Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2936: Chấp Nhận Tuần Tra
Cập nhật lúc: 20/03/2026 02:01
Lão Đường đại nhân trừng mắt nhìn ông ta, ánh mắt như đang nhìn một gã tham quan lòng dạ đen tối, cố tình gây sự.
Lưu thượng thư ngó lơ lão ta, tâu với Hoàng đế: "Bệ hạ, nếu phương pháp này quả thật thần kỳ như lời Bạch Thiện tâu, vậy chính sách về muối của Đại Tấn ta phải có sự thay đổi lớn, từ giá muối đến thuế muối đều phải cải cách. Chuyện thay đổi luật lệ lớn lao như vậy không phải ngày một ngày hai là xong, nên phương pháp này tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài vào lúc này. Phải có sách lược vẹn toàn rồi mới công bố, như vậy mới tránh được cảnh hỗn loạn."
Gọi là công bố, nhưng thực chất không phải là rêu rao cho toàn dân thiên hạ đều biết, mà chỉ phổ biến trong nội bộ các nha môn phụ trách việc phơi muối.
Người biết chuyện vẫn là người trong nội bộ, giống như kỹ thuật chưng cất muối hiện tại, ngoài quan nha phụ trách và đám thợ lành nghề, ai mà nắm được phương pháp này?
Cứ nhìn Lộ huyện lệnh muốn mở ruộng muối mới, cũng phải nhét người vào ruộng muối cũ học lỏm kỹ thuật chưng cất, học xong mới dám kéo người ra làm riêng đó sao?
Nhưng quy mô công bố như vậy đối với Đại Tấn đã là đủ rồi.
Lúc này, trong lòng Ngụy Tri cũng đang dâng trào cảm xúc mạnh mẽ, lão lên tiếng: "Bệ hạ, có lẽ đây là cơ hội ngàn vàng để quét sạch tệ nạn chốn Giang Nam."
Nghe vậy, Lão Đường đại nhân lập tức nhập vai. Giang Nam vốn dĩ tồn đọng không ít vấn đề, bởi trong khoảng hai trăm năm trở lại đây, phương Bắc triền miên chìm trong khói lửa chiến tranh, các thế gia và chính quyền đã từng phải dời đô về phía Nam. Đến khi quay trở lại, sự kiểm soát của Đại Tấn đối với vùng Giang Nam đã suy yếu đi đáng kể.
Vấn đề nhức nhối nhất hiện nay chính là nạn bưng bít, che giấu dân đinh trốn thuế lộng hành ở Giang Nam, ngoài ra còn có vấn đề về thuế muối.
Hoàng đế vẫn luôn ôm cục tức trong lòng về chuyện này.
Hoàng đế cũng muốn mượn cơ hội này ra tay chấn chỉnh, hai mắt ngài sáng rực: "Chính sách muối liên quan trực tiếp đến quốc kế dân sinh. Trước đây trẫm phải dựa dẫm vào lượng muối do bọn chúng cung cấp, nhưng bây giờ thì..."
Thái t.ử lại nhớ đến tư thù cũ, hừng hực khí thế xung phong: "Phụ hoàng, nhi thần nguyện thân chinh đi Giang Nam một chuyến."
Hoàng đế lườm chàng một cái: "Quân t.ử không đứng dưới bức tường sắp đổ, ngươi xuống Giang Nam làm cái gì?"
Ngụy Tri lên tiếng hỏi: "Vậy Bệ hạ thấy ai đi thì thích hợp?"
Hoàng đế rơi vào trầm tư.
Ngài suy tính hồi lâu, ngập ngừng, lưỡng lự, cuối cùng vẫn lên tiếng hỏi ý kiến: "Các khanh thấy Dương Trường Bác thế nào?"
Lão Đường đại nhân, Ngụy Tri và Lưu thượng thư đưa mắt nhìn nhau, trầm ngâm không nói.
Lưu thượng thư nhịn nửa ngày, cuối cùng vẫn cất lời: "Bệ hạ, thế lực của nhà họ Dương ở Giang Nam không hề nhỏ, trước kia từng can dự không ít vào chuyện muối mỏ. Tuy mấy năm nay đã bị chèn ép, nhưng các mối quan hệ thông gia, bạn bè cũ vẫn còn đó. Phái Dương Trường Bác đi, e rằng không ổn cho lắm."
Lão Đường đại nhân nhờ có mối quan hệ thân thiết giữa con trai và Dương Trường Bác nên hiểu rõ con người hắn hơn Lưu thượng thư. Lão đề xuất: "Bệ hạ chi bằng cứ hỏi thử ý kiến của Dương Trường Bác xem hắn có muốn đi hay không."
Ngụy Tri nói: "Nếu hắn sẵn lòng gánh vác, thì phần thắng của chuyện này đã nắm chắc thêm ba phần."
Không chỉ vì thân phận của hắn, mà còn bởi tài năng xuất chúng của hắn.
Hoàng đế quay sang nhìn Thái t.ử: "Thái t.ử thấy sao?"
Tuy Thái t.ử không ưa gì gia tộc họ Dương, nhưng cũng phải thừa nhận Dương Trường Bác có phong thái của bậc chính nhân quân t.ử. Nếu hắn nhận lời, ắt hẳn sẽ không có chuyện phản bội, trừ phi cha con Hoàng đế phụ hắn trước.
Cơ mà Thái t.ử tự thấy ngài và phụ hoàng chỉ cần không bị úng não thì chẳng có lý do gì lại đi phụ một vị trọng thần như vậy. Chàng gật đầu đồng ý: "Đến lúc đó, cứ bảo hắn để gia quyến ở lại kinh thành. Nhi thần sẽ dặn dò Thái t.ử phi chiếu cố đến gia quyến hắn."
Vừa làm con tin, vừa là để bảo vệ, giúp hắn yên tâm cống hiến mà không phải lo nghĩ chuyện hậu phương.
Hoàng đế khẽ gật đầu ưng thuận.
Ngài quyết định sẽ triệu Dương Trường Bác về kinh thành để bàn bạc kỹ lưỡng. Tuy nhiên, trước đó, ngài đẩy hũ muối trên bàn về phía họ, nói: "Các khanh nếm thử xem, trẫm thấy chất lượng muối này cũng không tồi."
Ba người tiến lên, nhón một nhúm cho vào miệng nếm thử. Mùi vị quả thực rất được, chẳng hề kém cạnh loại muối trung bình bán ngoài chợ.
Thứ này chỉ cần đem nước biển ra phơi là thu được ư?
Chẳng phải là quá sức đơn giản sao?
Hoàng đế tò mò không kém: "Trẫm từng thấy biển, cũng từng uống thử nước biển, cái vị đó..."
Ngài ngừng một lát, lờ đi chuyện mùi vị, tiếp tục: "Nhưng ngâm mình dưới nước biển xong, lúc lên bờ phơi khô, xoa xoa người đúng là thấy có hạt muối đọng lại. Cơ mà muốn thu hoạch được lượng muối khổng lồ thế này, chỉ việc dẫn nước biển vào ruộng rồi phơi nắng là ra được muối thật sao?"
Thái t.ử chưa từng thấy biển bao giờ, nghe vậy trong lòng dâng trào tò mò: "Phụ hoàng, chi bằng để nhi thần đi Thanh Châu xem thử xem sao."
Hoàng đế cau mày.
Ngụy Tri quan sát gương mặt ngày càng góc cạnh, trưởng thành của Thái t.ử, bèn bước ra khỏi hàng tâu: "Bệ hạ, Thái t.ử điện hạ hai năm nay đã vững vàng hơn nhiều, lại có thêm kinh nghiệm giám quốc. Chi bằng cứ để điện hạ đi Thanh Châu một chuyến, cũng là cơ hội để ngài trải nghiệm nỗi cơ cực của dân chúng."
Lão Đường đại nhân phụ họa: "Nếu Bệ hạ vẫn không yên tâm, cứ phái thêm nhiều Cấm quân theo bảo vệ là được. Nay thiên hạ thái bình, còn sợ gì lũ thổ phỉ cường đạo nữa?"
Hoàng đế ngẫm lại thấy cũng đúng. Con trai cả của ngài không giống con thứ ba, tương lai chàng sẽ gánh vác trọng trách trị vì cả giang sơn này, không thể cứ nhốt mãi trong kinh thành như ếch ngồi đáy giếng được. Những năm qua, ngài cũng thường xuyên dẫn chàng ra ngoài vi hành, nhưng cơ hội để chàng tự mình xuất cung thì chưa từng có.
Lần này để chàng đi cũng tốt, nhân tiện ngài cũng muốn thử thách bản lĩnh và nhân phẩm của chàng.
Thái t.ử đã hai lần đảm nhận vai trò giám quốc và đều làm rất tốt, đặc biệt là trong chiến dịch Đông Chinh năm ngoái, chàng và Ngụy Tri đã phối hợp ăn ý, quản lý triều chính đâu ra đấy. Năng lực của chàng là điều không cần phải bàn cãi, giờ chỉ cần kiểm chứng xem tấm lòng của chàng dành cho bá tánh ra sao.
Hoàng đế dặn dò Thái t.ử: "Nếu đã đi vi hành, thì không thể chỉ đến mỗi Thanh Châu. Ngươi dọc đường đi, hẵng ghé qua Hải Châu một chuyến. Nhưng nhớ kỹ, chỉ được phép đến Hải Châu để quan sát tình hình vùng ven biển ở đó, tuyệt đối không được vượt qua Hải Châu đi tiếp về phía Nam."
Đi về phía Nam qua Hải Châu là địa phận Giang Nam rồi.
Dù muốn Thái t.ử nếm trải dân tình, Hoàng đế cũng không nỡ để chàng lao vào vòng nguy hiểm.
Biết điểm dừng là tốt nhất.
Thái t.ử kích động hỏi: "Phụ hoàng, nhi thần nên khởi hành khi nào thì hợp lý?"
Hoàng đế lườm chàng một cái: "Gấp gáp cái gì? Chuyện này trẫm phải bàn bạc kỹ lưỡng với Ân Lễ đã. Cho dù có đi vi hành thì cũng phải tìm một cái cớ đường hoàng. Trẫm sẽ sắp xếp thêm vài người đi theo, ngươi cũng tự chọn vài người tâm phúc trong Chiêm sự phủ mang theo đi."
Thái t.ử đành kìm nén sự nôn nóng, đáp: "Vâng."
Hoàng đế quay sang dặn Lão Đường đại nhân: "Trẫm thấy, chi bằng lấy danh nghĩa Thái t.ử đi tuần tra chính sự địa phương và xem xét tình hình quan lại. Ngự Sử Đài các ngươi cử một vị Ngự sử đi theo giám sát. Còn Hình Bộ... trẫm thấy mấy người đó không hợp, Tri Hạc đi là hợp lý nhất."
Lão Đường đại nhân ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Thần thay mặt khuyển t.ử (con trai) tạ ân Bệ hạ tài bồi."
Hoàng đế cười nói: "Hổ phụ sinh hổ t.ử, trẫm đã nghe Ân Lễ khen ngợi hắn không ngớt. Từ lúc làm phó thủ cho Ân Lễ, thăng chức Thiếu doãn, tỷ lệ phá án ở vùng kinh kỳ tăng vọt, trong khi tỷ lệ phạm tội lại giảm hẳn."
Mặc dù tự hào, nhưng Lão Đường đại nhân vẫn khiêm nhường vài câu.
Mấy vị quân thần tạm gác chuyện mật tấu sang một bên, quay sang hàn huyên việc nhà.
Đến lúc Ngụy Tri bắt đầu tỏ vẻ sốt ruột, Hoàng đế mới chìa chiếc lọ nhỏ xíu ra: "Đây là quà Chu Mãn nhờ người mang về cho khanh, khanh xem thử đi."
Ngụy Tri liếc mắt là biết cái lọ đã bị bóc tem, nhưng lão cũng chẳng để bụng, đón lấy, mở nắp nhìn vào trong rồi thọc ngón tay móc tờ giấy nhỏ ra.
Hoàng đế bèn gọi lớn: "Cổ Trung——"
Cổ Trung bước vào, đảo mắt một vòng rồi mỉm cười bẩm báo: "Bệ hạ, Tiêu viện chính đang đợi bên ngoài ạ."
"Cho hắn vào."
