Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2780: Lễ Quán Lễ (phần 3)

Cập nhật lúc: 17/03/2026 01:04

Bạch Thiện từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt giao nhau với Mãn Bảo đang e ấp đứng phía sau Trịnh thị. Y nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt cong lên hình vành trăng khuyết, đong đầy tình ý.

Mãn Bảo bị nụ cười đầy mê hoặc ấy làm cho sững sờ, ngẩn ngơ nhìn y mất một lúc mới định thần lại, rồi cũng khẽ mỉm cười đáp lại, nụ cười chúm chím ngọt ngào.

Nụ cười tỏa nắng của Bạch Thiện đã hút hồn không ít người xung quanh. Đến cả Triệu Quốc công cũng phải thầm khen ngợi phong thái tuấn dật của y, trước đây ông thật sự chưa để mắt kỹ.

Không ít thiếu nữ và phu nhân đứng lảng vảng ngoài hiên cũng không kìm được lén lút liếc nhìn y, đôi má ửng hồng e thẹn.

Trình Nhị phu nhân chép miệng tiếc rẻ: "Trước nay chẳng để ý, giờ mới thấy Bạch đại nhân quả là tuấn tú sánh ngang Dương công t.ử. Tiếc là hai người không sinh cùng thời, nếu không cũng phải đưa lên bàn cân so kè xem ai phong độ hơn."

Có người lập tức phản bác: "Tiểu Bạch đại nhân tuy cũng khôi ngô, nhưng so với Dương công t.ử thì vẫn còn kém xa."

"Đúng vậy, đúng vậy."

"Đã lâu không gặp Dương công t.ử rồi, chẳng biết ở Hạ Châu ngài ấy ra sao?"

Đám phu nhân vây quanh Đường phu nhân bỗng chốc trầm ngâm, một bầu không khí hoài niệm bao trùm, chẳng ai còn thiết tha trò chuyện.

Ngay cả Trường Dự cũng xoa xoa bụng, thở dài sườn sượt: "Giá mà Dương đại nhân đang ở kinh thành thì tốt biết mấy. Ta sẽ ngày nào cũng ra đầu phố ngắm ngài ấy. Ta nghe người ta đồn, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i mà hay ngắm người đẹp thì sinh con ra cũng sẽ đẹp đẽ, thậm chí còn có nét giống người đó nữa."

Minh Đạt cạn lời: "... Tỷ nghe mớ lý thuyết kỳ quặc đó ở đâu ra vậy? Đừng để tỷ phu nghe được mấy lời hồ đồ này nhé."

Ngụy Ngọc đang đứng cách đó không xa: ... Muốn ta không nghe thấy thì làm ơn nói nhỏ tiếng giùm cái.

Y bất lực vỗ trán, định quay gót đi đỡ Trường Dự xuống nghỉ ngơi thì một vị phu nhân đứng cạnh bụm miệng cười khẽ: "Tuy Dương đại nhân vắng bóng, nhưng trước mắt cũng có một chàng thanh niên tuấn tú đấy chứ. Công chúa thấy Bạch đại nhân thế nào?"

Trường Dự nhíu mày, lườm vị phu nhân nọ một cái sắc lẹm: "Tầm thường. Kém xa Dương đại nhân. Thà giống phò mã còn hơn."

Nàng mới không thèm con mình giống Bạch Thiện đâu. Nếu không, nhỡ sau này Chu Mãn sinh con, hai đứa trẻ nhà họ lớn lên mặt mũi giống nhau thì biết ăn nói làm sao?

Chuyện đó vốn dĩ chẳng có gì to tát, nhưng nàng không tự tin rằng con mình sinh ra sẽ thông minh bằng con của Chu Mãn. Dù sao thì xét về khoản đèn sách, Ngụy Ngọc may ra còn có thể so kè với Bạch Thiện, chứ nàng thì xách dép cũng không theo kịp Chu Mãn.

Nghĩ đến viễn cảnh đó, Trường Dự lại đ.â.m ra rầu rĩ, quay sang rỉ tai Minh Đạt: "Muội nói xem, có phải con của hai nhà chúng ta sẽ bị con của Chu Mãn đè bẹp không?"

Nàng thở dài: "Nhà ta thì ta làm liên lụy, nhà muội thì Bạch Nhị Lang kéo chân. Haizz, hay là chúng ta bàn với Chu Mãn, bảo muội ấy hoãn sinh con chừng bốn năm năm nữa đi. Như vậy con cái ba nhà không bị đem ra so sánh với nhau."

Quan trọng nhất là, con của họ lớn tuổi hơn, dù là thể lực hay trí tuệ cũng sẽ nhỉnh hơn một chút, chắc không đến nỗi bị bắt nạt đâu nhỉ?

Minh Đạt đưa tay sờ trán Trường Dự: "Tỷ tỷ, cả ngày tỷ cứ suy nghĩ vớ vẩn gì thế?"

Ngụy Ngọc nghe vậy thì lạnh sống lưng, sợ Trường Dự lại lỡ mồm nói ra những lời ngốc nghếch gì nữa, vội vàng sải bước tiến lên định đỡ nàng.

Trường Dự vừa nhìn thấy phu quân, một cõi lòng tủi thân không hiểu từ đâu ập đến, nước mắt lã chã tuôn rơi, từng giọt từng giọt lăn dài trên má.

Những người xung quanh giật thót mình, kinh ngạc đổ dồn ánh mắt về phía họ.

Ngụy Ngọc lại tỏ ra vô cùng bình thản, rút chiếc khăn tay quen thuộc ra nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng, khẽ khàng dỗ dành: "Không sao đâu, ta đưa công chúa đi nghỉ ngơi nhé?"

Minh Đạt cũng hoảng hồn, vội vàng đưa tay ra định phụ giúp một tay.

Nhưng Ngụy Ngọc đã khéo léo từ chối: "Đa tạ công chúa, một mình ta lo được rồi."

Y cẩn thận dìu Trường Dự đi về hướng hoa viên. Nàng vừa đi vừa thút thít, nước mắt như mưa tuôn không dứt.

Ngụy Ngọc vừa xót xa vừa bất lực, chỉ biết âm thầm ôm lấy nàng, bước về phía hoa viên.

Minh Đạt cau mày, quay đầu đi tìm Chu Mãn.

Nhưng Mãn Bảo vẫn đang bận rộn... đắm đuối nhìn Bạch Thiện cười ngây ngốc.

Trang tiên sinh chướng mắt quá, hắng giọng một tiếng để kéo sự chú ý của mọi người trở lại, tiếp tục bước tiếp theo, cũng là nghi thức cuối cùng: Ban tự cho Bạch Thiện.

Chữ tự đã được chọn từ trước, nhưng Trang tiên sinh vẫn phải thực hiện nghi thức ban tự trước mặt đông đảo quan khách.

"Chí Thiện," Ánh mắt thông tuệ của Trang tiên sinh dừng lại, nhìn thẳng vào Bạch Thiện, trầm giọng nói: "Đạo đại học nằm ở ba điều: làm sáng tỏ đức sáng, làm mới dân, và dừng lại ở mức chí thiện. Tu thân tích đức là sự nghiệp cả đời. Con vốn thông minh lanh lợi, dấn thân chốn quan trường hai năm nay cũng đã làm rất tốt. Mong con sau này vẫn giữ vững sơ tâm, không hổ thẹn với lương tâm, không hổ thẹn với trời đất."

Bạch Thiện nghiêm túc cúi gập người nhận lời răn dạy. Cả những quan khách chứng kiến cũng bất giác trở nên trang nghiêm, hướng ánh nhìn kính trọng về phía Bạch Thiện.

Có người nhìn Bạch Thiện, rồi lại nhìn Trang tiên sinh, xì xầm to nhỏ: "Thảo nào ba sư tỷ đệ của Chu đại nhân lại xuất chúng đến vậy, hóa ra là được rèn giũa bởi một vị ân sư như thế."

"Giờ Trang thị giảng là lão sư của Thái t.ử rồi sao?"

"Ở Sùng Văn Quán, Thái t.ử hiện chỉ nghe giảng từ hai người, một là Khổng Tế t.ửu, người kia chính là Trang thị giảng. Nhưng Trang thị giảng chưa được dâng trà bái sư, tính ra có gọi là lão sư không?"

"Nhất tự vi sư, bán tự vi sư, sao lại không tính?"

"Khẽ thôi, Khổng Tế t.ửu cũng đến kìa. Nếu nói về lão sư của Thái t.ử, thiên hạ này chỉ có mình Khổng Tế t.ửu là xứng đáng thôi."

Nghi lễ của Bạch Thiện đã hoàn tất. Y liền dập đầu tạ ơn Trang tiên sinh, bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc trước công ơn dạy dỗ và dìu dắt suốt bao năm qua.

Trang tiên sinh đứng thẳng người nhận một lạy, rồi giơ tay ngăn y lại, không cho dập đầu thêm nữa. Ông đỡ y đứng dậy, chỉ tay về phía Khổng Tế t.ửu đang đứng quan sát buổi lễ: "Đến hành lễ với Khổng Tế t.ửu đi."

Bạch Thiện lập tức bước tới, cung kính thực hiện lễ nghĩa của học trò.

Khổng Tế t.ửu chỉ nhận nửa cái vái chào, rồi mỉm cười nói: "Lão sư của ngươi đặt chữ tự cho ngươi rất hay, hy vọng ngươi sẽ không phụ lòng kỳ vọng của ông ấy và của phụ thân ngươi."

"Vâng ạ."

Khết Bật Hà Lực từ phía sau chen lấn bước lên, cười ha hả sảng khoái: "Bạch đại nhân, ta đã cất công chọn cho ngài một món quà rất đặc biệt. Không biết ngài có ưng ý không, nếu không vừa mắt thì cứ nói một tiếng, ta sẽ tìm món khác cho ngài."

Bạch Thiện hơi ngạc nhiên, lập tức đáp lại: "Lễ vật cốt ở tấm lòng, đã là tấm lòng của tướng quân, tại hạ đương nhiên là trân quý."

Bên cạnh, Khổng Tế t.ửu mặt mũi xanh mét, không nén được cái lườm cháy máy về phía Khết Bật Hà Lực, rồi liếc nhìn A Sử Na đang đứng cạnh.

A Sử Na áy náy cười trừ với Khổng Tế t.ửu. Ông đành thu hồi ánh mắt, nhìn Bạch Thiện với vẻ ngập ngừng, dường như muốn nói lại thôi.

Bạch Thiện để ý thấy điều đó, trong lòng không khỏi tò mò. Khết Bật Hà Lực đã tặng mình món đồ gì mà lại khiến sắc mặt Khổng Tế t.ửu khó coi đến vậy?

Lễ Quán Lễ kết thúc, Lưu lão phu nhân và Trịnh thị cùng với người nhà họ Chu mời khách khứa di chuyển ra sảnh trước dùng tiệc.

Mãn Bảo và Bạch Thiện lẻn về phòng để thay bộ lễ phục rườm rà bằng những bộ trang phục thường ngày thoải mái hơn, chiếc mũ trên đầu cũng được tháo xuống.

Bạch Thiện lấy chiếc mũ ngọc bích mà Trang tiên sinh tặng, nhờ Mãn Bảo b.úi tóc lại cho. Cả hai đều rất tò mò: "Không biết Khết Bật Hà Lực tướng quân đã tặng quà gì."

"Hay là mở ra xem thử?"

Bạch Thiện ngần ngừ: "Khách khứa vẫn đang đợi ngoài sảnh, để sau đi."

Mãn Bảo nảy ra ý kiến: "Cứ bảo Đại Cát đi tìm. Chúng ta ra ngoài đảo một vòng rồi quay lại xem. Món quà có thể khiến sắc mặt Khổng Tế t.ửu tối sầm lại chắc chắn không phải là món đồ tầm thường."

Bạch Thiện cũng nghĩ vậy, sự tò mò trong lòng khó lòng kìm nén, bèn gật đầu đồng ý.

Hẹn gặp lại lúc 6 giờ chiều nhé.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.