Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 3088: Nhịn Cục Tức
Cập nhật lúc: 23/03/2026 05:02
Tiểu Tiền thị tất tả chạy ra chợ mua cá tươi, rắc thêm chút thảo d.ư.ợ.c "bí truyền" Chu Mãn gửi gắm, ninh nhừ thành một bát canh tẩm bổ, rồi cùng Trịnh thị lật đật mang vào Y thự.
Cả hai người đều đang nôn nóng chuyện Chu Mãn bầu bí, nên nghe tin có ca sinh đôi là tò mò cực độ.
Tiểu Tiền thị cẩn thận ngắm nghía hai sinh linh bé bỏng trên giường, buông lời xuýt xoa: "Ôi chao, bé xíu xiu thế này."
Trịnh thị gật gù đồng tình, e dè không dám làm phiền sản phụ, lẳng lặng cùng Tiểu Tiền thị lui ra ngoài. Vốn chưa trải sự đời bầu bí, bà liếc nhìn cái bụng lùm lùm của Chu Mãn, không khỏi lo lắng buột miệng: "Mẹ thấy bụng Mãn Bảo có vẻ hơi gọn quá không?"
Tiểu Tiền thị thì lại sành sỏi khoản này, gạt đi ngay: "Đâu có, chửa lứa đầu bụng nhỏ là bình thường, ta thấy thế này là chuẩn không cần chỉnh rồi."
Nghe vậy Trịnh thị mới thở phào nhẹ nhõm, đưa mắt đảo quanh Y thự một vòng, thắc mắc: "Y thự thu nạp một rổ bà đỡ thế này, sau này chắc sản phụ kéo đến đẻ nườm nượp nhỉ?"
Chu Mãn đáp: "Cũng mong là vậy. Nhưng mục đích chính của ta là muốn chị em phụ nữ đến đây trau dồi kiến thức t.h.a.i giáo và nuôi con khoa học. Chứ muốn giữ chân đám bà đỡ này lâu dài thì phải móc hầu bao ra trả lương đàng hoàng."
Cơ mà đại phu ở Y thự cũng dư sức đỡ đẻ, chỉ e các bà bầu lại ngại ngùng không muốn để đại phu nam đụng chạm.
Làm gì có Y thự nào cũng may mắn sở hữu nữ đại phu như ở đây.
La gia nương t.ử húp cạn bát canh cá, quả nhiên sữa về tràn trề. Hai đứa trẻ mút lấy mút để, mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau vã ra như tắm.
Chu Mãn thấy phương t.h.u.ố.c hiệu nghiệm, liền bắt mạch lại cho La gia nương t.ử, rồi bốc thêm hai gói t.h.u.ố.c nhỏ xíu, dúi vào tay La thẩm dặn dò: "Lúc nào ninh canh thì ném vào hầm chung. Thuốc này có tác dụng lợi sữa và tăng cường thể lực đấy."
La thẩm ngơ ngác đón lấy gói t.h.u.ố.c, lẩm bẩm: "Thế lại ninh canh cá tiếp à?"
Chu Mãn xua tay: "Canh gà, canh xương hầm đều được tất. Cứ xem sản phụ thèm gì thì ninh nấy."
La gia nương t.ử thì dễ tính như phật, có thịt bỏ bụng là sướng rơn rồi.
Khổ nỗi, cứ húp xong một bữa, lòng nàng lại xót xa một bề. Vốn dĩ chỉ định lên thăm chồng, ai dè lại kẹt lại đây đẻ luôn, đã thế bữa nào cũng cá thịt đuề huề.
Mới chưa đầy nửa tháng, số tiền mang theo đã bốc hơi sạch bách.
La gia nương t.ử mếu máo chực khóc, lão La thấy thế vội vàng dỗ dành: "Ta đã sai Tam Lang về quê vơ vét thêm tiền rồi, nàng đừng khóc nữa. Đại nhân đã dặn rồi, khóc lóc là mất sữa đấy."
La gia nương t.ử đành nuốt ngược nước mắt vào trong, nhưng vẫn sụt sùi than thở: "Mẹ chồng mà biết ta ăn xài hoang phí thế này..."
Lão La gạt phăng: "Đâu phải mình nàng xơi, ta cũng phải tọng vào bụng chứ? Hơn nữa, Tam Lang với thím ở đây ngày đêm túc trực chăm sóc chúng ta, đâu thể để người ta bỏ công bỏ sức lại còn phải tự bỏ tiền túi ra mua cơm?"
La gia nương t.ử thỏ thẻ hỏi: "Bao giờ thì chúng ta được về nhà? Hay là về nhà tĩnh dưỡng cho đỡ tốn kém?"
Lão La lắc đầu quầy quậy: "Ráng đợi thêm chút nữa đi. Đại nhân bẩu xương ta đang trong giai đoạn liền lại, vẫn phải cần t.h.u.ố.c thang. Hơn nữa, hai đứa nhỏ cũng cần được tẩm bổ thêm. Về nhà thì lấy đâu ra điều kiện mà chăm bẵm như ở đây?"
La gia nương t.ử ngước nhìn đôi song sinh đang nằm ngoan ngoãn bên cạnh. Mới có nửa tháng mà hai đứa đã "thay da đổi thịt" hẳn, không chỉ lớn phổng phao mà nét mặt cũng rạng rỡ, tràn trề sức sống. Trông chẳng khác nào những đứa trẻ sinh đủ tháng, không hề có vẻ èo uột của trẻ sinh đôi.
Nàng hiểu rõ hơn ai hết. Có lẽ nhờ được ăn sung mặc sướng, cộng thêm phương t.h.u.ố.c "thần kỳ" của Y thự, sữa nàng dồi dào, hai đứa trẻ lại phàm ăn ch.óng lớn, trộm vía dễ nuôi hơn hẳn mấy đứa trước.
Nghe chồng phân tích hợp tình hợp lý, nàng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, gật đầu đồng ý nán lại thêm một thời gian.
Ai ngờ đâu, La Tam Lang về quê không đào ra được đồng nào, hôm sau lại dắt theo cả một bầu đoàn thê t.ử, trong đó có cả bố mẹ chồng nàng lù lù xuất hiện.
Đại Cát thấy Y thự bỗng chốc ồn ào náo nhiệt bởi một đám người không phận sự, liền lập tức tiến lên đứng sừng sững bảo vệ Chu Mãn.
La bà t.ử quyết tâm phen này phải lôi cổ vợ chồng con trai về quê bằng được, mặt mày hằm hằm sát khí tiến thẳng về phía Chu Mãn... và ba vị đại phu đang đứng cạnh.
Bà ta lao đến trước mặt họ, ngồi phịch xuống đất, vung tay định vỗ đùi ăn vạ. Bỗng Chu Mãn cất tiếng lạnh tanh: "Bà nhầm đối tượng rồi, ta mới là Thự lệnh ở đây, bọn họ chỉ là tay sai vặt của ta thôi."
Cánh tay La bà t.ử cứng đờ giữa không trung, nghẹn ứ nơi cổ họng, nuốt không trôi nhả không ra...
Bà ta lúng túng điều chỉnh lại tư thế, tay vừa định vỗ xuống thì Chu Mãn lại thở dài sườn sượt một tiếng rõ to: "Ta hiểu rồi, các người lặn lội lên đây là để rước họ về đúng không?"
La bà t.ử ấm ức "vâng" một tiếng, đưa tay quệt mắt định rặn ra vài giọt nước mắt cá sấu. Chu Mãn đã gật gù ra chiều thấu hiểu: "Vậy thì đưa họ về đi. Nhưng trước khi đi, ta có vài lời dặn dò."
Tiếng khóc của La bà t.ử lại bị nghẹn ứ, nghẹn mãi không rặn ra được tiếng nào.
Chu Mãn đưa mắt lướt qua đám dân làng đi theo La bà t.ử, dừng lại ở một lão nông: "Chân của La Đại lang là bị gãy xương. 'Thương gân động cốt' phải mất cả trăm ngày mới hồi phục. Chí ít trong một trăm ngày tới, hắn không được làm bất cứ việc gì đụng đến chân, hạn chế đi lại. Đặc biệt trong một tháng đầu, tuyệt đối không được nhúc nhích chân."
"Nếu cử động mạnh, xương bị lệch thì nhẹ là thọt, nặng là liệt cả đời. Rủi ro hơn, xương bên trong bị hoại t.ử thì coi như đi đong cái mạng. Mong các người khắc cốt ghi tâm điều này. Ta sẽ kê cho các người một ít cao dán mang về. Dạo này hắn cũng học được cách bôi t.h.u.ố.c rồi, về nhà tự bôi là được. Nếu có điều kiện, nửa tháng lên tái khám một lần; không thì một tháng cũng phải lên một lần. Nhà các người thuộc diện hạ hộ, được miễn phí tiền khám."
Nàng lại tiếp lời: "Về phần La nương t.ử, vì sinh đôi nên hai đứa trẻ có phần ốm yếu. Về nhà phải đảm bảo nguồn sữa mẹ dồi dào. Ta sẽ kê thêm vài thang t.h.u.ố.c bồi bổ cho nàng ấy, ninh cùng cá, gà, lợn... sẽ giúp trẻ cứng cáp, giảm thiểu rủi ro bệnh tật, ốm đau."
Chu Mãn xua tay: "Xong rồi, ra quầy thanh toán viện phí rồi về đi."
La bà t.ử lúc này mới tìm được cơ hội phát tiết, gào lên: "Chẳng phải bảo là khám bệnh miễn phí sao?"
Tây Bính đứng sau Chu Mãn lên tiếng chỉnh đốn: "Tiền t.h.u.ố.c và tiền khám thì miễn, nhưng tiền dầu muối tương cà, mắm muối, củi lửa nhà bếp các người xài thì phải trả chứ? Cứ yên tâm, Y thự tính theo ngày, cũng chẳng tốn bao nhiêu. Nếu không muốn xì tiền ra thì cũng dễ thôi, ra chợ mua củi, gạo, mắm, muối về đắp lại là xong."
La bà t.ử lập tức câm như hến.
Chu Mãn quay sang nói với dân làng: "Y thự của bọn ta còn nhận đỡ đẻ nữa. Sau này trong làng có ai sắp sinh, cứ việc đưa lên đây. Hiện tại hạ hộ và trung hộ đều được miễn phí trọn gói."
Một người tò mò hỏi: "Thế sau này thì sao?"
Chu Mãn lấp lửng: "Còn phải xem tình hình. Các người cứ hỏi trước khi lên, nếu có thu phí bọn ta sẽ thông báo rõ ràng."
La gia nương t.ử ôm con bước ra, vẻ mặt đầy tiếc nuối. Chu Mãn khẽ gật đầu chào nàng: "Những gì ta truyền đạt nửa tháng qua, ngươi đã khắc cốt ghi tâm chưa?"
La gia nương t.ử gật đầu lia lịa: "Dạ khắc cốt ghi tâm rồi ạ. Đại nhân cứ yên tâm, ta sẽ chăm sóc hai đứa nhỏ cẩn thận."
Chu Mãn hài lòng mỉm cười. Dù mới "phổ cập kiến thức" cho một người, nhưng vạn sự khởi đầu nan, "con ong đã tỏ đường đi lối về" thì những người khác còn cách bao xa?
Nhà họ La đ.á.n.h xe trâu lên rước người. Dân làng hì hục khiêng La Đại lang lên xe, La gia nương t.ử và La thẩm ôm con cũng chễm chệ yên vị trên xe, xem ra cũng không đến nỗi xóc lộn ruột gan.
Vừa bước khỏi Y thự, có người lập tức tọc mạch hỏi La bà t.ử: "Hết bao nhiêu cắc vậy bà?"
