Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2195: Thu Hoạch
Cập nhật lúc: 07/03/2026 21:16
Một đao của Chu Lập Như nhẹ nhàng rạch một đường hở trên cổ áo. Nàng luồn mũi đao vào, rạch thẳng một đường, sau đó ai nấy đều thấy bên trong là một mảnh vàng dát mỏng tang như cánh ve, dính sát ngay mép đường may nơi thắt nút cổ áo.
Mọi người thầm khen ngợi, ai nấy đều có ngón nghề giấu đồ của riêng mình.
Mãn Bảo theo bản năng nhìn xuống ống tay áo, trong tay áo của nàng cũng giấu một lá vàng, đó là do Chu Tứ Lang nhờ người nấu đúc giùm, nghe bảo may giấu vào trong ống tay áo thì có xờ xờ cũng chẳng cảm thấy gì, loại đồ này chỉ lúc cấp bách mới lôi ra xài thôi.
Chu Lập Như và Lưu Hoán đều có thu hoạch, đám người lại nảy sinh linh cảm, vội vàng xộc vào mấy gian buồng khác lục tìm quần áo rách nát của mấy con tin.
Tên lính canh cẩn trọng lấm lét liếc Đoàn thứ sử một cái, y cũng rất muốn hòa mình vào đám đông cho vui vẻ nhộn nhịp, nhưng sáu căn phòng chả mấy chốc đã bị lũ trẻ chia nhau sạch sành sanh. Y đành thở dài một hơi, ngoan ngoãn nối gót theo sau thứ sử.
Ân Hoặc vẫn ngồi nhàn nhã trên chiếc ghế trong gian nhà đầu tiên, đôi tay mỏi mệt tì lên cạnh bàn chậm rãi hít thở. Ngọn núi này không cao nhưng cái trò từ chân núi bò lên tận đây cũng khiến con người ta kiệt quệ sinh lực đấy.
Tên hộ vệ sợ thiếu gia mệt lả nhưng lại không dám lên tiếng, nhanh nhẹn chạy lên ân cần hỏi: "Thiếu gia, ngài có muốn uống chút trà nước gì không?"
Ân Hoặc khôi phục tinh thần, nhìn y đáp ứng một tiếng.
Hộ vệ chạy ra, chẳng mấy chốc đã rót xong bình trà bưng lên một chén nước trà thơm tho mời Ân Hoặc uống. Đoàn thứ sử, lúc này đã lui ra ngoài cửa nhưng vẫn đứng loanh quanh chưa đi nơi khác, đứng hình hồi lâu ngây người nhìn chằm chằm.
Trời ạ, bộ lục soát tận sào huyệt của băng mã tặc mà cũng mang trà nước theo sao?
Nhưng sực nhớ lại tình cảnh thân thể yếu nhược của Ân Hoặc thì Đoàn thứ sử cũng nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh, chuyển sang lo lắng: "Ân công t.ử thấy sao rồi? Nếu thân thể thấy không khỏe thì gọi ngay Chu thái y tới xem mạch đi."
Ân Hoặc nhẹ nhàng từ chối, giải thích qua loa: "Ta chỉ thấy khát nước chút thôi, lần trước bò lên Trường Thành ta cũng chả gặp vấn đề gì."
Đoàn thứ sử nghe xong mỉm cười: "Thân thể Ân công t.ử đã tốt lên so với ngày xưa nhiều rồi."
Ân Hoặc chẳng mấy thân thiết với Đoàn thứ sử, nhưng việc Đoàn thứ sử biết y cũng chẳng có gì lạ.
Quá nhiều người có thể nhận diện hoặc ít ra cũng nghe tiếng tăm của y rồi, chẳng có gì phải kinh ngạc.
Đoàn thứ sử có ý muốn gầy dựng quan hệ thân thiết với Ân Hoặc. Quan trọng hơn, Ân Lễ có quyền thế đang rất được trọng dụng, Đoàn thứ sử ngày trước đã từng làm việc dưới trướng Ân Lễ rồi, sau này nhờ chạy theo phe phái Thái t.ử mới có cơ hội lên làm quan trấn giữ bên ngoài.
Ân Hoặc rũ đầu ra chiều đang rất chăm chú nghe Đoàn thứ sử râm ran kể lể, lâu lâu còn ừ hử vài tiếng hưởng ứng, nhưng nhanh ch.óng mọi sự chú ý của y đã trôi tuột đi đằng khác.
Đoàn thứ sử dứt lời, nhận thấy thính giả không hó hé câu nào, nên tò mò quan sát, thấy Ân Hoặc đang ngẩn ngơ nhìn chằm chằm một góc bàn, bèn lên tiếng hỏi: "Ân công t.ử, ngài bị sao thế?"
Vừa dứt lời, trái tim bỗng rộn nhịp, chẳng lẽ y quả thực không khỏe?
Ân Hoặc từ tốn vươn tay mân mê cái góc bàn bên trái của mình, vẻ mặt kỳ quặc nói: "Đoàn đại nhân, ngài không nhận ra là góc bàn bên này có vấn đề sao?"
Đoàn thứ sử nheo mắt chú mục nhìn kỹ, quan sát nửa ngày đành khiêm tốn hỏi: "Cái góc bàn này có vấn đề gì chứ?"
"Ta thấy nó hình như nhô ra hơn hai góc bên kia một tẹo."
Đoàn thứ sử quan sát kỹ càng lại lần nữa rồi đ.á.n.h giá: "Thật sao? Hình như cũng nhô ra chút đỉnh..."
Thoạt nhìn thì có vẻ chẳng chênh lệch mấy, hơn nữa nhô ra một tẹo thì đã sao chứ? Bàn xài lâu năm rồi hao mòn cũng là chuyện đương nhiên mà?
Cộc cạch trầy xước, hoặc dính ẩm mục trương phình lên chả phải là chuyện hiển nhiên sao?
Nhưng Ân Hoặc không thấy thế. Chỗ này là chỗ nào chứ, là sào huyệt mã tặc cơ mà, là sào huyệt mà đồng bọn y đều moi được kho báu, thế nên Ân Hoặc quả quyết: "Biết đâu có kẻ giấu đồ trong góc bàn này thì sao?"
Đoàn thứ sử bối rối mỉm cười nói: "Chắc không đâu, có ai rảnh rỗi nhét đồ vào góc bàn chứ?"
Ân Hoặc vẫn một mực khăng khăng: "Chặt một cái là biết ngay."
Đoàn thứ sử: ...
Ân Hoặc đã nhẹ nhàng đứng phắt dậy, còn nhường chỗ cho Đoàn thứ sử đứng lên, sau đó sai hộ vệ đẽo cái góc bàn ra khám xét.
Hộ vệ thì vô cảm, thiếu gia bảo c.h.ặ.t thì y xách đao soẹt một cái là c.h.ặ.t, góc bàn bị vạt đi, bề trong rỗng tuếch, chả có gì.
Ân Hoặc thấy thế thất vọng ra mặt. Thấy bàn đằng nào cũng sứt một góc rồi, y mạnh miệng bảo: "Dứt khoát c.h.ặ.t luôn ba góc còn lại đi."
Đoàn thứ sử: ...
Hộ vệ khựng lại một tẹo, thấy đao của mình vẫn còn sắc lẻm, đầu người y còn c.h.é.m rụng được, c.h.ặ.t thêm mấy khúc gỗ thì có nhằm nhò gì, bèn vung đao soẹt soẹt soẹt c.h.ặ.t liền ba nhát gọn lỏn, vạt đi ba góc bàn còn lại. Y biết tỏng thiếu gia nhà mình vốn mang vài thứ tật ở đôi chút sự việc, cho nên c.h.ặ.t ba góc bàn khá là ngăn nắp.
Góc bàn rơi lạch cạch xuống đất, Ân Hoặc còn cẩn thận ngồi thụp xuống nhặt lên ngắm nghía. Khẳng định hoàn toàn chả có cái khỉ khô gì bên trong bèn thở dài một hơi, xếp ngay ngắn mấy khúc gỗ lên bàn, lùi lại một bước bảo: "Đi thôi, đi qua xem tụi nó thế nào rồi."
Nhưng mà vừa xoay người lại lóng ngóng va phải cái ghế đẩu ở phía sau bên hông, cũng là cái ghế y vừa ngồi.
Y cúi đầu nhìn lướt qua, gọn gàng chỉ vào chân ghế bảo: "Chặt cái ghế đi, biết đâu bên trong có đồ đấy."
Đoàn thứ sử chả buồn nói thêm câu nào, lui về phía sau xê cái ghế của mình ra một chỗ, nếu y c.h.ặ.t xong cái ghế đó mà còn cao hứng muốn c.h.ặ.t tiếp cái này thì cứ tự nhiên.
Ân Hoặc còn ham thích lắm, nhưng phải đợi c.h.ặ.t xong cái của mình rồi mới dễ há mồm hỏi xin người khác.
Hộ vệ sờ soạng cây đao của mình, quả thật không nỡ lấy đao c.h.é.m phầm phập vào cái chân ghế to xù xụ kia, bèn lôi cái ghế lên đo đạc, vung tay nện thẳng vào mép giường sưởi. Chiếc ghế vỡ toác thành năm bảy mảnh, y lấy cái chân ghế vẫn còn khá lành lặn đưa lên cho thiếu gia xem: "Thiếu gia, chẳng có đồ gì cả."
Ân Hoặc định gật đầu, nhưng khóe mắt lại bắt gặp một luồng sáng lóe lên từ khúc gỗ chân ghế gãy đang đưa tới.
Y sững sờ đón lấy, thắc mắc: "Chân ghế vốn rỗng ruột sao?"
Đoàn thứ sử bật cười đáp lời: "Làm sao mà rỗng ruột được? Dĩ nhiên là gỗ đặc khối..."
Lời vừa khỏi miệng, Đoàn thứ sử đột ngột khựng lại, sắc mặt trở nên cổ quái lạ kỳ.
Ân Hoặc nghía mắt nhìn một cái, tươi cười rạng rỡ chuyển khúc gỗ cho hộ vệ: "Trong đó có đồ, lấy ra đi."
Hộ vệ đón lấy ghé mắt dòm vào, chừng như thấy một luồng ánh sáng tròn trịa nhấp nháy xẹt qua. Y trố hai mắt, bèn rút đao đẽo luôn một mảnh gỗ.
Mấy viên tròn tròn từ trong chân ghế lạch cạch rơi ra, Ân Hoặc lanh mắt tóm lấy một viên. Ấy là một viên trân châu to cỡ ngón út, mà lại còn có màu hồng phấn, cực kỳ tròn trịa mỹ miều.
Đoàn thứ sử: ...
Khám xét các gian khác xong xuôi, nhóm Mãn Bảo nhặt nhạnh được chút ít thành quả hớn hở lao ra, đúng lúc bắt gặp cảnh tượng đó, cũng ngây người ra luôn. Nhìn vào cái bàn bị phạt mất bốn góc vuông vức trong phòng liền lập tức quay gót cong m.ô.n.g bỏ chạy, "Mau mau mau, về c.h.ặ.t bàn c.h.ặ.t ghế đi, biết đâu bên trong cũng giấu thứ gì đấy."
Bọn Mãn Bảo và Bạch Thiện vừa mới ló mặt đã mất hút.
Đoàn thứ sử: ...
Tiếc là vận may của tụi nhỏ cũng chỉ dừng lại ở đó. Muốn nhét được đồ vào chân ghế đẩu vừa phải có đầu óc lanh lợi, mà lại còn đòi hỏi thiên thời địa lợi nữa, bản thân cái chân ghế chứa đồ kia vốn đã có tì vết, có người nhét vào thì mới tìm ra đồ. Còn về phần người giấu là ai, sống hay c.h.ế.t thì chả biết được.
Đoàn thứ sử suy luận: "Chắc là c.h.ế.t ngắc rồi, đâu thể nào Vưu lão gia đi nhét đồ vào được chứ?"
Đúng là thế, nhìn mặt đứt gãy của cái chân ghế thì biết chắc chắn không phải.
Lưu Hoán hậm hực ganh tị với Ân Hoặc: "Huynh đúng là may mắn."
"Đấy là thực lực đấy," Bạch Thiện nghiêm trang bình luận: "Bởi vì trên đời này có ai vấp phải cái ghế đẩu một cái lại đ.â.m ra muốn c.h.ặ.t luôn cái ghế đẩu không?"
Hẹn gặp lúc 9 giờ tối.
