Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2186: Lại Thấy Truyền Máu
Cập nhật lúc: 07/03/2026 21:13
Đoàn thứ sử thấy hắn đi rồi, xoay người liền đi thẩm vấn tên tướng cướp cầm đầu.
Trang tiên sinh và bọn Ân Hoặc nghe nói chiến sự đã kết thúc, liền từ bộ lạc Tha Tháp chạy tới. Vừa đến đại doanh đã thấy la liệt thương binh nằm dưới đất, không khỏi giật mình: "Thương vong nghiêm trọng vậy sao?"
Vị tham quân đang ngồi rụt rè đưa tay cho Chu Lập Như băng bó rãnh tay (hổ khẩu) lên tiếng: "Cũng tàm tạm rồi, thương binh khiêng xuống đợt này c.h.ế.t ít hơn."
Thường thì thương binh khiêng từ chiến trường xuống ít nhất cũng phải c.h.ế.t quá nửa, chưa kể có rất nhiều người bị thương căn bản không có cơ hội được khiêng xuống.
Lần này vì trong y trướng có thêm hai vị đại phu là Chu Mãn và Chu Lập Như, mà trong đó Chu Mãn lại là vị thái y có danh tiếng rất lớn, thế nên những binh đinh phụ trách tìm kiếm thương binh đã cố gắng khiêng hết những người còn có thể cứu xuống dưới.
Vốn dĩ những người bị thương ở bụng hay ở cổ thì căn bản sẽ chẳng được khiêng xuống đâu.
Không ngờ cứ như vậy mà số người c.h.ế.t lại ít hơn hẳn trước kia, vị tham quân vẫn thấy khá bất ngờ, cho nên lúc này nhìn Trang tiên sinh và Ân Hoặc đều có thiện cảm, còn đặc biệt chỉ đường cho họ: "Chu thái y vẫn đang bận rộn ở đằng kia kìa."
Chu Lập Như băng bó xong rãnh tay cho hắn, đặt kim chỉ lên chiếc khay bên cạnh, khuôn mặt không chút biểu cảm đứng dậy, bước hai bước đã đến trước mặt thương binh tiếp theo.
Lưu Hoán bưng khay cũng đờ đẫn đứng lên, liếc nhìn thương binh nọ rồi thành thạo đưa cho nàng một cây kéo.
Chu Lập Như nhận lấy, "xoẹt xoẹt" hai nhát cắt phăng ống quần trên đầu gối hắn, để lộ vết thương rồi bắt đầu rửa sạch. Quá trình này nàng đổi từ kéo sang d.a.o, rồi lại đổi sang kẹp, gắp hết đá dăm cùng những thứ dơ bẩn trong huyết nhục ra, sau đó lạng bỏ đi một phần thịt hoại t.ử rồi mới bắt đầu bôi t.h.u.ố.c băng bó.
Tên thương binh không ngừng kêu la oai oái, còn hai người đang ngồi xổm thì mặt mày đã hoàn toàn trơ ra.
Ân Hoặc nhìn thấy tò mò, liền ngồi xổm xuống bên cạnh Lưu Hoán, hiếu kỳ hỏi: "Hôm nay các đệ đã xem cho mấy bệnh nhân rồi?"
Lưu Hoán đáp: "Ba mươi hai người, đây là người thứ ba mươi ba, về cơ bản những vết thương nhẹ thế này đều do bọn đệ phụ trách."
Đến cả Bạch Nhị Lang lát sau cũng chạy vào trong y trướng giúp một tay rồi, cũng chỉ có cậu ta là có thể phụ việc cho Chu Lập Như.
Hai người bọn họ lúc đầu còn nhẹ nhàng an ủi những người bị thương, đến lúc sau nói nhiều đến mức cổ họng bốc khói, thần sắc tê rần, nên chẳng buồn hé răng nữa.
Toàn là ngoại thương, vết thương thì đại đồng tiểu dị, cùng một lời an ủi nói vài ba lần thì còn nhiệt tình, nói mười mấy lần miễn cưỡng vẫn chấp nhận được, nhưng nói đến hơn ba mươi lần thì hai người thực sự nói không nổi nữa a.
Ân Hoặc không thể hiểu được nỗi thống khổ của cậu ta, chỉ cảm thấy hâm mộ, vì thế đứng dậy đi tìm Chu Mãn, muốn xem bản thân có thể giúp được gì không.
Mãn Bảo đang cưa tay cho người ta. Cánh tay người này bị c.h.é.m một đao, chỉ còn dính lủng lẳng một lớp da, vì bị rớt lại ở nơi rất xa nên lúc này mới có người đưa tới. Dù người mang hắn tới đã băng bó khẩn cấp, nhưng hắn vẫn bị mất m.á.u quá nhiều, hiện tại đã chìm vào hôn mê.
Mãn Bảo tháo bỏ lớp y phục lộn xộn bọc quanh vết thương xuống, vừa mở cánh tay ra thì m.á.u đã bắt đầu tuôn trào.
Nàng vội vàng ấn c.h.ặ.t để cầm m.á.u, m.á.u chảy ra lúc này mới chậm lại đôi chút, nàng sai bảo Bạch Thiện: "Cắt hết áo của hắn ra đi."
Rồi lại nói với Bạch Nhị Lang: "Lấy kim tới đây, bảo người đi sắc t.h.u.ố.c theo phương t.h.u.ố.c số ba mang tới."
Bạch Nhị Lang đáp lời, vội vàng chạy ra ngoài, nhìn thấy Trang tiên sinh và Ân Hoặc cũng chỉ gật đầu một cái.
Ân Hoặc thấy trên người cậu ta không chỉ toàn là m.á.u, mà đến trên mặt cũng dính m.á.u, nhất thời ngẩn người.
Bạch Nhị Lang nhanh ch.óng quay lại, đưa kim cho Mãn Bảo, sau đó nói: "Bọn họ đi sắc t.h.u.ố.c rồi."
Mãn Bảo dạy quân y cách ấn nén cầm m.á.u, đợi hắn dùng cả hai tay có thể thay thế nàng, nàng mới bắt đầu châm kim...
Đợi cưa đứt hoàn toàn cánh tay của người nọ, xử lý xong vết thương, trên mặt Mãn Bảo cũng đã dính chút m.á.u. Bạch Thiện mang t.h.u.ố.c đã được giã nát tới, nàng vừa khâu xong thì hắn cúi đầu tỉ mỉ bôi t.h.u.ố.c lên, m.á.u từ từ rịn ra, sau đó chậm dần lại.
Mấy người cùng nhau quan sát mặt cắt, xác định lượng m.á.u chảy ra đang giảm bớt, đã từ từ cầm lại được, Mãn Bảo lúc này mới băng bó cánh tay đứt lìa lại.
Quân y lại không mấy tự tin: "Đại nhân, ngài xem dáng vẻ của hắn e là không qua khỏi."
Mãn Bảo liền suy tư: "Thực ra có thể truyền m.á.u."
Bạch Thiện liền hỏi nàng: "Muội có mang dụng cụ không?"
Mãn Bảo gật đầu: "Có mang."
Nàng quay người nói: "Ở trong một cái rương của ta, ta đi lấy."
Thực ra là để ở chỗ Khoa Khoa, nhưng có sao đâu, nàng có cả một rương hành lý cơ mà, chỉ mình nàng biết bên trong có những gì.
Mãn Bảo chạy về chỗ xe chở hành lý, rất nhanh tìm được chiếc rương có đ.á.n.h dấu, bảo người khuân vào trong lều nghỉ ngơi của nàng, sau đó tự mình mở rương ra.
Nàng trước tiên lấy chiếc hộp nhỏ trong không gian của Khoa Khoa ra, đặt vào trong rương, sau đó mới bắt đầu tìm t.h.u.ố.c thử.
Đợi tìm đủ các loại t.h.u.ố.c thử trên kệ xong, lúc này mới đặt vào chiếc hộp nhỏ.
Mãn Bảo xách chiếc hộp nhỏ đi tới y trướng.
Nghe nói nàng sắp truyền m.á.u cho người ta, đến cả Đoàn thứ sử đang thẩm vấn đạo tặc cũng vứt roi chạy tới xem.
Mãn Bảo đuổi tất cả bọn họ ra ngoài: "Trong y trướng vốn đã không sạch sẽ, các ngài còn xúm lại đây thì càng bẩn hơn."
Nhưng cuối cùng bọn họ vẫn được vây xem, bởi vì sau khi rửa sạch dụng cụ, Mãn Bảo cần phải rút m.á.u người.
Thế là không ít binh đinh khỏe mạnh vạm vỡ bị kéo đến xếp hàng trước cửa y trướng.
Cuối cùng cũng xong việc với các bệnh nhân nhẹ, Chu Lập Như hào hứng chạy tới, xung phong nhận việc: "Tiểu cô, để cháu châm ngón tay cho bọn họ."
Mãn Bảo gật đầu.
Thế là Chu Lập Như vui vẻ cầm một cây ngân châm rất ngắn châm vào ngón tay họ để thử nhóm m.á.u.
Một trong những y thuật của Mãn Bảo được người đời ở kinh thành truyền tụng nhiều nhất —— m.ổ b.ụ.n.g và truyền m.á.u.
Bọn họ lúc ở Thái y thự đều từng học qua bài học này, đương nhiên đây không phải chuyện học một hai ngày là biết được.
Nhưng môn học này họ cũng học được một năm rồi, ngày thường chủ yếu lấy thỏ làm thí nghiệm, khâu vá thì luân phiên đủ các loại động vật, kỹ thuật khâu vá của Chu Lập Như cũng chính là nhờ luyện tập như vậy mà ra.
Còn truyền m.á.u, bọn họ chỉ học qua cách phân tách huyết thanh, chuẩn bị t.h.u.ố.c thử, sau đó kiểm tra nhóm m.á.u, bước truyền m.á.u cuối cùng thì họ chưa có cơ hội thực hành, lần này cuối cùng cũng có cơ hội rồi.
Mãn Bảo cũng nhường cơ hội cho nàng ấy, đứng bên cạnh chỉ đạo.
Mạc lão sư từng nói, thực ra dùng m.á.u toàn phần vẫn có chút nguy hiểm, m.á.u tốt nhất là loại đã qua xử lý, nhưng ở đây nàng rõ ràng không có khả năng cũng như tốc độ để xử lý, nên đành phải dùng m.á.u toàn phần.
Nàng một mặt nhìn Chu Lập Như thử ra nhóm m.á.u phù hợp rồi lấy m.á.u, một mặt vào trong y trướng không ngừng kiểm tra tình trạng của thương binh.
Nàng nói với quân y: "Ý chí cầu sinh của hắn rất mãnh liệt, đây là chuyện tốt, hy vọng vẫn còn kịp."
Chu Lập Như đã lấy m.á.u xong, có chút khẩn trương cầm túi m.á.u đi vào, cẩn thận cắm kim truyền m.á.u cho hắn. Nàng ấy kiểm soát tốc độ, còn nhịn không được đưa mắt nhìn tiểu cô.
Mãn Bảo khẽ gật đầu với nàng ấy, tán thưởng nói: "Cứ làm như vậy."
Đây là bệnh nhân cuối cùng rồi, cho nên Mãn Bảo mới có nhiều thời gian dành cho hắn đến thế. Mấy lão binh không nhịn được quay đầu nhìn ráng chiều rực rỡ khắp mặt đất bên ngoài, thầm nghĩ: Tiểu t.ử này thật đúng là may mắn, hắn chỉ cần được đưa tới sớm hai người thôi thì e là chẳng dùng đến phương pháp này đâu, bởi vì chữa cho hắn mất quá nhiều thời gian, đại phu chắc chắn phải ưu tiên giữ mạng cho những người phía sau trước.
Nếu không thì thời gian chữa cho một mình hắn cũng đủ để chữa cho ba người rồi.
Hẹn gặp lúc 9 giờ tối.
