Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2294: Thăng Cấp
Cập nhật lúc: 07/03/2026 21:45
Bạch Nhị Lang lại phản bác: "Bệnh thiên hoa vốn từ nước ngoài du nhập vào Trung Nguyên mà. Nếu bọn chúng sợ mắc bệnh thiên hoa, vậy thì không nên đi về hướng Tây mới đúng. Càng đi về phía Tây, người mắc bệnh thiên hoa ở bên đó càng nhiều chứ?"
Niếp tham quân đọc ít sách, chỉ biết bệnh thiên hoa rất đáng sợ, chứ thực tình chẳng biết nguồn gốc bệnh thiên hoa từ đâu mà ra. Y nhịn không được nghiêng đầu hỏi: "Bệnh thiên hoa là từ Tây Vực truyền đến Trung Nguyên sao?"
Vì Mãn Bảo là đại phu, Bạch Nhị Lang từng theo nàng lật giở một vài y thư, cộng thêm những cuộc thảo luận của nàng và Bạch Thiện nên chàng cũng biết nhiều hơn một chút. Chàng gật đầu đáp: "Đúng vậy, nghe nói là từ thời nhà Hán giao chiến với Tây Vực, người c.h.ế.t trên chiến trường nhiều quá, dịch bệnh hoành hành. Có binh lính mắc dịch bệnh, sau khi khỏi bệnh thì trên mặt chằng chịt vết rỗ, vì thế mới gọi nó là bệnh thiên hoa."
"Căn bệnh này theo chân binh lính lây lan ngược về Trung Nguyên. Về sau không hiểu vì lý do gì mà nó cứ tồn tại dai dẳng không đứt." Bạch Nhị Lang khựng lại một lúc rồi tiếp lời: "Đệ nghe Mãn Bảo nói, nó đặc biệt lợi hại. Một hạt dịch đậu sống nếu rơi xuống đất, dẫu cho cát bụi vùi lấp, nắng gắt phơi khô, hay mưa tuôn xối xả, nó vẫn có khả năng sống sót tới một năm trời, thậm chí lâu hơn thế nữa."
Đám người Niếp tham quân kinh hãi rùng mình.
"Đã thế nó còn có thể ký sinh trên người động vật khác, nên chẳng biết lúc nào nó lại bùng phát thành dịch. Trừ phi trong cơ thể mỗi người đều từng tồn tại mầm mống thiên hoa, bằng không căn bệnh này gần như không bao giờ tuyệt diệt."
Đám Niếp tham quân lập tức chìm vào suy tư. Chưa bao giờ bọn họ cảm thấy cái bài t.h.u.ố.c chủng đậu bò kia lại quan trọng đến nhường này.
Thế là Niếp tham quân càng ra sức thăm dò tin tức hơn. Mặc dù thông tin vẫn nhỏ giọt, nhưng rốt cuộc cũng thám thính được đôi chút manh mối.
Y vừa ghi chép vừa thắc mắc: "Quách tướng quân ban đầu có phải là không để tâm không? Dù cho khó dò la đến mấy, cũng đâu đến mức một chút tin tức cũng không nghe được gì?"
Trang tiên sinh cụp mắt xuống đáp: "Tây Vực không yên ổn, Quách tướng quân lại trăm công nghìn việc, e rằng tinh lực ngài ấy không đặt ở chuyện này."
Niếp tham quân nghĩ tới sự bận rộn dạo gần đây của An Tây đô hộ phủ, cảm thấy Trang tiên sinh nói rất đúng, nhưng trong thâm tâm vẫn dâng lên chút bất mãn.
Y cảm thấy Quách tướng quân không chịu để tâm đến thánh chỉ của Bệ hạ, bằng không cớ sao lại cần tới bọn họ phải cất công lặn lội một chuyến?
Dẫu rằng chuyến đi này của bọn họ cũng chẳng thiệt thòi gì.
Tuy nhiên, chưa kịp đợi Niếp tham quân thể hiện ra một chút thái độ bất mãn nào, Quách tướng quân đã đích thân dẫn quân xuất chinh.
Tất nhiên, những chuyện này chẳng liên quan gì mấy đến sứ đoàn. Đô hộ phủ chỉ phái người sang nhắc nhở họ dạo gần đây nếu không có chuyện gì thì đừng đi về hướng Nam và hướng Tây.
Bọn họ sắp đ.á.n.h Quy Tư rồi, nếu người của sứ đoàn vô tình chạy tới gần đó mà bị ngộ thương thì chỉ còn nước vì nước quyên sinh mà thôi.
Trang tiên sinh đứng ra đáp lời. Sau khi tiễn người đi, ông quay đầu nhìn nhóm Bạch Nhị Lang: "Nghe thấy chưa?"
Bạch Nhị Lang còn chưa kịp lên tiếng, Niếp tham quân đã hậm hực nói không chút kiêng dè: "Trang đại nhân, Quách tướng quân cũng quá kiêu ngạo rồi đấy."
Trang tiên sinh liền mỉm cười: "Ngài ấy cũng có ý tốt thôi."
Khoảng thời gian này bọn họ gián tiếp đấu đá nhau không ít trận. Những gì ông ta làm với Lưu Hoán lúc trước đều bị ông trả đũa lại gần hết, khổ nỗi ra mặt toàn là nhóm thanh niên Bạch Nhị Lang, khiến Quách tướng quân có đủ loại thủ đoạn cũng không thể thi triển được. Oái oăm thay con trai ông ta lại không đứng về phía ông ta, muốn xúi đám "thanh niên trẻ tuổi" lao vào xung đột cũng không xong.
Trong tình cảnh đó, Quách tướng quân vẫn có thể sai người đến nhắc nhở bọn họ một câu đã là rất đáng quý rồi.
Thế nhưng Quách tướng quân hiển nhiên không có lòng tốt đến vậy. Dưới sự nhắc nhở của con trai, ông ta đành phải sai người đi báo cho sứ đoàn một tiếng. Ông ta hừ một tiếng, nói với Quách Chiếu: "Chúng ta nói là việc của chúng ta, chưa chắc bọn họ đã nhận tình cảm này đâu."
Quách Chiếu lại đáp: "Phụ thân, họ có nhận tình hay không là chuyện của họ, Đô hộ phủ chúng ta đã làm tròn trách nhiệm là được rồi."
Hắn không muốn phụ thân cứ mãi rối rắm ôm thù cũ, bèn chuyển chủ đề: "Phụ thân, đường đã thông, thư từ cũng đã gửi đi hơn nửa tháng, hiện giờ chắc đã tới Ngọc Môn quan rồi, không biết triều đình có phái binh tới tiếp viện không."
Quách tướng quân nói: "Bệ hạ chí lớn dũng mãnh, Tây Đột Quyết luôn luôn đối đầu với triều đình, mấy tiểu quốc Tây Vực này lại gió chiều nào che chiều ấy. Bọn chúng ăn lương thực, mặc lụa là của Đại Tấn ta, nhưng lại đi xin xỏ quỳ lạy Tây Đột Quyết. Lần này chỉ vì Hạ Châu phát sinh dịch bệnh mà bọn chúng đã nổi lòng phản nghịch, Bệ hạ chắc chắn không thể dung tha. Yên tâm đi, chỉ cần công văn về đến kinh thành, Bệ hạ nhất định sẽ cử viện binh."
Quy Tư đông người, binh mã cũng không ít, lại có Tây Đột Quyết chống lưng phía sau, nên chỉ dựa vào hơn mấy ngàn binh lực của An Tây đô hộ phủ thì quả thật rất khó để đ.á.n.h úp toàn bộ.
Nhưng bọn họ có thể nhai nuốt từng phần trước đã. Thổ Phồn bên kia lại có Mông tiểu tướng quân trông coi, chắc cũng không có vấn đề gì lớn.
Quách Chiếu vâng mệnh, thế là cùng phụ thân dẫn quân tiến thẳng về phía Quy Tư.
Chiến sự bùng nổ, Quách tướng quân cũng chẳng rảnh rang đi quan tâm đến Lưu Hoán nữa, mối tư thù cỏn con kia cũng tạm thời gác lại một bên.
Nhóm Bạch Thiện lúc này đang rong ruổi nơi vùng hoang dã, đừng nói là Quy Tư, khoảng cách so với Tây Châu còn xa xôi diệu vợi, lẽ đương nhiên là không hề hay biết chuyện này.
Bọn họ đã băng qua một vùng sa mạc lớn, nơi đây là một dải thảo nguyên. Hôm qua bọn họ vừa hỏi thăm người dân trong thôn lân cận, bọn họ quả thực cũng từng nhìn thấy hỏa cầu rơi xuống, trong đó có một quả sẽ nằm ở vị trí tiến xa hơn về phía trước.
Theo lời họ nói thì: "Đầu tiên là một tiếng động long trời lở đất, chúng tôi chạy ra xem thì vừa vặn nhìn thấy một quả cầu lửa khổng lồ rớt xuống ngay trên đỉnh đầu. May mà nó xẹt thẳng ra sa mạc đằng kia, không rơi trúng thôn chúng tôi, nếu không thì c.h.ế.t chắc."
Bạch Thiện nghe xong, liền lập tức nói với Mãn Bảo: "Có lẽ không còn xa nữa đâu."
Mãn Bảo cũng cảm thấy không còn xa. Ra ngoài đã bao lâu nay, rốt cuộc cũng có được một tin tức tốt đẹp, đang định vui mừng thì Mạc lão sư vốn bận rộn suốt thời gian qua đột nhiên online.
Ông liên lạc khẩn cấp với Mãn Bảo. Biết chỗ nàng hiện tại đang là ban ngày không tiện trò chuyện, ông trực tiếp gửi một bức thư điện t.ử thông báo: "Chủ hệ thống đã đồng ý, sẽ thăng cấp cho hệ thống 0531 lên một bậc, chi phí do Liên minh và Bách Khoa Quán cùng gánh vác."
Đôi mắt Mãn Bảo sáng rực rỡ, Khoa Khoa cũng vang lên tiếng "tít", thông báo: "Đang trong quá trình cập nhật thăng cấp, sẽ tạm thời ngừng hoạt động, xin ký chủ lưu ý."
Dứt lời, âm thanh vụt tắt.
Mãn Bảo lúc này chỉ có thể nhìn thấy không gian trống rỗng của hệ thống, ngay cả cửa hàng hiện tại cũng đang ở trạng thái ngoại tuyến.
Nhưng Mãn Bảo rất vui sướng, vươn tay nắm lấy tay Bạch Thiện khẽ đung đưa, vẻ mặt hớn hở hỏi: "Chúng ta dừng lại nghỉ ngơi một ngày nhé?"
Bạch Thiện quay đầu nhìn nàng hỏi: "Muội mệt rồi à?"
Mãn Bảo lắc đầu, thì thầm với chàng: "Chúng ta có thể chờ một tin tốt."
Bạch Thiện không hỏi xem tin tốt đó là gì, gật gật đầu rồi quay sang phân phó Đại Cát: "Tìm một chỗ quanh đây có thể dựng trại, chúng ta nghỉ ngơi một ngày, ngày mai hẵng tiếp tục lên đường."
Đại Cát vâng dạ, cử người đi tìm nguồn nước, hạ trại gần bờ nước bao giờ cũng thuận tiện hơn.
Mãn Bảo leo lên một sườn dốc nhỏ, dõi mắt nhìn về phía xa: "Cũng không biết đội người kia đã có tin tức gì chưa."
Sau khi ra ngoài, nhờ vào những tin tức thăm dò được từ các thôn trang lân cận, Bạch Thiện đã hoàn thiện lại sơ đồ phương hướng.
Sau đó khi bọn họ tiến vào sa mạc lớn, tại khu vực đối diện với hố thiên thạch đã biết, họ đã chia tách phương hướng. Bọn họ chỉ giữ lại hai dân làng thôn Đan Thạch làm người dẫn đường, số người còn lại lập thành một đội khác đi về hướng còn lại, chính là dựa theo phương hướng Bạch Thiện tính toán mà tiến tới. Cũng chẳng biết bọn họ có thể tìm được hay không.
Nhưng nếu không tìm được, vài ngày nữa chắc hẳn họ cũng sẽ quay về.
Mãn Bảo bị đ.á.n.h thức vào lúc rạng sáng, nàng loáng thoáng nhận ra tiếng "tít tít" quen thuộc, lập tức bật dậy khỏi tấm t.h.ả.m, khép hờ mắt liên lạc với Khoa Khoa.
Hệ thống của Khoa Khoa đã hoàn tất cập nhật, chào hỏi ký chủ bằng tông giọng đều đều phẳng lặng: "Ký chủ, cập nhật thăng cấp đã hoàn tất, đang khởi động lại chương trình rà quét..."
Mãn Bảo có thể nghe ra sự vui vẻ hân hoan trong giọng nói của nó.
(Hẹn gặp lại lúc 6 giờ chiều)
