Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2964: Qua Loa Lấy Lệ

Cập nhật lúc: 20/03/2026 02:05

Khi Bạch Thiện và Chu Mãn thơm phức bước vào Thứ sử phủ, khuôn mặt Quách thứ sử lại đen sì sì rồi.

Nhưng thấy y phục hai người gọn gàng chỉnh tề, gương mặt trắng trẻo sạch sẽ, toàn thân toát lên vẻ sảng khoái, tươi cười rạng rỡ, khiến một Quách thứ sử đang bực bội bỗng chốc cũng cảm thấy dễ chịu hơn đôi phần.

Bạch Thiện khoác quan phục màu xanh lục, Chu Mãn mặc màu đỏ sẫm. Vừa bước vào thư phòng, hai người vội bước lên hành lễ với Quách thứ sử.

Quách thứ sử liếc Bạch Thiện một cái, chỉ phẩy tay với hắn, rồi đứng dậy đáp lễ Chu Mãn. Đợi Chu Mãn ngồi xuống, ông ta mới cất tiếng hỏi Bạch Thiện đang đứng nghểnh ra đó: "Sao giờ này mới đến?"

Bạch Thiện mang vẻ mặt đầy áy náy: "Đại nhân, mấy ngày trước có kẻ tự tiện vượt qua trạm kiểm soát, lẻn vào Đại Gia Oa dò la ruộng muối mới. Ngài cũng biết đấy, huyện Bắc Hải mới vừa dẹp xong thổ phỉ, hạ quan luôn lo sợ ở địa phương vẫn còn mầm mống tương tự. Ngặt nỗi hạ quan ngồi tít trên công đường, đâu thấu hiểu sự hiểm ác dưới dân gian. Vì không muốn bách tính phải chịu thêm sự đe dọa của bọn cường bạo, hạ quan đành dẫn người xuống tận các làng mạc vi hành."

Bạch Thiện liền liệt kê một loạt tên các thôn xóm mình vừa đi qua cùng tình hình sơ bộ. Có những thôn nhỏ mới hình thành vài năm gần đây, đừng nói Quách thứ sử, ngay cả Bạch Thiện đến tận nơi hỏi dân làng mới biết sự tồn tại của chúng. Thế nên Quách thứ sử nghe cứ như vịt nghe sấm, tối tăm mặt mũi, vội ngắt lời hắn: "Được rồi, bản quan biết rồi, thế rốt cuộc ngươi đã về lại nha môn chưa?"

Bạch Thiện mang bộ mặt hổ thẹn đáp "Vẫn chưa". Hắn kể lể: "Hôm qua hạ quan trên đường về nha môn tình cờ gặp được nha dịch ra ngoài báo tin. Đã ba chân bốn cẳng gấp rút đi ngày đi đêm, thế mà mãi đến khi trời sập tối mới đến được ngoại thành huyện Bắc Hải. Chu đại nhân sợ hạ quan làm lỡ dở đại sự của ngài, nên đã sớm thu dọn hành lý đứng đợi ngoài thành. Bọn ta vừa tụ họp là đi thẳng đến thành Thanh Châu ngay, vất vả nửa đêm mới đến nơi trước lúc rạng sáng, cổng thành vừa mở là bọn ta tiến vào."

Hắn diễn một bộ dạng hoàn toàn không hề hay biết chuyện Quách thứ sử định đi cửa sau để thả Tống Dân ra.

Quách thứ sử không nói gì, liếc nhìn gã mưu sĩ đứng bên cạnh rồi cúi đầu uống trà.

Mưu sĩ lặng lẽ lùi ra ngoài.

Căn phòng chợt rơi vào tĩnh lặng. Bạch Thiện đứng thẳng tắp như cây thông, mặc dù bầu không khí có chút kỳ quái, nhưng dường như hắn chẳng hề hấn gì.

Chu Mãn nhìn người này, lại dòm người kia, dứt khoát không lên tiếng. Nàng mỉm cười nâng chén trà lên nhấp một ngụm, vừa chạm môi đã muốn phun ra.

Nàng cố nuốt trôi, cúi đầu nhìn mới phát hiện đây là một chén trà đặc chát.

Nàng lập tức đặt chén trà xuống, đợi vị đắng trong miệng vơi bớt mới nhìn sang Quách thứ sử, đ.á.n.h giá một lúc rồi cất lời: "Quách đại nhân, ngài không phải là thức trắng đêm qua đấy chứ?"

Quách thứ sử thở dài cái thượt: "Ngủ có được đâu a~~"

Mưu sĩ bước vào, cách đám người khẽ gật đầu với Quách thứ sử. Quách thứ sử lại thở dài lần nữa, chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh bảo Bạch Thiện: "Ngồi xuống nói chuyện đi."

Xong xuôi mới quay sang nói với Chu Mãn: "Hết cách rồi, ngài có biết hôm qua vị nào giáng lâm thành Thanh Châu chúng ta không?"

Không đợi Chu Mãn trả lời, ông ta đã tự giải đáp: "Thái t.ử điện hạ!"

"Một vị Thái t.ử, một vị Công chúa, một vị Phò mã, dẫn theo cả văn võ bá quan trong triều cùng đến Thanh Châu, Chu đại nhân, ngài bảo ta làm sao mà chợp mắt cho nổi?"

Chu Mãn ngẩn ra, trố mắt: "Công chúa và Phò mã? Là Bạch Nhị sao? Khụ khụ, ý ta là, Minh Đạt công chúa và Bạch phò mã sao?"

Bạch Thiện cũng giật mình kinh ngạc, ngây người ngẩng đầu nhìn Quách thứ sử.

Quách thứ sử nghe cách gọi của Chu Mãn thì lén thở phào nhẹ nhõm, trên mặt cũng bất giác nở nụ cười, gật đầu nói: "Chính là Minh Đạt công chúa và Bạch phò mã."

Chu Mãn không kìm được quay sang nhìn Bạch Thiện. Bạch Thiện cũng nhìn nàng. Hai người lặng lẽ nhìn nhau, đè nén sự hân hoan dưới đáy lòng, cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm trang, làm ra điệu bộ chăm chú lắng nghe.

Quách thứ sử dường như đã nhìn thấu sự phấn khích của họ, khẽ ho một tiếng. Khi đã thu hút sự chú ý của hai người, ông ta lại mang bộ mặt sầu não: "Chỉ là không biết vì sao Điện hạ lại tiến thẳng về Thanh Châu chúng ta?"

Ông ta nghi ngờ chính Bạch Thiện và Chu Mãn đã lôi kéo người tới. Dù sao thì, bỏ qua Chu Mãn với thân phận Sùng Văn quán Biên soạn có đặc quyền và kênh dâng sớ riêng, chỉ nội Bạch Thiện xuất thân từ Trung thư tỉnh cũng chắc chắn có đường dây liên lạc riêng với kinh thành.

Mà trên thực tế, đúng là do Bạch Thiện rước tới thật.

Bạch Thiện và Chu Mãn trao nhau ánh mắt qua không trung, Bạch Thiện cúi đầu đáp: "Đại nhân, có lẽ là ngài ấy vì ruộng muối mà tới."

Lông mày Quách thứ sử giật giật, vội hỏi: "Ruộng muối ở huyện Bắc Hải của các ngươi đã tồn tại mấy chục năm rồi, sao Điện hạ bỗng dưng lại có hứng thú với thứ này?"

Bạch Thiện: "Có lẽ không phải ngài ấy bất chợt có hứng với ruộng muối huyện Bắc Hải, mà chỉ vì muốn tìm hiểu về muối quan, nên mới cất công đến xem thử ruộng muối chăng?"

Tim Quách thứ sử đập càng nhanh hơn. Ý tứ này là triều đình sắp sửa ra tay với chính sách muối rồi sao?

Hiện tại, phần lớn muối của Đại Tấn đều xuất phát từ Giang Nam. Dẫu các nơi cũng có giếng muối và ruộng muối biển, nhưng nơi có thể cung ứng số lượng lớn cho các vùng, đồng thời nộp một khoản thuế muối khổng lồ, thì chỉ có Giang Nam.

Mà nhắc đến thuế muối và chính sách muối ở Giang Nam...

Dù Quách thứ sử chưa từng đặt chân đến Giang Nam, nhưng chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy da đầu tê dại. Nơi đó chứa đựng biết bao nhiêu tiền của, dính líu đến lợi ích của biết bao nhiêu người...

Ông ta nuốt một ngụm nước bọt, sáng suốt quyết định không gặng hỏi thêm nữa, mà chuyển lời: "Canh giờ cũng không còn sớm, chắc hẳn Thái t.ử điện hạ và mọi người cũng đã thức giấc. Ngươi từng là bạn thư đồng của Thái t.ử, chắc chắn thấu hiểu thói quen của ngài ấy hơn ai hết. Hay là hai người sang đó thăm hỏi xem Thái t.ử ở có quen không, xem cần thêm thắt vật dụng gì thì báo ta để ta sai người chuẩn bị."

Bạch Thiện đứng lên vâng lệnh, đưa mắt nhìn Chu Mãn.

Chu Mãn cũng đứng dậy, cùng hắn hành lễ rồi lui ra ngoài.

Đợi người vừa đi khuất, hai vị mưu sĩ trong phòng liền lên tiếng: "Đại nhân, lẽ nào triều đình thực sự muốn động d.a.o kéo vào thuế muối Giang Nam?"

Quách thứ sử: "Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai?"

Ông ta đưa tay xoa xoa vầng trán: "Vị Bệ hạ nhà chúng ta tâm cơ sâu thẳm, co được giãn được, ai có thể đoán nổi lúc này trong đầu ngài ấy đang toan tính điều gì?"

Tuy nhiên, bất kể ngài ấy đang tính toán gì, ông ta cũng hiểu ra một điều: Bạch Thiện đến huyện Bắc Hải nhậm chức e rằng không chỉ đơn thuần là làm một Huyện lệnh cỏn con.

Ông ta đã bảo mà, cho dù là bị điều đi nhậm chức ở địa phương, cũng không đến mức từ một Trung thư Xá nhân rơi tọt xuống làm Huyện lệnh của một huyện hạ đẳng chứ?

Hóa ra là túy ông chi ý bất tại t.ửu (chỉ có mưu đồ khác).

Quách thứ sử trầm ngâm một lát, cuối cùng thở dài một tiếng, mang vẻ đau xót bảo: "Đem cây san hô và tiền bạc mà nhà họ Tống tặng trả lại cho họ đi."

"Đại nhân..."

"Nếu Bạch Thiện đã chưa từng về nha môn, vậy coi như chuyện này chưa hề xảy ra. Ngươi phái người đến nha môn huyện Bắc Hải một chuyến, Bạch Thiện đã định tội thế nào, cứ theo luật mà thi hành đi."

Thái t.ử đang ngự giá ở đây, lúc này tĩnh còn hơn động.

Mưu sĩ ngẫm nghĩ thấy cũng phải, đành cúi đầu lĩnh mệnh. Dù vậy, hắn vẫn có chút hoài nghi: "Đại nhân, Bạch huyện lệnh quả thật không nhận được tin báo, hoàn toàn không hay biết gì về chuyện xảy ra trong nha môn sao?"

Quách thứ sử hừ lạnh hai tiếng: "Bản quan mặc xác hắn là không biết thật hay giả vờ không biết. Nếu hắn đã tìm sẵn một cái cớ hoàn hảo, lại còn sốt sắng đến gặp ta như vậy, ta liền coi như hắn không hề thất lễ với ta, cũng coi như hắn thật sự không biết gì cả."

Hơn nữa, Bạch Thiện cũng đã cung cấp cho ông ta những tin tức mà ông ta muốn biết. Hắn đã không còn đơn thuần là cấp dưới của ông ta nữa, mối quan hệ giữa hai bên giờ đây thiên về hợp tác hơn. Đã như vậy, thì không thể dùng ánh mắt soi xét một thuộc hạ bình thường để nhìn nhận hắn được nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2902: Chương 2964: Qua Loa Lấy Lệ | MonkeyD