Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2391: Phát Hiện

Cập nhật lúc: 13/03/2026 14:14

Mãn Bảo lén lút rút ra một mảnh sứ lõm nhỏ bằng móng tay, rồi rút cây kim ngắn loại thô chích nhẹ vào ngón tay bệnh nhân. Nàng ngước nhìn hắn. Hắn đang nằm sấp để châm cứu, lưng và đầu đều găm đầy kim nên không dám nhúc nhích, dĩ nhiên chẳng biết Chu Mãn đang giở trò gì.

Thấy ngón tay bị ấn mấy cái, hắn cũng chẳng dám ho he, tưởng đâu Chu Mãn đang châm cứu.

Mãn Bảo lấy được m.á.u, mượn tấm chăn che chắn, nhanh tay tống vào phòng học. Vừa định dùng gạc ép vết thương cầm m.á.u, nàng chợt khựng lại. Kẽ tay hắn hơi vàng ố, trong kẽ móng tay còn dính chút cáu bẩn đen sì.

Hình như nàng cũng từng thấy cảnh tượng tương tự trên người bệnh nhân số 121.

Mãn Bảo nhíu mày. Nhóm nô lệ này khi được tuyển chọn vào để điều dưỡng, Thái y viện rất chú trọng vấn đề vệ sinh. Không chỉ bắt tắm rửa, gội đầu, thay y phục sạch sẽ, mà móng tay, móng chân cũng được cắt tỉa gọn gàng.

Dạo này họ lại chẳng phải làm lụng nặng nhọc gì, chủ yếu là ăn uống, buôn dưa lê và tắm nắng. Móng tay cắt đến hai lần rồi, sao lại bẩn thế này?

Mãn Bảo buông tay hắn ra, chuyển sang xem tay người kia. Quả nhiên, ngón tay hắn cũng vàng khè, kẽ móng dính đầy cáu bẩn.

Nàng cau mày hỏi: "Hôm qua hai người đã làm những gì?"

Hai bệnh nhân đang nằm sấp ngơ ngác: "Bọn tôi có làm gì đâu."

Mãn Bảo ngập ngừng rồi hỏi tiếp: "Các người có biết Phương Tự không?" (Phương Tự chính là bệnh nhân số 121).

Bị châm kim đầy đầu, cổ không dám nhúc nhích, họ đành liên tục đáp: "Biết, biết chứ, bọn tôi hay ăn chung mà."

"Hôm qua các người cũng ở cùng nhau?"

"Dạ phải."

Lúc Tiêu Viện chính cùng hai Thái y bàn xong đơn t.h.u.ố.c bước vào, vừa vặn nghe Mãn Bảo gặng hỏi: "Hôm qua ba người đã làm gì? Kể từ lúc ngủ dậy xem nào."

Hai người có chút bồn chồn: "Cũng chẳng làm gì đặc biệt, chỉ rửa mặt, ăn sáng, rồi đi dạo loanh quanh. Bọn tôi không hề ra ngoài, cũng chẳng dám bén mảng tới gần hàng rào."

Mãn Bảo chỉ vào tay họ: "Ta thấy kẽ móng tay các người bám đầy cáu bẩn, sao ra nông nỗi ấy?"

"À, chắc là lúc băm rơm rạ dính vào đấy."

"Băm rơm rạ làm gì?"

"Cho bò ăn ạ," họ giải thích: "Chuồng bò gần đây không phải đang nuôi mấy con bò sao? Bọn tôi thấy anh lính chăn bò bận rộn quá, một mình xoay xở không xuể nên qua phụ một tay."

"Các đại nhân căn dặn ăn xong phải ra ngoài tắm nắng, vận động cho dãn gân dãn cốt. Bọn tôi loanh quanh một hồi rồi mới về ngủ trưa. Lúc tỉnh dậy thì thấy hắn rên hừ hừ, sờ thử thì nóng hầm hập. Bọn tôi liền cấp báo cho quản sự bên ngoài."

Tiêu Viện chính biến sắc, đưa mắt nhìn Chu Mãn rồi tiến lên gặng hỏi: "Các ngươi chỉ băm cỏ thôi chứ không tiếp cận lũ bò phải không?"

Bị tra hỏi dồn dập, hai người đ.â.m hoảng, vội vàng chối bay chối biến: "Không, không, bọn tôi không hề lại gần bò."

Lô Thái y tức giận đập bàn rầm một cái: "Còn giấu giếm à? Mau khai thật, các ngươi chui vào chuồng bò làm cái gì? Còn dám già mồm, ta gọi người lôi ra trị tội ngay bây giờ."

Tiêu Viện chính trừng mắt nhìn Lô Thái y, ra hiệu tém tém lại. Dọa nạt thì cũng phải có chừng mực, chúng đang bệnh ngặt nghèo thế này, dẫu không khai thật thì lẽ nào lôi ra đ.á.n.h đòn chắc?

Ngờ đâu cái liếc mắt cảnh cáo chưa kịp phát huy tác dụng thì hai kẻ nằm sấp đã nước mắt giàn giụa, rống lên: "Tôi khai, tôi khai, bọn tôi khai hết."

Một tên thút thít: "Bọn tôi thực sự chỉ đi cho bò ăn thôi. Nghe bảo bò lên đậu mùa xong thì chẳng ma nào thèm rước nữa, lúc bọn tôi xuất viện sẽ được chia phần."

Hắn thanh minh: "Bọn tôi nghĩ, lũ bò mắc bệnh đậu mùa, bọn tôi cũng mắc bệnh, coi như hòa, sợ quái gì. Nếu xin được một con mang về, sau này cày cấy ruộng nương cũng đỡ vất vả. Bọn, bọn tôi chỉ mon men đến ngó thử thôi."

Tên kia vội vã tiếp lời: "Chuồng đó nhốt tổng cộng bảy con bò. Ngày nào chúng cũng ngốn cả đống rơm rạ băm nhỏ trộn đậu. Anh lính chăn bò chỉ có một tay, bọn tôi thấy tội nên qua phụ giúp. Thực ra cũng chả làm gì to tát, chỉ băm dăm ba bó rơm, trộn hai thùng thức ăn cho chúng xơi thôi."

Tiêu Viện chính nghiêm mặt hỏi: "Các ngươi đích thân đút cho mấy con bò?"

"Dạ, chỉ... chỉ hai con thôi."

Mãn Bảo xen vào: "Cả thảy bảy con, sao chỉ đút có hai con?"

"Hai con đó dạn dĩ, không giống năm con kia. Năm con kia trông cục mịch, ục ịch, bọn tôi đoán chắc cày ruộng dở tệ nên chả thèm đút."

Tiêu Viện chính quay ngoắt bước đi. Mãn Bảo toan bám theo thì ông lên tiếng ngăn lại: "Cô ở lại canh chừng châm cứu cho họ, xong xuôi hãy ra sau."

Mãn Bảo đành ngậm ngùi ở lại.

Nàng kéo ghế ngồi xuống, chằm chằm quan sát hai bệnh nhân.

Bị nhìn chằm chằm, hai kẻ nọ lo sốt vó, mồ hôi vã ra như tắm: "Đại, đại nhân, bộ bọn tôi không được đụng vào bò sao?"

Mãn Bảo điềm tĩnh giải thích: "Theo lý thuyết thì không hề hấn gì, các ngươi đã được chủng đậu mà. Cơ mà... mụn đậu chưa lặn hẳn, kháng thể trong người chắc gì đã hình thành. Các ngươi có táy máy sờ vào mấy nốt mụn trên người chúng không?"

"Trời đất ơi, không đời nào!" Hai người đồng thanh chối phắt: "Trên người bọn tôi cũng đầy mụn, nhìn gớm ghiếc c.h.ế.t đi được, ai mà thèm rờ vào mấy cục mụn đó?"

Họ cam đoan: "Bọn tôi chỉ vuốt ve cổ, mõm, mũi chúng nó thôi, tuyệt đối né mấy cục mụn ra."

Mãn Bảo nghe xong, lặng thinh không nói lời nào.

Thấy nàng im lìm mãi, hai tên càng thêm bồn chồn: "Đại, đại nhân?"

Mãn Bảo thở dài: "Cũng có phần lỗi của chúng ta. Bọn ta cứ đinh ninh các ngươi đã được chủng đậu thì không cần kiêng cữ gì sất. Ai dè lại ra nông nỗi này."

Căn me thời gian vừa đủ, Mãn Bảo rút kim cho họ rồi hỏi dò: "Ngoài ba người các ngươi ra, còn ai mò vào chuồng bò rờ rẫm người ta nữa không?"

Hai kẻ nọ nhìn nhau, dưới ánh mắt sắc lẹm của Chu Mãn, chúng cúi gầm mặt, thốt ra một tràng dài tên tuổi.

Đây là tất thảy những kẻ mà chúng biết.

Mãn Bảo gật gù, sờ trán kiểm tra nhiệt độ của họ rồi đứng dậy đi tìm nhóm Tiêu Viện chính.

Nhóm Tiêu Viện chính đang tập trung tại chuồng bò, tình hình đã được nắm bắt kha khá. Tiêu Viện chính thông báo: "Cả bảy con bò đều đã phát đậu. Hai con này mới phát hôm kia, hôm qua chính là lúc sốt cao, nổi mụn nhiều nhất."

"Bởi vậy nên mới bị lây nhiễm?"

Tiêu Viện chính trầm ngâm: "Chưa chắc, cần phải điều tra thêm. Trước mắt, hãy khám lại cho toàn bộ bệnh nhân đi."

Xác định nguyên nhân gây bệnh là bài toán hóc b.úa nhất. Đại phu đâu phải giun sán trong bụng bệnh nhân mà thấu tỏ lục phủ ngũ tạng, càng không thể rành rẽ quá trình phát bệnh từ A đến Z. Nhiều lúc, họ chỉ có thể dựa vào phỏng đoán để chẩn bệnh.

Tiêu Viện chính ra lệnh cho lính canh chuồng bò: "Canh gác cho kỹ, cấm tiệt bất cứ ai lai vãng tới gần chuồng bò."

Ông quay sang bảo Chu Mãn, dẫn mọi người quay lại: "Tiếp tục thẩm vấn. Tập hợp những ca có triệu chứng tương tự lại, xem có bao nhiêu người tái phát."

Bốn người hì hục cả ngày trời mới khám xong cho toàn bộ bệnh nhân, phân loại họ đâu vào đấy. Cuối cùng, họ ngồi quây quần bên bàn tổng hợp số liệu. Mãn Bảo báo cáo: "Hiện còn hai mươi bảy người đang sốt. Trừ hai ca kia ra, những người khác chỉ sốt nhẹ, chưa thấy dấu hiệu tái phát mụn đậu."

Tiêu Viện chính cẩn thận ghi chép. Mãn Bảo tiếp tục: "Ta đã tra hỏi, dạo gần đây có mười hai người tạt qua chuồng bò. Ngoài ba ca kia, số còn lại hiện chưa có biểu hiện gì bất thường."

"Sáu mươi bảy người đã đóng vảy, sắp bong tróc. Năm mươi tám người mụn đậu đang trong quá trình chín."

Lưu Thái y thở phào: "Cũng khả quan phết đấy."

Mãn Bảo gật đầu đồng tình: "Dựa vào tỷ lệ giữa hai nhóm này, có thể kết luận phương pháp chủng ngưu đậu không thất bại. Tuy nhiên, việc xuất hiện ca t.ử vong cũng khiến nó chưa thể gọi là thành công trọn vẹn."

Tiêu Viện chính quả quyết: "Phải truy tận gốc rễ nguyên nhân gây bệnh. Vài ngày nữa, khi mụn ngưu đậu chín muồi, chúng ta sẽ tiếp tục cấy cho đợt người tiếp theo."

Mãn Bảo, Lưu Thái y và Lô Thái y đồng thanh vâng dạ.

Hẹn gặp lại lúc 7 giờ tối!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.