Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2872: Đấu Thầu
Cập nhật lúc: 19/03/2026 05:34
Bốn người đón lấy danh sách từ tay Tây Bính, không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn nhau. Khốn nỗi, họ bị chia cách bởi chiếc bàn, và sự đồng điệu trong suy nghĩ còn bị ngăn trở bởi nhiều chiếc bàn khác. Vì vậy, chẳng ai bắt sóng được ánh mắt của ai.
Chu Mãn cực kỳ tâm lý, đã chuẩn bị sẵn giấy mực cho từng người. Nàng tươi cười bảo: "Ta tin rằng các vị đều đã nắm rõ giá cả các loại t.h.u.ố.c trong lòng bàn tay rồi phải không? Vậy thì xin mời ra giá."
Hoàng lão gia, một thương gia buôn t.h.u.ố.c, hắng giọng: "Chu đại nhân, việc này hệ trọng, ta cần phải về bàn bạc kỹ lưỡng với quản sự. Hay là ngài cho ta đem danh sách này về nghiên cứu thêm nhé?"
Khuôn mặt Mãn Bảo bỗng chốc trở nên nghiêm nghị. Nàng trịnh trọng nói: "Mấy ngày qua ta đã nỗ lực hết mình để quảng bá sự tồn tại của y xá đến với người dân Bắc Hải. Giờ đây danh tiếng y xá coi như đã được lan truyền. Để không phụ sự kỳ vọng của bách tính, y xá cần phải nhanh ch.óng đi vào hoạt động. Vì vậy, hôm nay ta bắt buộc phải chốt được nguồn cung cấp d.ư.ợ.c liệu. Nếu Hoàng lão gia không thể tự mình quyết định, ngài có thể ra về. Sau khi gặp gỡ bốn vị, ta còn phải tiếp một đoàn từ Thanh Châu tới nữa."
Bốn người lại một lần nữa đưa mắt nhìn nhau, trong lòng không khỏi thấp thỏm. Từ Thanh Châu tới ư?
Nếu họ từ chối, Chu Mãn mà hợp tác với đoàn Thanh Châu, liệu y xá này còn chỗ đứng cho họ không?
Y xá tuy đặt ở huyện Bắc Hải, nhưng lại là y xá của toàn bộ Thanh Châu. Dù không có dịch bệnh bùng phát, chỉ riêng lượng bệnh nhân thay đổi theo mùa cũng tiêu thụ một lượng lớn d.ư.ợ.c liệu. Đó là chưa kể đến danh tiếng lẫy lừng của Chu Mãn, e rằng người bệnh từ ngoài Thanh Châu cũng sẽ tìm đến.
Đó toàn là tiền cả đấy!
Ngay cả Thạch chưởng quỹ và Triệu chưởng quỹ, vốn điều hành y quán, cũng thấu hiểu đạo lý này, huống hồ là hai vị thương gia buôn t.h.u.ố.c.
Bốn người lại đưa mắt nhìn nhau. Cuối cùng, một người không kìm được, nhấc b.út ghi một mức giá bên cạnh một loại d.ư.ợ.c liệu. Vì khoảng cách khá xa, họ không thể nhìn thấy đối phương ghi gì. Chính sự mờ mịt ấy khiến ba người còn lại bắt đầu nôn nóng.
Một người khai b.út, những người khác cũng đành phải làm theo.
Đến khi bước ra khỏi đại sảnh, tinh thần cả bốn người đều có chút mơ màng.
Vừa lúc đó, ba người đi ngược chiều bước tới. Bốn người nhận ra những gương mặt quen thuộc, lập tức xốc lại tinh thần, nở nụ cười rạng rỡ nhất, chắp tay hành lễ: "Hoàng lão gia cũng đến à?"
"Phương lão gia cất công từ Thanh Châu lặn lội đến đây sao?"
Hai nhóm gặp nhau giữa sân, trao đổi vài câu xã giao. Sau đó, nhóm Phương lão gia đi vào đại sảnh gặp Chu Mãn, còn nhóm Hoàng lão gia thì ra về.
Bốn người ngoái nhìn bóng lưng họ khuất sau cánh cửa đại sảnh, Thạch chưởng quỹ cảm thán: "Thương gia buôn t.h.u.ố.c từ Thanh Châu quả nhiên đã đến."
Hoàng lão gia phụ họa: "Vị Chu đại nhân này hành sự quả thực quyết đoán hơn hẳn những vị thự lệnh khác."
Hoàng lão gia là người kinh doanh d.ư.ợ.c liệu. Dù quy mô không thuộc hàng "khủng", nhưng ông nắm giữ nguồn cung cấp vài loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, khiến thương nhân từ Nam chí Bắc đều phải tìm đến ông. Nhờ đó, mạng lưới thông tin của ông cũng nhạy bén hơn hẳn.
Hiện tại, hơn ba mươi y xá địa phương đã được thành lập. Mỗi vị thự lệnh khi mới nhậm chức đều phải đối mặt với muôn vàn khó khăn thử thách.
Việc hòa hợp với nha môn địa phương là một vấn đề, và việc giao tiếp, tìm hiểu các thương gia buôn t.h.u.ố.c, y quán địa phương dĩ nhiên cũng là một bài toán nan giải.
Chu Mãn có lẽ là người thuận lợi nhất. Mới đến vài ngày, tranh thủ lúc đi tuyên truyền ở các vùng quê, nàng đã rục rịch chuẩn bị cho việc xây dựng y xá.
Bành lão gia, một vị thương gia buôn t.h.u.ố.c khác, lại tỏ ra nghi ngờ: "Chẳng phải dạo gần đây Chu đại nhân và Bạch đại nhân đều đi thị sát vùng quê sao? Nhóm thương gia Thanh Châu do ai mời đến? Hay họ thực sự chỉ là 'đánh hơi' thấy mùi mà đến?"
Đương nhiên là do Bạch Thiện và Chu Mãn hợp sức mời nhóm thương gia Thanh Châu đến.
Trước khi đi thị sát, Bạch Thiện đã sai Lưu Quý đến thành Thanh Châu phao tin: y xá đã được ấn định tại huyện Bắc Hải, và vị thự lệnh đang ráo riết thu mua d.ư.ợ.c liệu.
Mặt khác, Chu Mãn viết thư trực tiếp cho Lộ Huyện lệnh. Trong thư, nàng bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với Thanh Châu - vùng đất địa linh nhân kiệt, vị trí đắc địa. Vì tân Thứ sử chưa đến nhậm chức, nên nàng quyết định tạm thời đặt y xá tại huyện Bắc Hải.
Dĩ nhiên, với những lý do ai cũng biết, nàng sẽ nhận được sự hỗ trợ tối đa tại Bắc Hải. Lộ Huyện lệnh, người luôn nhạy bén với thời cuộc, không cần nàng phải mở lời lần hai, lập tức hồi âm khẳng định sẽ chỉ thị cho quan lại phủ Thứ sử hỗ trợ nàng hết mình.
Vậy nên, chỉ vài ngày sau khi Chu Mãn trở về huyện thành, Lộ Huyện lệnh đã lập tức "phím" cho những thương gia buôn t.h.u.ố.c - những người vốn đã nghe ngóng được tin tức và đang nóng lòng chờ đợi - lên đường đến Bắc Hải.
Nhóm Phương lão gia và các y quán ban đầu nghe tin y xá chuẩn bị thu mua d.ư.ợ.c liệu đã rất hào hứng. Khi có thêm sự hậu thuẫn từ Lộ Huyện lệnh của huyện Ích Đô, họ càng không thể bỏ lỡ cơ hội béo bở này. Thế là, họ lập tức khăn gói quả mướp đến huyện Bắc Hải.
Tuy nhiên, người của y xá báo rằng Chu Mãn hiện đang rất bận, nên đã hẹn họ gặp mặt vào buổi chiều.
Vừa bước vào cửa đã đụng độ những gương mặt quen thuộc như Thạch chưởng quỹ, Triệu chưởng quỹ và Hoàng lão gia, lòng nhóm Phương lão gia cũng nơm nớp lo âu.
Vì thế, khi bước vào cuộc chiến mặc cả giá t.h.u.ố.c, nhóm Phương lão gia luôn trong trạng thái căng như dây đàn. Sợ báo giá cao Chu Mãn sẽ phật ý, quay sang hợp tác với người khác; báo giá thấp thì xót ruột. Cân nhắc tới lui, cuối cùng họ đưa ra mức giá nhỉnh hơn giá sàn tâm lý một chút xíu.
Mãn Bảo nghe báo giá, sắc mặt không hề thay đổi. Sau một hồi thương lượng về số lượng một vài loại d.ư.ợ.c liệu, nàng đã thành công ép giá xuống mức thấp nhất.
Phương lão gia cười khổ: "Chu đại nhân, khả năng ép giá của ngài thật đáng nể, ngay cả những lão chưởng quỹ sành sỏi cũng không tài nào sánh kịp."
Mãn Bảo cười rạng rỡ: "Y xá của ta đâu chỉ đơn thuần là một tiệm t.h.u.ố.c. Bệnh nhân của ta là toàn bộ người dân Thanh Châu, nên nhu cầu d.ư.ợ.c liệu là khổng lồ. Hơn nữa, giữa các y xá còn có sự liên kết c.h.ặ.t chẽ. Dù y xá Thanh Châu hiện tại tạm thời đặt ở huyện Bắc Hải, nhưng biết đâu ngày mai lại chuyển về thành Thanh Châu. Mật Châu ở phía Bắc, Lai Châu ở phía Nam, đặc biệt là Lai Châu, giáp ranh ngay huyện Bắc Hải, người dân Lai Châu sang đây khám bệnh cũng không hề xa. Chẳng lẽ họ đến, y xá lại nhẫn tâm đuổi họ về?"
Nàng nói tiếp: "Đợi khi y xá Thanh Châu đi vào hoạt động ổn định, Mật Châu và Lai Châu chắc chắn cũng sẽ thành lập y xá."
Phương lão gia và những người khác vội vàng gật đầu đồng ý. Nếu không nhờ Chu Mãn ngầm đưa ra lời hứa hẹn này, họ đã không dễ dàng nhượng bộ, đưa ra mức giá rẻ bèo như vậy.
Nếu lời hứa này thốt ra từ miệng một vị thự lệnh khác, họ chắc chắn sẽ không tin. Nhưng đây là Chu Mãn.
So với các chưởng quỹ y quán, những thương gia buôn t.h.u.ố.c lớn như Phương lão gia nắm bắt thời cuộc sâu sắc hơn, mạng lưới thông tin cũng nhanh nhạy hơn.
Việc thành lập Thái y thự có sự nhúng tay không nhỏ của Chu Mãn. Từ giới buôn t.h.u.ố.c lớn, họ đã nghe râm ran tin đồn: chuyến đi nhậm chức địa phương lần này của Chu Mãn chính là bước đệm cho việc mở rộng quy mô y xá địa phương trong tương lai.
Giới thương gia buôn t.h.u.ố.c chẳng mảy may bận tâm đến chính sách đất đai hay việc Bạch Thiện xuống địa phương làm Huyện lệnh. Với họ, việc Chu Mãn giữ chức Y xá Lệnh mới là sự kiện chấn động giới y học.
Trái ngược với sự lo âu của các y quán, đối với các thương gia buôn t.h.u.ố.c, sự ra đời của y xá địa phương mang lại nhiều cơ hội hợp tác và lợi ích hơn là cạnh tranh. Đối với tất cả họ, đây là một cơ hội vàng.
Đó chính là lý do khiến họ nhanh ch.óng có mặt tại đây.
Nếu không phải vì trước đó Chu Mãn bận rộn thị sát ở các vùng quê, ngày nào cũng thay đổi địa điểm, họ đã muốn bám gót theo nàng đến tận nơi.
Hẹn gặp lại lúc 9 giờ tối nhé!
