Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2182: Quân Y
Cập nhật lúc: 07/03/2026 20:26
Bạch Thiện gật đầu: "Nhĩ Cách là một kẻ đa nghi, không cho hắn một lý do hợp lý, hắn sẽ nghi ngờ chúng ta."
Thế cũng không cần tìm cái cớ này chứ?
Truyền ra ngoài người ta lại tưởng Hoàng đế muốn ra tay với thảo nguyên, quan hệ đôi bên vốn đã có chút căng thẳng rồi.
Nhưng mà chuyện này trước mắt cũng chỉ xuất phát từ miệng bọn họ, lọt vào tai mã tặc, giải quyết xong dọn dẹp một chút là được.
Nhiếp tham quân tự an ủi mình như vậy, cảm giác áy náy với Hoàng đế và Binh bộ trong lòng cũng vơi đi ít nhiều.
Hắn nương theo ánh mắt Bạch Thiện nhìn về phía ngọn núi kia, nhìn một hồi rồi nói: "Bạch công t.ử, trời muộn rồi, về thôi."
Bạch Thiện gật đầu, xoay người đi về doanh trại.
Nhiếp tham quân lùi lại một bước, đi phía sau nhìn hắn, thầm nghĩ quả nhiên người thi đỗ tiến sĩ không phải là dạng vừa, đặc biệt là kẻ trẻ tuổi như vậy đã đỗ tiến sĩ, cái đầu này thông minh hơn bọn họ nhiều, mà tâm cũng đen tối.
Nhiếp tham quân chợt nhớ ra, vị này khoảng ba bốn năm trước, lúc còn nhỏ xíu với thân phận bạch đinh đã dám cáo ngự trạng, sống c.h.ế.t kéo Ích Châu vương xuống ngựa.
Toàn thân Nhiếp tham quân run rẩy.
Mãn Bảo và Bạch Nhị Lang liền phát hiện Nhiếp tham quân bỗng dưng khách sáo với Bạch Thiện hơn hẳn, buổi tối lúc ngồi ăn cơm chung còn nhường Bạch Thiện ăn trước.
Mãn Bảo và Bạch Nhị Lang cùng nhìn Nhiếp tham quân, sau đó quay sang nhìn Bạch Thiện.
Sắc mặt Bạch Thiện không đổi, nhận lấy đồ ăn rồi tạ ơn, thuận tiện hỏi: "Đoạn thứ sử khi nào thì khởi hành?"
Nhiếp tham quân đáp: "Lúc nửa đêm mọi người ngủ say nhất."
Nói là lúc ngủ say nhất, thì đúng thật là lúc ngủ say nhất. Ban đêm bọn Bạch Thiện vốn đã đủ cảnh giác, nhưng Đoạn thứ sử vào tới doanh trại bọn họ mới bị Đại Cát lay tỉnh.
Mặc xong quần áo nhìn ra ngoài, liền thấy trên bãi cỏ đại quân đang đứng chỉnh tề, kỵ binh đi trước, bộ binh đi sau. Không biết đứng trong bóng đêm bao lâu rồi, trên vai tựa hồ còn vương sương giá.
Mãn Bảo khoác áo, hỏi Đoạn thứ sử: "Xuất phát bây giờ sao?"
Đoạn thứ sử đáp: "Trời sắp sáng rồi, để binh lính ăn chút đồ trước, sau đó bao vây núi, trời vừa sáng là tiến vào núi."
Mãn Bảo gật đầu.
Ba người Mãn Bảo đều cưỡi ngựa đi xem náo nhiệt, à không, là đi phụ giúp.
Chu Lập Như và Lưu Hoán cũng chạy tới, bọn họ bị gọi tới để giúp đỡ: "Ân Hoặc cũng muốn đến, nhưng bị gia tướng nhà họ ngăn lại rồi. Thuật cưỡi ngựa của đệ ấy bình thường, không dễ bỏ trốn... chạy."
Chạm phải ánh mắt của Đoạn thứ sử, Lưu Hoán lanh lợi đổi từ.
Trời vừa hửng sáng, Đoạn thứ sử liền hạ lệnh cho bộ binh lặng lẽ lên núi từ hai hướng. Các tham quân dẫn đội đều là người có kinh nghiệm tiễu phỉ, hai lần trước họ đều từng lên núi, cũng coi như quen thuộc với ngọn núi này.
Đợi người vào trong hết, Đoạn thứ sử mới sắp xếp người tới mai phục ở hướng mà bọn mã tặc có thể bỏ chạy. Nhiếp tham quân cũng dẫn theo người của mình, lĩnh một đội binh mã rời đi.
Bên cạnh mấy người Mãn Bảo lúc này chỉ còn lại vài tên lính và mười mấy hộ vệ.
Đoạn thứ sử cũng chưa rời đi, ông ta phải ở đây chỉ huy toàn cục. Vì thế sau khi phân phó xong xuôi, ông ta liền nói với Mãn Bảo: "Chu đại nhân, thấy cái lều trại dựng đằng kia không?"
Mãn Bảo gật đầu: "Đó là nơi ở của quân y, hậu phương tiếp theo đành làm phiền Chu đại nhân rồi."
Mãn Bảo chỉ đành luyến tiếc nhìn ngọn núi lớn một cái, dẫn Chu Lập Như đi tới lều trại chuẩn bị.
Bạch Nhị Lang và Lưu Hoán vốn định theo sau, thấy Bạch Thiện không nhúc nhích, liền cũng đứng im không nhúc nhích.
Đoạn thứ sử đi tòng quân có mang theo quân y, mặc dù binh lính bị thương đưa xuống phần lớn vẫn sẽ c.h.ế.t, nhưng có còn hơn không mà.
Quân y chỉ có một người, Mãn Bảo tới nơi gặp mặt xong liền đi kiểm tra d.ư.ợ.c liệu bọn họ mang theo.
Dược liệu... chủng loại rất ít, may mà đều là những thứ dùng được cho ngoại thương.
Mãn Bảo kiểm tra qua một lượt rồi nói: "Trộn những thứ này thành bột dự phòng trước đã."
Lại chọn ra sáu loại thảo d.ư.ợ.c, đọc phân lượng rồi bảo Chu Lập Như cùng d.ư.ợ.c đồng của quân đội chia thành từng phần: "Đến lúc cần trực tiếp mang đi sắc là được, không cần phải mất công cân đo đong đếm bốc t.h.u.ố.c nữa."
Quân y bên cạnh thấy phương t.h.u.ố.c này chưa từng được sử dụng bao giờ, nhịn không được lên tiếng: "Chu đại nhân, không đợi người bị thương đưa xuống rồi mới kê đơn sao?"
Mãn Bảo nói: "Khám vết thương trong quân đội không phải cốt ở chữ 'nhanh' sao? Dựa vào số d.ư.ợ.c liệu mà các ngươi mang theo này, đây đã là phương t.h.u.ố.c phối hợp tốt nhất để cầm m.á.u giữ mạng mà ta có thể nghĩ ra rồi. Bình thường các ngươi dùng những vị t.h.u.ố.c nào để cầm m.á.u và kích thích người bệnh?"
Quân y nói hai phương t.h.u.ố.c, Mãn Bảo liền bảo: "Cầm m.á.u vẫn không bì được phương t.h.u.ố.c này..."
Hai người thảo luận, cuối cùng quân y bị nàng thuyết phục, cùng Chu Lập Như đi cân d.ư.ợ.c liệu, dùng giấy gói lại.
Mãn Bảo thì đứng một bên thái t.h.u.ố.c và giã t.h.u.ố.c, tò mò hỏi: "Bình thường các người không chuẩn bị trước sao?"
Quân y bèn đáp: "Đương nhiên là có chuẩn bị, chỉ là lần này đại nhân gọi gấp quá, bọn ta chỉ kịp chuẩn bị d.ư.ợ.c liệu."
Mãn Bảo gật đầu, tiện thể hỏi cách bọn họ xử lý ngoại thương ra sao.
Còn xử lý thế nào nữa?
Chỗ nào cần bôi t.h.u.ố.c thì bôi, chỗ nào cần băng bó thì băng bó, chỗ nào cần khoét thì khoét, thậm chí cần cưa thì cưa: "Còn sống sót được hay không thì không chắc."
Quân y nói: "Binh lính đưa xuống đều là bị thương không quá nặng, nhưng mất m.á.u mà c.h.ế.t hết một nửa, sau đó vết thương chuyển biến xấu lại c.h.ế.t thêm một nửa. Những người có thể sống sót chỉ là một nửa của một nửa."
Mãn Bảo cau mày, nàng nghe một hồi rồi hỏi: "Không khâu lại sao?"
Mắt quân y liền sáng lên: "Ta có nghe người ta nhắc tới y thuật này, nghe nói Kỷ thái y của Thái y viện là chuyên gia về mảng này, rất nhiều quân y đều biết khâu. Nhưng ta từng thử trên thỏ, mười con thỏ cuối cùng chỉ sống được hai con, tình trạng cũng không khả quan lắm..."
Mãn Bảo: "... Ngài thử thế nào?"
"Còn thử thế nào nữa? Rạch một nhát trên người con thỏ rồi khâu lại..."
Chu Lập Như nói: "Phải lựa theo thớ thịt chứ, hơn nữa cũng phải làm thêm các biện pháp cầm m.á.u..."
Nàng rất ngạc nhiên: "Lẽ nào đại phu trong quân đội trước đây không dạy sao?"
Quân y ngại ngùng nói: "Quân y trước đây t.ử trận rồi, sau đó trong quân Lương Châu luôn không chiêu mộ được quân y. Bỉ chức trước kia là thầy lang lang băm, lúc đi qua thành Lương Châu phạm chút lỗi nhỏ, nên bị bắt vào quân làm quân y."
Thực ra hắn chỉ thuộc vài bài t.h.u.ố.c, đau bụng ho hắng gì đó thì kê cho người ta hai bài t.h.u.ố.c, bị bắt vào quân đội rồi, rất nhiều thứ vẫn là vừa học vừa làm.
Mãn Bảo kinh ngạc, hỏi: "Ngài vào quân đội mấy năm rồi?"
"Bốn năm năm rồi, mỗi lần quân Lương Châu xuất chiến ta đều đi theo, cũng cứu được không ít người đâu." Cho nên vẫn khá tự hào.
Mãn Bảo gật đầu, liền nói cho hắn những lưu ý khi khâu vết thương, thấy hắn nghe chăm chú, nàng liền bảo: "Đợi người đưa xuống, ngài có thể đi theo chúng ta luyện tay nghề một chút."
Quân y nói: "Sao có thể làm lỡ việc cứu người của đại nhân được? Vẫn nên cứu người trước đã, sau đó xin đại nhân chỉ điểm một chút là được."
Hắn cảm thấy chỉ cần nhìn qua chắc chắn sẽ không khó học, tay nghề kim chỉ của hắn vẫn rất cừ, y phục của không ít người trong quân đều là do hắn khâu vá.
Mãn Bảo gật đầu, đợi chuẩn bị xong d.ư.ợ.c liệu liền sai người đi đun nước sôi. Nàng lấy hòm t.h.u.ố.c của mình ra, lôi từ bên trong ra các loại d.a.o, kéo, nhíp và kim...
Còn có một hộp chỉ.
Chỉ ruột dê được bảo quản rất cẩn thận trong một cái túi, túi lại được đựng trong một cái hộp. Chu Lập Như đón lấy, đem đi trần nước sôi.
Đây là lần đầu tiên quân y nhìn thấy dụng cụ đầy đủ như vậy, rất nhiều thứ hắn còn chưa thấy bao giờ, bất giác nhìn đến ngẩn ngơ.
Mãn Bảo thì nhìn biểu cảm của hắn mà trầm tư suy nghĩ, trong Thái y thự liệu có nên mở một lớp chuyên bồi dưỡng quân y không nhỉ?
Bảo quân đội cử những quân y có ý định học hỏi tới đây đào tạo một thời gian rồi lại trả về?
Hẹn gặp lúc 6 giờ chiều.
