồi nhét quá nhiều bệnh nhân vào, nàng dứt khoát sang Đông viện "cướp" luôn Lỗ y trợ về. Ngoại trừ việc không biết châm cứu, các khâu bắt mạch, kê đơn hắn đều làm được tuốt.
Khu tiền đường cũng bận rộn không kém, từ sáng đến tối mịt vẫn không ngớt người bốc t.h.u.ố.c, hàng dài xếp dằng dặc.
Bạch Thiện đành sai người mở thêm một quầy bốc t.h.u.ố.c nữa, thỉnh thoảng chàng và Bạch Nhị lang cũng xắn tay vào phụ giúp.
Hai người họ chỉ miễn cưỡng nhận mặt được đa số các loại thảo d.ư.ợ.c. Cũng may là trên tủ t.h.u.ố.c đều có dán tên rành rành, chỉ là ban đầu thao tác hơi chậm chạp.
Nhưng vì chung một chứng bệnh, các đơn t.h.u.ố.c quanh đi quẩn lại cũng chỉ có ngần ấy loại d.ư.ợ.c liệu, khác nhau đôi chút về liều lượng và vài vị gia giảm. Chỉ cần bốc chừng mười, hai mươi thang là họ đã quen tay quen mắt. Nhất là Bạch Thiện, có lúc Bạch Nhị lang vừa xướng tên vị t.h.u.ố.c là chàng đã thò tay đúng ngăn kéo...
Dược đồng đứng bốc t.h.u.ố.c cùng dãy với chàng lòng đầy ngổn ngang suy nghĩ: Lẽ nào bọn người đọc sách ai cũng sáng dạ thế này sao?
Mãn Bảo kiểm tra tình trạng mọc đậu của Cung tam thái thái, rồi bắt mạch cho nàng ta, nói: "Hôm nay không thấy nổi thêm nốt đậu mới nào nữa. Đợi thêm hai ngày, nếu quả thật không có thêm thì coi như đã khỏi. Chờ mụn đậu xẹp hết là tẩu có thể xuất viện về nhà."
Cung tam thái thái mừng rỡ tột độ: "Thế này là ta khỏi bệnh rồi sao?"
Mãn Bảo gật đầu xác nhận: "Gần như là vậy."
Nhìn Chu Mãn giấu mặt sau lớp khẩu trang, Cung tam thái thái lòng tràn ngập biết ơn. Nàng ta không kìm được nắm lấy tay Mãn Bảo, cười nói rạng rỡ: "Đợi ta khỏe hẳn, nhất định sẽ mời Chu thái y thưởng thức món dương yết t.ử (lẩu xương sống dê) nức tiếng Hạ Châu. Dương đại nhân mới đến chưa được bao lâu nên không rành, chứ dương yết t.ử ở thành Hạ Châu này mới là đệ nhất thiên hạ đấy."
