Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2980: Như Cá Gặp Nước
Cập nhật lúc: 20/03/2026 02:06
Ra đến hoa viên, bầu không khí bỗng chốc trở nên cởi mở và thoải mái hơn hẳn. Mọi người xúm xít vây quanh Công chúa để trò chuyện.
Ở kinh thành, Minh Đạt đã quen với cảnh được kẻ hầu người hạ, đám đông vây quanh. Nhưng bị bu đông bu đỏ, trò chuyện rôm rả ở cự ly gần thế này thì đúng là lần đầu tiên nàng trải nghiệm, khiến nàng không khỏi liếc nhìn Mãn Bảo cầu cứu.
Mãn Bảo lại tỏ ra vô cùng phấn khích. Phải thế này mới đúng điệu buôn dưa lê chứ! Vừa hay, nàng cũng đang ấp ủ một bụng tâm sự muốn trút bầu cùng các chị em. Cảnh tượng mọi người quây quần ấm cúng này khiến nàng nhớ lại những buổi chiều tụ tập buôn dưa dưới gốc đa đầu làng Thất Lý.
Một đám phụ nữ tụm năm tụm ba thì còn chủ đề gì ngoài đàn ông và con cái, cùng lắm là chuyện cưới xin chồng con.
Tống phu nhân lên tiếng hỏi Công chúa: "Công chúa đã sinh hạ quý t.ử chưa? Được mấy mặt con rồi?"
Thực tâm bà muốn tọc mạch rằng, Công chúa và Phò mã dắt díu nhau đi xa tít tắp thế này, vứt con cái nheo nhóc ở nhà không thấy xót ruột sao?
Minh Đạt đáp lại tỉnh bơ: "...Ta vẫn chưa có thai."
Tống phu nhân theo phản xạ liếc nhìn Chu Mãn một cái.
Chu Mãn bắt gặp ánh mắt của bà, chớp chớp mắt hỏi lại: "Sao thế?"
Tống phu nhân cười gượng gạo, vội vàng xua tay: "Dạ không có gì, chỉ là thấy trùng hợp quá, Chu đại nhân cũng giống Công chúa, đều chưa có tin vui."
Chu Mãn bỗng dưng hăng hái hẳn lên. Nàng đang vắt óc tìm cách khơi gợi chủ đề này, ai dè Tống phu nhân lại dâng mỡ đến miệng mèo. Nàng chộp ngay lấy cơ hội: "Ta và Công chúa cố tình kế hoạch đấy."
"Hả?" Cả đám Tống phu nhân ngớ người ra, hoàn toàn không lường trước được nước cờ này.
Chu Mãn điềm nhiên giải thích: "Bọn ta tuổi đời còn non trẻ, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i quá sớm không chỉ tàn phá cơ thể mà còn ảnh hưởng xấu đến sự phát triển của đứa trẻ. Thế nên bọn ta cố tình trì hoãn việc sinh con."
Minh Đạt liếc nhìn Chu Mãn, rồi gật đầu xác nhận với mọi người.
Tống phu nhân nhăn mặt khó hiểu: "Chuyện con cái chẳng phải càng sớm càng tốt sao?"
"Phụ mẫu còn quá trẻ, sinh con ra ắt sẽ yếu ớt và dễ yểu mệnh hơn so với những đứa trẻ được sinh ra khi cha mẹ đã trưởng thành," Chu Mãn diễn giải: "Cứ nhìn mấy đôi vợ chồng trẻ con xung quanh là rõ."
Nàng và Thái Y thự đã từng thực hiện những thống kê bài bản về vấn đề này. Tuy chỉ dùng số liệu ở kinh thành, nhưng dựa trên kiến thức y học, áp dụng vào vùng Thanh Châu này chắc chắn cũng chuẩn xác.
"Cùng một cặp vợ chồng, m.a.n.g t.h.a.i lúc mười bốn mười lăm tuổi và lúc mười tám mười chín tuổi sẽ cho ra những đứa trẻ hoàn toàn khác biệt. Tất nhiên, chỉ một cặp thì không đủ làm minh chứng, vì trường hợp ngoại lệ luôn tồn tại. Thế nên bọn ta đã cất công thu thập số liệu từ vô số cặp vợ chồng khác nhau," Chu Mãn hùng hồn tuyên bố: "Kết quả rành rành ra đó: Trẻ sinh ra khi cha mẹ mới mười bốn mười lăm tuổi có tỷ lệ t.ử vong và mắc bệnh cao hơn hẳn so với trẻ sinh ra khi cha mẹ đã mười tám mười chín tuổi."
Đám phụ nữ nghe xong mà há hốc mồm, nhịn không được thốt lên: "Mười tám tuổi mới đẻ lứa đầu, thế thì thiệt thòi biết bao nhiêu lứa?"
Chu Mãn cạn lời: "...Nhà các vị thiếu con cái đến thế cơ à?"
"Thiếu chứ!"
"Vậy nhà vị tỷ tỷ này đẻ được mấy mống rồi?"
"Chu đại nhân, ta đã có ba mụn con trai rồi." Đối phương vỗ n.g.ự.c tự hào.
Chu Mãn dò xét nàng ta từ đầu đến chân, mỉm cười hỏi: "Tỷ tỷ năm nay bao nhiêu xuân xanh rồi?"
"Ta đã hăm ba tuổi rồi."
Chu Mãn: "Thế tỷ xuất giá năm bao nhiêu tuổi?"
"Mười bốn tuổi ạ."
Chu Mãn lại hỏi tiếp: "Vậy tỷ đã m.a.n.g t.h.a.i tổng cộng bao nhiêu lần, sinh được mấy đứa?"
Đối phương cười đáp: "Đại nhân sao mau quên thế, ta vừa mới bẩm là có ba đứa con trai rồi mà."
Chu Mãn lắc đầu nguầy nguậy: "Không thể nào tỷ chỉ mới đẻ ba đứa. Ta hỏi là tỷ cấn bầu mấy bận, hạ sinh được mấy mống cơ?"
Người phụ nữ sững người, ngẫm nghĩ một hồi mới ngập ngừng: "Chắc cũng phải bảy lần. Có một lần sẩy t.h.a.i chưa kịp thành hình, còn ba đứa thì vắn số yểu mệnh."
Chu Mãn thở dài sườn sượt: "Tỷ lệ t.ử vong đã vượt quá nửa rồi, đây đâu còn là vấn đề m.a.n.g t.h.a.i sớm nữa. Nếu tỷ không ngại, ngày mai rảnh rỗi cứ ghé Y thự tìm ta bắt mạch xem sao."
Nàng lúc này mới ngẩng cao đầu nói với đám đông: "Đấy các vị xem, lấy chồng sinh con quá sớm, đứa trẻ sinh ra vốn dĩ ốm yếu, tỷ lệ c.h.ế.t yểu cũng cao ngất ngưởng."
Có người vẫn bán tín bán nghi: "Chẳng phải là do ăn uống kham khổ sao? Nếu tẩm bổ an t.h.a.i đàng hoàng..."
Chu Mãn bác bỏ ngay: "Tẩm bổ dưỡng t.h.a.i tất nhiên sẽ giúp tăng khả năng thụ t.h.a.i và sống sót của t.h.a.i nhi, nhưng cái gốc của vấn đề vẫn nằm ở chỗ tảo hôn tảo d.ụ.c."
Nàng viện dẫn sách vở y học: "Ngay trong 'Hoàng Đế Nội Kinh' đã ghi rành rành, bất kể là nam hay nữ, đều phải đợi đến khi trưởng thành mới nên tính chuyện nối dõi tông đường."
Tống phu nhân lập tức phản bác: "Nữ t.ử mười lăm tuổi là đã đến tuổi cập kê..."
Chu Mãn thẳng thừng gạt phăng: "'Hoàng Đế Nội Kinh' chả thèm công nhận cái mốc đó đâu. Sách y học khẳng định, nam nữ phải bước qua tuổi hai mươi mới được coi là trưởng thành. Nam giới thì phải hăm tư tuổi thận khí mới sung mãn, còn nữ giới hăm mốt tuổi thận khí mới phát triển cân bằng. Lúc này mà thụ thai, sinh ra đứa con mới là cực phẩm."
"Tất nhiên, trong thời buổi hiện tại, chúng ta không thể răm rắp tuân theo 'Hoàng Đế Nội Kinh', dẫu sao thì rào cản thế tục cũng quá nhiều. Nhưng dẫu có muốn đẩy nhanh tiến độ, cũng đừng có mà hấp tấp quá đáng," Chu Mãn phân tích: "Nam t.ử mười sáu tuổi thận khí mới bắt đầu vượng lên, mới chớm có khả năng gieo giống. Còn nữ t.ử mười bốn tuổi mới bắt đầu kinh nguyệt, giống như đóa hoa vừa rụng cuống, mới chớm kết thành quả non. Các vị muốn quả non đó nảy mầm ra hạt giống, chẳng nhẽ không chịu nán lại đợi thêm một thời gian?"
Đám đông nghe mà đực mặt ra. Dăm ba cái khái niệm "thận khí" chuyên sâu thì họ nghe như vịt nghe sấm, nhưng nhắc đến chuyện trồng trọt thì họ sáng dạ lắm.
"Đám dưa bầu mới nhú quả non đã lo nhổ cuống, bổ đôi moi hạt ra, thế cái đống hạt đó có gieo trồng nên hồn được không?"
Mọi người đồng loạt lắc đầu. Một vị phu nhân vốn rành rẽ chuyện đồng áng còn đế thêm: "Thứ hạt non choẹt đó gieo xuống khéo còn chẳng nảy mầm nổi ấy chứ."
Chu Mãn vỗ tay đ.á.n.h đét một cái, cười tươi rói: "Chuẩn cmnr! Chứ nếu không, tại sao con cháu đời sau lại nảy sinh đủ thứ bệnh tật ốm yếu? Đời cha ông đẻ tù tì mười đứa tám đứa là chuyện thường tình, đến đời mình lèo tèo hai ba đứa là mệt xỉu, thậm chí có kẻ còn tịt ngòi không đẻ nổi?"
Có người nghe vậy chợt nhói lòng, sống lưng ớn lạnh. Vừa sợ hãi không dám nghe tiếp, lại vừa tò mò muốn biết ngọn ngành: "Tại sao lại thế?"
"Thì tại vì lúc chúng nó còn nằm trong bụng, phụ mẫu chúng nó đã 'chín' đâu mà đòi hái. Phụ mẫu sức khỏe còn đang èo uột mà đã vội vàng sinh con đẻ cái, thì con cái sinh ra làm sao khỏe mạnh cho được?" Chu Mãn ví von: "Chuyện con người sinh đẻ cũng y chang chuyện gieo dưa trồng đậu thôi. Đợi quả dưa non nhú lên, cứ để đó cho nó từ từ phát triển, dù không đợi đến lúc nó chín nẫu, thì ít nhất cũng phải chờ lúc nó hươm hươm rồi hẵng hái."
"Con người cũng vậy thôi. Nên nam t.ử muốn thành gia lập thất thì phải đợi sau mười sáu tuổi, trước hăm tư tuổi, cưa đôi ra cũng phải tầm hăm tuổi. Nữ t.ử cũng thế, thành gia phải đợi sau mười bốn, trước hăm mốt tuổi, tính trung bình cũng rơi vào khoảng mười bảy, mười tám tuổi. Chúng ta thà muộn còn hơn sớm, cứ chốt là mười tám tuổi đi. Sinh con đẻ cái vào tầm tuổi này, đứa trẻ sinh ra mới được khỏe mạnh cứng cáp, mà cơ thể của cả cha lẫn mẹ cũng ít bị hao tổn nhất."
Mọi người nghe xong ngẩn tò te, một lúc lâu sau mới có người ấp úng: "Nói thật hay đùa đấy?"
"Đương nhiên là thật rồi," Chu Mãn khẳng định chắc nịch: "Chính ta cũng qua ngưỡng mười tám mới lên xe hoa đấy thôi."
Minh Đạt cũng nhanh nhảu hùa theo: "Bổn cung cũng vậy."
Chu Mãn lại bắt đầu màn bốc phét thần thánh: "Trường Dự công chúa còn thành thân muộn hơn cả bọn ta. Đó là vì Bệ hạ và Nương nương thương xót Công chúa, muốn nàng khỏe mạnh bình an nên mới giữ nàng lại cung lâu đến vậy."
Nàng dắt tiếp câu chuyện: "Thế các vị có biết tuổi thọ của con người được quyết định bởi yếu tố nào không?"
Đám đông đồng loạt lắc đầu, ngập ngừng đoán: "Do trời định?"
Chu Mãn bĩu môi: "... Do khí huyết quyết định."
"'Hoàng Đế Nội Kinh' có câu: Đời người lên mười, ngũ tạng mới định hình, huyết khí mới lưu thông, khí của nó hội tụ ở dưới, nên trẻ con mới ưa chạy nhảy. Ý nói gốc rễ sinh trưởng của con người đều nằm ở tinh khí của tạng Thận. Tinh khí từ dưới bốc lên trên, nên trẻ lên mười mới đặc biệt hiếu động. Quá trình lão hóa cũng do khí huyết suy giảm mà ra. Nếu chúng ta biết cách giữ gìn cho tinh khí luôn dồi dào, thì tuổi thọ sẽ kéo dài mà diện mạo chẳng thấy tì vết của thời gian." Mãn Bảo quay sang chị gái vừa nãy: "Tỷ tỷ à, tỷ tính ra chỉ nhỉnh hơn ta có hai tuổi thôi đấy."
