Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 3256: Chuyện Phiếm Thầm Kín

Cập nhật lúc: 25/03/2026 05:01

Tiêu viện chính nghĩ kĩ lại, đúng là chẳng ai buồn đứng ra thật.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, hoàn toàn mù tịt về tâm tư của Hoàng đế.

Thế nhưng... Tiêu viện chính dập mạnh đống công văn đã ký xong cái rụp trước mặt Chu Mãn: "Ta ký xong hết cả rồi đây. Cô mang sang Lại bộ ký nhận lưu trữ hồ sơ đi. Mấy chuyện đau đầu này cô bớt vắt óc suy nghĩ lại, chúng ta là đại phu, làm tốt chức trách trị bệnh cứu người là được."

Nếu bọn họ có thể thấu tỏ suy nghĩ của Hoàng đế, thì chẳng lẽ bọn họ cũng có thể xưng vương xưng đế được rồi sao?

Vì lẽ đó, những chuyện nghĩ mãi không thông thì chớ dại gì mà nghĩ, chuyện không phù hợp với thân phận của mình cũng chẳng cần phải nhọc công suy tính.

Vừa mới dứt dòng suy tư đó, bên tai lại văng vẳng tiếng thì thầm của Chu Mãn: "Vấn đề cuối cùng, Tiêu viện chính, ngài có cảm thấy thực ra Bệ hạ cũng chẳng hề tin tên hòa thượng Thiên Trúc kia thực sự đã sống được hai trăm năm không?"

Tiêu viện chính lập tức ném luôn mấy lời răn dạy vừa rồi ra sau gáy, cũng chìm vào trầm ngâm, một hồi lâu sau mới gật gù đồng tình: "Bệ hạ chắc chắn cũng nghi ngờ."

"Đã sinh lòng nghi ngờ sao vẫn dám cả gan nuốt đan d.ư.ợ.c hắn luyện ra?"

"Tuy nghi ngờ hắn không sống đến hai trăm tuổi, nhưng chuyện hắn trường thọ chắc mẩm là thật," Tiêu viện chính hầu hạ bên cạnh Hoàng đế lâu ngày nên rất rành rẽ tính nết của ông, hạ giọng nói: "Bệ hạ có l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lượng, nhiều lúc ông không bới lông tìm vết, mà chỉ để tâm đến sở trường và giá trị sử dụng của người đó."

"Na La Nhĩ dẫu có dối trá về tuổi thọ, nhưng nhìn diện mạo và sự am tường của hắn, thì chuyện trường thọ chắc chắn không trật đi đâu được. Hắn đã trường thọ như vậy, ắt hẳn phải sở hữu phương pháp dưỡng sinh tâm đắc. Mà thứ Bệ hạ cầu cạnh cũng chỉ là kéo dài tuổi thọ. Trên người hắn có thứ Bệ hạ đang cần, Bệ hạ tự nhiên sẽ châm chước bỏ qua cho hắn."

Chu Mãn cảm thán: "Bệ hạ không hổ danh là Hoàng đế. Thần thì lại không làm được như thế, thần luôn nhất quán theo phương châm có thù tất báo."

Tiêu viện chính không muốn dông dài thêm với nàng, khoát tay lùa đi: "Cô đi mau đi, mau đi đi. Bệ hạ chẳng phải đã dặn cô chuyên tâm nghiên cứu phương pháp giải độc sao? Chuyện khác cứ giao hết cho ta, cô lo liệu ổn thỏa việc này trước đi đã."

Chu Mãn đành ngoan ngoãn ôm xấp công văn sang Lại bộ hoàn tất thủ tục.

Vị đại nhân Lại bộ phụ trách làm thủ tục nhậm chức cho Chu Mãn, từ lúc diện kiến nàng đã liến thoắng buông lời chúc tụng: "Chu đại nhân giờ đây đang kiêm nhiệm một lúc ba chức vụ, mà chức vị nào cũng chễm chệ ở hàng cao."

Chu Mãn tỏ ra cực kỳ khiêm tốn: "Đâu dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt các lão đại nhân trong triều. Có người còn cai quản cả hai ba châu quận kia kìa."

Trong triều đâu thiếu gì bá quan văn võ kiêm nhiệm nhiều chức vụ như Chu Mãn, có điều...

Đám quan viên thầm c.h.ử.i đổng trong lòng: Có điều chức vị của ai đạt được đẳng cấp như Chu Mãn, thâu tóm trọn vẹn ba đặc quyền béo bở nhất chốn quan trường.

Làm quan trong triều, cốt yếu cũng chỉ xoay quanh bốn chữ: vì dân, vì vua, vì lợi, vì danh.

Chu Mãn nhậm chức Biên soạn Sùng Văn quán, một chức vị thanh cao nhã nhặn vô cùng, nắm trọn chữ danh; Thái y viện trực thuộc quyền quản lý của Hoàng đế, trên người Chu Mãn lại gắn mác người của Thái t.ử, thế mà Hoàng đế vẫn cực kỳ tín nhiệm nàng, thế là giành được sự sủng ái của nhà vua; Thái y thự hai năm nay nhờ thu hoạch từ xưởng t.h.u.ố.c mà phất lên như diều gặp gió, biến nhiều chức vụ thành món hời béo bở, gom trọn chữ lợi...

Có thể nói ba chức vụ này của nàng đều là những vị trí trọng yếu, danh, lợi, sự sủng ái của quân vương, nàng đều ẵm trọn. Những công việc kiêm nhiệm của kẻ khác, đa số là chức suông, có khi là chức thực quyền cũng chưa chắc có được sự kết hợp hoàn hảo thế này.

Quan viên giải quyết êm xuôi thủ tục, lưu hồ sơ xong xuôi thì giao lại biên nhận cho Chu Mãn: "Hoàn tất rồi, cung hỷ Chu đại nhân."

Đám quan viên chung văn phòng cũng đồng loạt đứng dậy chúc tụng Chu Mãn.

Chu Mãn vui vẻ nói lời cảm tạ, bỗng một quan viên ùa vào chọc ngoáy: "Chu đại nhân thăng quan tiến chức, gia phủ có định bày tiệc ăn mừng không?"

Hoàng đế đang trong tình thế nước sôi lửa bỏng thế này sao nàng dám cả gan thiết yến? Hơn nữa làm gì có thời gian, vì vậy Chu Mãn cười cười lắc đầu: "Không làm phiền các vị nữa, đợi khi nào rảnh rỗi sẽ mời các vị đồng liêu đến tệ xá uống chén rượu nhạt."

Mọi người tỏ ý hiểu cho nỗi khổ của nàng, đưa mắt nhìn Chu Mãn rời đi.

"Tuổi tác này, chức quan này, làm sao mà bì kịp, không sánh bằng đâu."

"Cái tài nghệ đó nếu ngươi có thì tự khắc vươn tới được thôi. Các ngươi chắc hẳn chưa biết, nghe phong phanh hôm qua Chu đại nhân mới chân ướt chân ráo hồi kinh đã vội vã tiến cung thuật chức. Trùng hợp thay lại đụng độ vị ở chùa Trường Sinh dâng đan d.ư.ợ.c, chỉ với dăm ba câu, nàng đã thuyết phục Bệ hạ ngừng sử dụng đan d.ư.ợ.c. Chỗ đan d.ư.ợ.c ngốn biết bao vàng bạc châu báu ấy thoắt cái đã ngoan ngoãn chui vào tay nàng."

"Bao nhiêu đại thần trong triều dốc lòng can gián Bệ hạ đều không lay chuyển được, nàng chỉ cần tung vài lời đường mật đã thuyết phục được Bệ hạ, cái năng lực này quả thực không hề kém cạnh Ngụy công năm xưa."

"Cái danh xưng này có hơi tâng bốc quá đà rồi, nàng làm sao bì kịp với Ngụy công cơ chứ?"

"Được rồi, được rồi, bớt lôi mấy chuyện này ra bàn tán đi. Chuyện ở chùa Trường Sinh trong cung chưa có phán quyết rõ ràng, các ngươi chớ dại nhúng tay vào đầm lầy này."

"Phàm là chuyện quốc sự, ai cũng có quyền tham nghị, hà cớ gì chúng ta không được bàn tới?"

"Đúng vậy, lúc Ngụy công còn tại vị cũng mặc cho chúng ta tự do ngôn luận, Bệ hạ cũng chẳng rảnh quản thúc, cớ sao bây giờ các ngươi cứ rào trước đón sau ngăn cản chúng ta?"

Chu Mãn hoàn toàn không hay biết đống bàn tán xôn xao sau lưng mình. Nàng đút hai tay vào tay áo, đứng thừ người trên đại lộ Hoàng thành vắt óc suy tư một hồi, cuối cùng vẫn quyết định túm áo một vị quan viên đang đi ngang qua: "Làm phiền ngài cho hỏi, chùa Trường Sinh đi lối nào?"

Vị quan viên liếc nhìn Chu Mãn một cái, chỉ tay về một hướng đáp: "Không phải ra khỏi Hoàng thành đâu, nó nằm ngay góc đông bắc Hoàng thành. Chu đại nhân cứ đi dọc theo con đường này tới ngã tư cuối cùng rồi rẽ trái, đi thẳng đến cuối đường là tới."

Chu Mãn nhón chân, cố rướn cổ nhìn cho tỏ, cảm thấy chặng đường này sao mà thăm thẳm. Nàng hiện đang đứng ngay giữa Hoàng thành, muốn lết đến góc đông bắc thì phải đi bộ khá xa.

Thế là nàng nói lời cảm tạ vị quan viên, quay gót trở lại cổng cung, vẫy tay gọi Đại Cát: "Đi thôi, chúng ta tới chùa Trường Sinh."

Chùa Trường Sinh vốn dĩ là một khu viện bị bỏ hoang thuộc Lại bộ. Từ khi Na La Nhĩ đại sư xuất hiện, Hoàng đế đã ban lệnh biến khu viện này thành tự viện, tứ danh là Trường Sinh tự.

Vì lẽ đó, không những cho dựng vài bức tượng Phật trong sân để tiện bề thờ phụng, Bệ hạ còn không tiếc tiền bạc trùng tu lại toàn bộ cổng lớn và khuôn viên.

Nghe đồn Hoàng đế còn ôm ấp dự định cải tạo toàn bộ khu viện, từ sân sau ra đến sân trước, san phẳng tất thảy để xây dựng lại theo kiến trúc của một tự viện đàng hoàng. Ngân sách tiêu tốn quả thực không nhỏ, Công bộ đã nhận lệnh, hiện đang rục rịch tiến hành công tác chuẩn bị, ngân khố cũng đã xuất kho.

Đây cũng là một trong những lý do khiến đám bá quan văn võ cực kỳ bài xích Na La Nhĩ. Chi phí xây dựng tự viện quá đắt đỏ, cộng thêm đồ dùng bài trí và tượng Phật bên trong, chi phí tốn kém cũng ngót nghét bằng việc xây dựng lại một tòa cung điện.

Mà cung Đại Minh đến nay vẫn chưa được hoàn thiện.

Chẳng biết có phải bị dư âm của bữa ngọ yến ngày hôm qua làm ảnh hưởng hay không, hôm nay Công bộ không phái người qua tiếp tục công tác đo đạc. Cổng chùa cũng vì thế mà vắng lặng như tờ.

Cơ mà một tự viện xây dựng ngay trong lòng Hoàng thành, vốn dĩ cũng chẳng trông mong gì nhang khói nghi ngút. Trừ phi là hoàng thân quốc thích, cũng chỉ lác đác vài gia quyến quan viên lui tới thắp nhang cầu Phật.

Nhưng ai lại nhàn rỗi đến mức ngày nào cũng đến đây cúng bái Phật trời? Vì vậy, nơi này quanh năm suốt tháng cũng chẳng mấy bóng người.

Chu Mãn bám tay Đại Cát bước xuống xe ngựa, ngẩng đầu nhìn lướt qua tấm biển Trường Sinh tự, sau đó mới sải bước đi vào.

Có một tiểu sa di chạy ra nghênh đón. Nhìn thấy Chu Mãn, hắn đứng trân trân một lúc lâu mới sực tỉnh tiến lên: "Tiểu tăng bái kiến Chu đại nhân."

Chu Mãn kinh ngạc: "Ngươi nhận ra ta sao?"

Tiểu sa di liếc nhìn quan phục trên người Chu Mãn, mỉm cười: "Nữ nhân có thể mặc quan phục màu đỏ thẫm, cả triều đình này chỉ có duy nhất một mình Chu đại nhân."

Chu Mãn cúi đầu nhìn lướt qua bộ quan phục của mình, mỉm cười: "Là ta sơ suất, lẽ ra nên mặc thường phục tới đây. Na La Nhĩ đại sư có đó không? Phiền ngươi vào thông báo một tiếng."

"Đại nhân chờ một lát." Tiểu sa di xoay người rảo bước đi vào trong bẩm báo.

Na La Nhĩ đại sư đang ngồi đả tọa, nghe tin Chu Mãn giá lâm, hắn liền mở bừng mắt, suy tư một chốc rồi nói: "Mời vào đại đường ở hậu viện đi."

"Vâng."

Lúc Chu Mãn bước vào đại đường, Na La Nhĩ đại sư đã pha sẵn trà đợi khách. Hắn chìa tay ra cười nói: "Chu đại nhân mời ngồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 3165: Chương 3256: Chuyện Phiếm Thầm Kín | MonkeyD