Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2724: Tâm Địa Đen Tối
Cập nhật lúc: 16/03/2026 08:07
Cao Hữu tháo một miếng ngọc bội to cỡ bàn tay trẻ con đưa cho Bạch Thiện, nói: "Đây là bảo vật vương đình ta, khi chúng ta sinh ra, phụ vương đều ra lệnh cho thợ làm ngọc làm riêng cho mỗi người. Mặt trong miếng ngọc có khắc tên ta. Ngươi giao thứ này cho Bệ hạ, Bệ hạ sẽ hiểu được thành ý của ta."
Bạch Thiện nắm c.h.ặ.t lấy, trịnh trọng gật đầu với Cao Hữu: "Được, Ngũ vương t.ử cứ yên tâm."
Cao Hữu cũng nghiêm túc gật đầu.
Lâu Miện nãy giờ đứng lặng yên một bên trừng trừng mắt quan sát mọi cử chỉ giao tiếp của họ.
Bạch Thiện quay đầu lại nhìn thấy gã, khẽ mỉm cười. Y lướt mắt qua phần cánh tay lộ ra vì xắn tay áo lên sắc t.h.u.ố.c của gã, trên đó hằn lên những vệt bầm tím.
Ánh mắt y chợt trầm xuống nhưng nụ cười trên môi vẫn không đổi. Y quay sang nói với Cao Hữu: "Ngũ vương t.ử, Bệ hạ thích những người nhân đức. Đợi khi Ngũ vương t.ử được diện kiến Bệ hạ, nhớ tỏ ra khoan dung độ lượng một chút. Hầu hạ Bệ hạ vui vẻ, biết đâu ngài cao hứng phong luôn cho ngài chức quan và tước vị cũng nên."
Mắt Cao Hữu sáng rỡ, vội vã hỏi: "Ta có thể làm phò mã không?"
Sắc mặt Bạch Thiện vẫn không hề biến đổi, mỉm cười đáp: "Nếu Bệ hạ vui, Ngũ vương t.ử có thể nhân cơ hội đó xin thử xem sao."
Xem Hoàng đế có c.h.ặ.t đ.ầ.u nhà ngươi đi không.
Tưởng ai muốn thượng công chúa (cưới công chúa) cũng được chắc?
A Sử Na lớn tuổi như vậy còn rước được muội muội của Hoàng đế về làm vợ, đó là vì trước khi đầu hàng, ông ấy đã là một mãnh tướng kiêm trí tướng nức tiếng khắp thảo nguyên, lại mang trong mình tài kinh bang tế thế. Nếu không phải thời thế không ủng hộ ông ấy, ông ấy cũng sẽ không bị đối thủ dồn đến bước đường cùng phải đầu quân cho Đại Tấn.
Mà ngay cả khi nương nhờ Đại Tấn, ông ấy cũng dẫn theo gia tộc và binh mã của mình sang quy thuận, tự mang theo vốn liếng chính trị dắt túi.
Hoàng đế một là để xoa dịu quân Đột Quyết và người Đột Quyết quy thuận, hai là quý mến tài năng của ông ấy nên mới gả muội muội của mình cho ông ấy.
Cao Hữu có cái thá gì chứ?
Nếu Cao Nhị vương t.ử ở phía đối diện chịu đầu hàng, biết đâu còn có tia hy vọng. Dù sao thì khác với Cao Hữu, trong tay Cao Nhị vương t.ử có nắm binh quyền, vây cánh thế lực của hắn ở vương quốc Cao Câu Ly cũng cắm rễ sâu hơn nhiều.
Bạch Thiện thầm toan tính trong lòng, có thể dùng mồi nhử thượng công chúa để lừa Cao Nhị vương t.ử quy thuận được không nhỉ?
Nhưng Bạch Thiện nhanh ch.óng gạt bỏ suy nghĩ đó. Thôi dẹp đi, Cao Nhị vương t.ử đâu phải loại dốt nát như Cao Hữu. Đối phương chắc chắn sẽ không tin vào vài ba lời hứa hẹn sáo rỗng qua loa của y. Lỡ hắn bắt y viết giấy cam kết thì y biết bói đâu ra một vị công chúa đưa cho Hoàng đế đây?
Hơn nữa Hoàng đế cũng chưa chắc đã vừa mắt gã con rể từ trên trời rơi xuống này.
Bạch Thiện cầm lấy miếng ngọc bội cáo từ. Trước khi rời đi, y thì thầm nhắc nhở đám Cấm quân canh gác bên ngoài: "Canh chừng người cho kỹ, nếu hắn còn động thủ đ.á.n.h người thì tách hai người ra giam riêng."
Y mặt không biểu cảm nói: "Đều là tù binh cả rồi, còn phân biệt sang hèn cái nỗi gì nữa? Doanh trướng chính tuy cách xa nơi này, nhưng Bệ hạ biết đâu đi dạo ngang qua, nghe thấy tiếng hành hạ lăng nhục thì không hay đâu."
Hai tên Cấm quân nhìn nhau một cái, khom người vâng lệnh.
Lúc này Bạch Thiện mới rời đi.
Đi được một đoạn đường, y đụng ngay Chương Huy đang đi tới.
Bạch Thiện vừa nhìn thấy gã đã giật thót mình, vội vàng nhét miếng ngọc bội vào tay áo. Sau đó y nở nụ cười giả lả bước tới nghênh đón Chương Huy, hành lễ: "Chương đại nhân."
Thi lễ xong liền toan quay gót rời đi.
Chương Huy lúc thấy y trong lòng cũng thảng thốt một nhịp. Thấy y định chuồn vội, gã nhanh chân bước tới chắn ngang đường. Liếc nhìn hướng y vừa bước tới, linh cảm chẳng lành trong lòng gã càng thêm mãnh liệt.
Gã nhìn chằm chằm vào tay áo Bạch Thiện, hỏi dò: "Bạch đại nhân đi từ đâu đến đây thế?"
Bạch Thiện đáp: "Tản bộ loanh quanh chút thôi. Chương đại nhân, ta còn phải đi chuẩn bị chuyện đi sứ nữa, không làm phiền Chương đại nhân nữa."
Nói xong định lách qua Chương Huy rời đi.
Chương Huy giật phắt y lại, sắc mặt thay đổi liên tục, cố nặn ra một nụ cười: "Bạch đại nhân, đằng nào chúng ta cũng sắp phải dấn thân vào chốn nguy hiểm để đi sứ, chi bằng ngồi xuống cùng giao lưu học hỏi chút kinh nghiệm nhỉ?"
Bạch Thiện ra sức dùng dằng giật lại tay áo, từ chối: "Để lát nữa ta giao lưu với đại nhân sau. Bây giờ ta phải đi thăm nương t.ử nhà ta đã. Ngài cũng biết ta sắp phải đi mạo hiểm mà, nói gì thì nói cũng phải báo cáo với nương t.ử một tiếng."
"Chu đại nhân thấu tình đạt lý, nhất định sẽ thông cảm cho Bạch đại nhân thôi, chuyện đó không gấp." Nói xong gã giật mạnh tay áo y lôi đi.
Bạch Thiện lại cố giật tay áo về, nài nỉ: "Gấp lắm."
Biết thế lúc nãy vì muốn ra vẻ thanh cao trước mặt Cao Hữu mà không mặc áo thụng tay rộng nữa, giờ hối hận xanh ruột.
Chương Huy sống c.h.ế.t túm c.h.ặ.t lấy y, lại liếc nhìn hướng y vừa đến. Thấy y cuống cuồng như vậy, gã càng thêm chắc chắn suy đoán của mình. Thế là gã khoác vai Bạch Thiện như hai huynh đệ tốt lôi xệch về phía lều bạt của mình: "Gấp gáp cái nỗi gì, Chu đại nhân là tẩu phu nhân của đệ, cô ấy có mọc cánh bay mất được đâu? Đi đi đi, chúng ta sắp cùng chung hoạn nạn rồi, ta có chỗ rượu ngon, lôi ra uống vài chén tráng đởm."
Bạch Thiện: ...Y đâu có thích uống rượu.
Thế nhưng y vẫn bị Chương Huy lôi tuột vào lều bạt. Gã không buông Bạch Thiện ra, vừa vào lều đã sai thân tín đi tìm rượu.
Thân tín: ...Rượu bị uống nhẵn từ đời thủa nào rồi, gã biết đào đâu ra rượu cho lão gia bây giờ?
Tuy nhiên gã chần chừ một lát rồi cũng xoay người đi ra ngoài.
Bạch Thiện dùng sức giật giật tay áo vài cái, phát hiện không làm sao giật lại được, đành bỏ cuộc. Y ngoan ngoãn ngồi xuống ghế: "Chương đại nhân, ngài có lời gì thì cứ nói thẳng ra đi."
"Bạch đại nhân đã nói vậy thì tại hạ cũng không khách sáo nữa." Gã dán mắt vào tay áo Bạch Thiện, "Bạch đại nhân vừa đi từ chỗ Ngũ vương t.ử Cao Câu Ly về đúng không?"
Bạch Thiện ngẫm nghĩ, thấy chuyện này cũng chẳng giấu giếm được, đành gật đầu thừa nhận.
Chương Huy liền vòi vĩnh: "Ngài kiếm được món đồ gì tốt thế? Chia cho ta một nửa đi."
Bạch Thiện: "...Chỉ là một miếng ngọc bội thôi, chia một nửa kiểu gì?"
Y nói: "Chương đại nhân muốn thì tự đi tìm hắn ta mà đòi một món."
Chương Huy bĩu môi: "Hắn đâu có ngu. Có vết xe đổ của ngài rồi, hắn đời nào mắc mưu ta nữa?"
Chương Huy tiếc hùi hụi, chỉ chậm chân có một bước thôi mà. Trách gã nhớ ra quá muộn, nếu sớm nhớ ra trong quân vẫn còn một vị vương t.ử đang bị giam giữ...
Bạch Thiện ranh ma xòe hai tay ra: "Vậy thì ta cũng hết cách. Chuyện gì cũng phải có thứ tự trước sau chứ."
Chương Huy dứt khoát giở trò vô lại: "Không được, nếu ngài không chia cho ta, ta sẽ đi tìm Bệ hạ bẩm báo. Nếu thành Quốc Nội chịu đầu hàng, cứ thế hạ lệnh bắt Cao Nhị vương t.ử phải phục tùng, vậy là giải quyết xong rắc rối ở thành An Thị. Đến trước mặt Bệ hạ, ta cũng vì đại cục mà lên tiếng thôi."
Bạch Thiện: "...Cao Hữu dẫu sao cũng là vương t.ử, đồ vật trên người chắc chắn không ít, việc gì ngài phải sống c.h.ế.t tranh với ta một miếng ngọc bội?"
Y nói: "Có thời gian cò kè ở đây, ngài đi tìm Cao Hữu moi một món khác có phải hơn không."
"Nhưng thứ ngài đang cầm chắc chắn là thứ chứng minh rõ nhất thân phận của hắn." Chương Huy cò kè: "Vậy ta đi lấy một món, ngài đổi cho ta món của ngài."
Bạch Thiện đương nhiên không chịu. Cao Hữu đã nói rồi, miếng ngọc bội này là thứ đồ độc nhất vô nhị chỉ vương t.ử mới có.
Y nói: "Nếu nói thứ gì chứng minh thân phận hắn rõ nhất, chẳng phải chính bản thân con người hắn sao?"
Bạch Thiện gợi ý: "Chi bằng ngài dẫn thẳng Cao Hữu tới thành Quốc Nội, để hắn làm thuyết khách thuyết phục vương đình Cao Câu Ly đi."
Chương Huy trưng ra vẻ mặt "ngươi coi ta là thằng ngu à" nhìn y: "Thế sao ngài không mang hắn sang bờ bên kia thuyết phục Cao Nhị vương t.ử?"
"Bởi vì Cao Nhị vương t.ử chỉ là ca ca của hắn, ta không rõ tình cảm huynh đệ của chúng ra sao. Hơn nữa Cao Nhị vương t.ử tuyệt đối sẽ không đời nào dùng nửa thành An Thị để đổi lấy hắn." Bạch Thiện phân tích: "Thế nhưng trong thành Quốc Nội lại có phụ vương, mẫu hậu, gia đình bên ngoại và những thế lực thủ hạ của Ngũ vương t.ử. Nếu hắn có thể thuyết phục các thế lực của mình đồng tình đầu hàng..."
Chương Huy bắt đầu trầm ngâm suy tính, từ từ nới lỏng bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y áo y.
Bạch Thiện lập tức rụt tay áo lại, đưa tay phải đang bị thương lên vuốt vuốt nếp nhăn áo, thở phào một cái nói: "Chương đại nhân cứ suy nghĩ cho kỹ nhé."
Hẹn gặp lại lúc 6 giờ chiều.
