Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2799: Không Hợp Pháp
Cập nhật lúc: 17/03/2026 05:06
Cả nhóm người rồng rắn kéo nhau về An phủ. Trịnh Cửu chưởng quỹ đã chuẩn bị sẵn rương t.h.u.ố.c, xách thẳng vào nhà.
Trong năm người có mặt, bốn người là đại phu, người còn lại là An lão gia cũng có chút am hiểu y lý. Ông thừa biết tình trạng con gái không được tốt, không dám chậm trễ, vừa bước qua cửa đã hối thúc người nhà đun nước nóng, rồi giao An Nhị nương cho vợ đang khóc sướt mướt: "Mau đỡ con bé vào phòng nghỉ ngơi."
Ông quay sang nhìn Trịnh đại chưởng quỹ, ngập ngừng không biết có nên mời thêm đại phu khác không. Dù sao đám đàn ông con trai, bề trên như họ, tự mình ra tay khám chữa cho An Nhị nương cũng không tiện.
Trịnh đại chưởng quỹ lại rất dứt khoát, đỡ rương t.h.u.ố.c từ tay Trịnh Cửu chưởng quỹ dúi thẳng vào tay Chu Mãn: "Nhờ cả vào Chu đại nhân."
Mãn Bảo gật đầu, không nói một lời, xách rương t.h.u.ố.c dẫn Tây Bính đi thẳng vào trong.
An phu nhân cùng mấy bà v.ú vừa cởi áo choàng cho An Nhị nương, quần áo mới cởi được một nửa đã không kìm được bật khóc: "Con làm sao ra nông nỗi này?"
Mãn Bảo bước vòng qua xem xét, chỉ liếc mắt đã kết luận: "Bọn họ kéo lê cô trên đất à?"
Vết thương tập trung ở lưng và hông, rõ ràng là do bị kéo lê sau khi ngã.
An Nhị nương sắc mặt tái nhợt gật đầu, ôm bụng nói: "Chỉ hơi đau một chút thôi, ta cũng uống t.h.u.ố.c rồi, chắc không sao đâu nhỉ?"
Lúc ngã xuống, Trịnh Cô đã che chở cho nàng, nàng cũng dùng tay ôm bụng không để va đập, nhưng vẫn bị hoảng sợ không nhẹ.
Chu Mãn tiến lại gần trấn an: "Không sao, lúc ở cửa ngục ta đã xem qua rồi. Cô bị hoảng sợ, nhưng không có vấn đề gì lớn. Gọi người đốt thêm hai chậu than, mang nước nóng vào đây. Bây giờ cô không được tắm bồn, chỉ có thể dùng khăn ấm lau người qua thôi..."
Nàng quay sang dặn dò một bà v.ú đứng cạnh.
Chu Mãn đặt rương t.h.u.ố.c xuống, mở ra lấy túi kim châm, kiểm tra cẩn thận rồi nói: "Nằm xuống giường, ta châm cứu an t.h.a.i cho cô."
An phu nhân ngập ngừng muốn hỏi nàng là ai, nhưng thấy nàng ăn mặc sang trọng, phong thái uy nghiêm, bà lại không dám mở miệng, cứ thế mơ hồ đỡ con gái nằm xuống cho Chu Mãn châm cứu.
An Nhị nương khẽ nói lời cảm ơn: "Cảm tạ tiên sinh."
Mãn Bảo chỉ gật đầu.
Sau khi thực hiện một liệu trình châm cứu, tuy An Nhị nương vẫn còn đau nhức trên cơ thể, nhưng cơn đau râm ran ở bụng đã thuyên giảm rõ rệt, gần như không còn cảm nhận được nữa.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, yên tâm hơn phần nào.
Phần việc còn lại giao cho An phu nhân và người hầu. Mãn Bảo xem xét các vết thương ngoài da của nàng. Tuy có vết xước nhưng không nghiêm trọng. Lúc này, nàng chỉ có thể bôi một số loại t.h.u.ố.c mỡ an toàn cho t.h.a.i nhi và chờ nó từ từ lành lại.
Mãn Bảo quay ra ngoài.
Bốn người đàn ông vẫn chưa rời đi mà đang tụ tập nói chuyện. Thấy Chu Mãn bước ra, họ lập tức tiến lại: "Chu đại nhân, tiểu nữ sao rồi?"
"Động t.h.a.i khí, sắp tới phải tĩnh dưỡng cẩn thận, không được để hoảng sợ hay bị thương. Lát nữa ta sẽ kê một đơn t.h.u.ố.c, uống ba ngày là ổn," Mãn Bảo nói. "Vết thương ngoài da của cô ấy không được dùng t.h.u.ố.c mỡ hay rượu t.h.u.ố.c hoạt huyết hóa ứ (làm tan m.á.u bầm). Lát nữa ta sẽ chế một hộp t.h.u.ố.c mỡ riêng cho cô ấy bôi tạm."
An lão gia và Trịnh đại chưởng quỹ đều thở phào nhẹ nhõm, rối rít cảm ơn.
Mãn Bảo tiếp lời: "An Nhị nương kể cô ấy bị kéo lê ra ngoài bất ngờ, e rằng nha môn không nói rõ sự tình với Trịnh Cô. Bây giờ chắc hắn đang lo lắng lắm. Xin An lão gia nghĩ cách nhắn gửi tin tức vào ngục cho Trịnh Cô biết để hắn yên tâm."
Trịnh đại chưởng quỹ giật mình tỉnh ngộ: "Đúng, đúng, phải báo tin cho Trịnh Cô."
Nếu hắn hiểu lầm, nhận những tội không đáng nhận, nói những lời không nên nói thì hỏng bét.
An lão gia nhăn nhó: "Trước đây thì dễ, nhưng bây giờ La huyện lệnh chắc chắn sẽ canh chừng nhà ngục gắt gao, bên ta e là..."
Chu Mãn phân tích: "Nhà ngục đông nha dịch như vậy, La huyện lệnh làm sao giám sát được từng người? Dù sao cũng phải làm cho Trịnh Cô an tâm, nếu không xảy ra chuyện gì thì rắc rối to."
An lão gia ngần ngừ: "Bên phía Cung vương có thể..."
"Không thể," Mãn Bảo từ chối thẳng thừng: "Hôm nay chúng ta chỉ là cáo mượn oai hùm. Nếu ông ta có dư thời gian, hoặc có thế lực một chút, chỉ cần phái người đến hỏi thẳng Cung vương là sẽ biết ta chẳng có tí trọng lượng nào trước mặt ông ta cả."
An lão gia trố mắt ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên ông thấy có người tự hạ thấp bản thân như vậy.
"Nhưng hôm nay giải cứu tiểu nữ cũng khá suôn sẻ, ta thấy La huyện lệnh có vẻ rất kiêng dè đại nhân."
"Đó là vì hành vi bắt giam An Nhị nương của ông ta là trái pháp luật," Mãn Bảo giải thích. "Luật pháp Đại Tấn quy định, đối với quan viên phạm tội, ngoại trừ đồng phạm, chỉ sau khi có phán quyết mới được phép bắt giam người nhà và tịch thu tài sản."
Nàng tiếp tục: "Hiện tại vẫn chưa rõ Trịnh Cô có phạm pháp hay không. Họ không có bằng chứng, mà An Nhị nương mới lấy hắn được nửa năm, càng không có bằng chứng trực tiếp chứng minh nàng liên quan đến việc thu mua d.ư.ợ.c liệu của y xá, nên nàng không thuộc diện bị giam giữ."
Đường học huynh và Bạch Thiện từng phân tích, việc La huyện lệnh trực tiếp tống giam Trịnh Cô cũng là sai quy trình. Cách làm đúng là phải dâng tấu chương lên Ngự Sử Đài tố cáo y xá Lạc Châu. Ngự Sử Đài sẽ yêu cầu Thái y viện cùng họ điều tra, xác minh.
Ngự Sử Đài, Thái y viện, huyện nha địa phương, nếu vụ án nghiêm trọng, Đại Lý Tự cũng có quyền và trách nhiệm tham gia điều tra. Còn Trịnh Cô, với tư cách là người phụ trách y xá Lạc Châu, phải phối hợp điều tra. Chỉ khi có bằng chứng xác thực mới được tống giam.
Tất nhiên, nếu không có bằng chứng, dưới sự chứng kiến của cả ba bên, vẫn có thể tiến hành tống giam, với lý do nghi ngờ Trịnh Cô cản trở điều tra, việc tống giam sẽ có lợi hơn cho quá trình điều tra vụ án.
Nhưng hiện tại, công văn của Lạc Dương còn chưa đến kinh thành, huyện nha địa phương đã ngang nhiên vượt mặt Ngự Sử Đài, Đại Lý Tự và Thái y viện để bắt giam Trịnh Cô. Lỗi này nói lớn không lớn, nhưng nói nhỏ cũng tuyệt đối không nhỏ.
Có điều nàng sẽ không cự cãi chuyện này với La huyện lệnh, bởi vì nàng không đủ tư cách!
Nàng đến đây để trị bệnh cho Cung vương. Tiện đường xem qua cô học trò dâu chưa phạm tội thì được, chứ nhúng tay vào vụ án của học trò thì không xong.
Vì vậy, cứ đợi đi. Đợi ngày mai Lư thái y và người của Ngự Sử Đài, Đại Lý Tự đến, đủ cho La huyện lệnh uống một vố nghẹn họng.
Tóm lại chỉ có một câu: "Bây giờ ta hết cách rồi. An lão gia là người địa phương, mối quan hệ ở đây chắc chắn rộng hơn chúng ta."
Trịnh đại chưởng quỹ nhanh nhảu chen vào: "Thông gia đừng lo chuyện tiền nong, lần này ta mang đủ tiền theo."
Ông rút khăn tay ra chấm nước mắt, sụt sùi: "Thông gia cũng biết, ta chỉ có mỗi thằng con trai này. Nó mà có mệnh hệ gì, ta cũng không sống nổi."
An lão gia: ... Ông cũng chỉ có hai mụn con gái. Con gái ông cũng chỉ có mỗi một tấm chồng. Ông đâu muốn con gái mình phải mang phận góa bụa?
An lão gia c.ắ.n răng: "Ta sẽ phái người đi thăm dò lại xem sao."
Mãn Bảo ngước nhìn bóng nắng, biết mình không thể ở lại chờ kết quả: "Ta phải về đây. Vương phủ còn đang đợi ta trị bệnh."
Trịnh đại chưởng quỹ vội tiễn nàng ra cửa, thì thầm hỏi nhỏ: "Chu đại nhân, ngài lạm quyền thế này, Cung vương biết được liệu có..."
"Ngài yên tâm, ta tự có cách trả lời ông ta."
Hẹn gặp lại lúc 9 giờ tối.
