Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 3288: Minh Học
Cập nhật lúc: 26/03/2026 02:19
Thái t.ử phi ban cho Nữ học cái tên "Minh Học". Chu Mãn vừa xuống xe ngựa, ngước mắt nhìn lên tấm biển ngang, gật gù tán thưởng: "Chữ viết thật tinh tế."
"Đó là nét chữ của Khổng tế t.ửu," Minh Đạt giải thích: "Nói thật, chữ 'Minh' này cũng là do ngài ấy đề xướng đấy."
Chu Mãn chép miệng ghen tị: "Sướng thật, Thái y thự của ta chỉ được Bệ hạ ban chữ thôi."
Minh Đạt tủm tỉm cười: "Thực sự thì chữ của Khổng tế t.ửu đẹp hơn của Phụ hoàng nhiều."
"Chữ không chỉ đẹp mà ý nghĩa còn thâm sâu," Chu Mãn tiếp lời: "'Minh' có nghĩa là ánh sáng soi rọi muôn phương. Sách 'Lễ Ký' từng đề cập 'Đạo của bậc đại học là làm sáng tỏ đức sáng'. Ta nhớ Khổng tế t.ửu từng giảng giải, từ nhỏ bé mà dần hiển lộ, từ hiển lộ mà đạt tới đỉnh cao, ánh sáng lan tỏa khắp bốn phương, ấy gọi là làm sáng tỏ đức sáng giữa thiên hạ. Khổng tế t.ửu ban cho Nữ học chữ này, ắt hẳn kỳ vọng không nhỏ đâu."
Minh Đạt kiêu hãnh gật đầu.
Nếu xem các gia tộc lớn là ngọn cờ đầu của giới sĩ t.ử, thì Khổng tế t.ửu chính là vầng thái dương tỏa sáng rực rỡ nhất trên ngọn cờ đó. Nhận được chữ vàng ngọc này của ngài, Minh Đạt cảm thấy dẫu tương lai Nữ học có ra sao, thì tâm huyết nàng đổ vào cũng không hoài phí.
"Đi thôi, vào trong xem thử."
Cửa lớn mở toang, Bạch Cảnh Hành và Bạch Nhược Du lon ton chạy vù vào trước, người lớn lững thững theo sau. Vừa bước qua bậc cửa là những con đường nhỏ quanh co uốn lượn, hai bên cỏ cây hoa lá um tùm. Tiết trời đang độ xuân ấm áp, hoa nở rộ, không chỉ có mẫu đơn, đào mận khoe sắc mà ngay cả những bông hoa dại ven đường cũng bung cánh tỏa hương, tạo nên một khung cảnh rực rỡ mà gọn gàng nề nếp.
Quả xứng danh là Nữ học, phong cảnh hữu tình hơn hẳn Thái y thự nồng nặc mùi t.h.u.ố.c, đến bồn hoa cũng bị trung dụng để trồng thảo d.ư.ợ.c.
"Hiện tại học viên còn thưa thớt, nên chúng ta chỉ mở cửa một phần không gian thôi," Minh Đạt vừa dẫn đường vừa giới thiệu: "Đây là phòng cầm, nơi học viên trau dồi ngón đàn."
Chu Mãn ngó qua cửa sổ, há hốc mồm: "Trời đất, nhiều đàn thế này là các người xuất tiền túi ra tậu hết à?"
Minh Đạt gật đầu: "Đúng vậy, tốn kém lắm. Giờ còn chưa mở lớp cưỡi ngựa b.ắ.n cung, sau này còn phải sắm thêm ngựa và cung tên nữa cơ."
Chưa kể đến những khoản chi phí phát sinh khác.
Chu Mãn giơ ngón tay cái lên, hỏi dò: "Có cần ta góp chút công sức không?"
Minh Đạt nháy mắt đầy ẩn ý: "Nếu cậu có lòng thì ta sao nỡ từ chối. Nữ học về sau còn nhiều khoản phải chi lắm."
"À à..." Chu Mãn gật gù hiểu ý, "Hóa ra là các người đang dụ dỗ ta quyên góp đấy à."
Minh Đạt đáp lại: "Giờ nói chuyện này vẫn còn quá sớm, đợi khi Nữ học lớn mạnh rồi tính tiếp."
Chu Mãn nhìn nàng bằng ánh mắt nghiêm nghị: "Nhất định sẽ lớn mạnh mà!"
Minh Đạt cũng tin tưởng như thế: "Trong cung hiện nay Mẫu hậu và tẩu tẩu đều trọng dụng nữ quan, thậm chí có những phi tần thất sủng cũng tự nguyện dâng sớ xin làm nữ quan. Vì vậy, ta tin rằng nữ giới mai sau sẽ làm nên chuyện lớn, và Nữ học tự nhiên cũng sẽ phát triển rực rỡ."
"Oa, vị nương nương nào mà dũng cảm thế?"
Minh Đạt cười khẽ: "Chỉ là một vị tài nhân thôi, can đảm thì có thừa nhưng bản lĩnh thì chưa chắc đã bằng cậu."
Minh Đạt dẫn nàng sang viện bên cạnh tham quan: "Đây là phòng trà, qua thêm hai viện nữa là khu nội trú. Các học viên đều ở lại trường, cứ mười ngày thì được nghỉ hai ngày, giống như bên Thái y thự của cậu vậy."
"Nghe giống lịch nghỉ của triều đình nhỉ."
"Đúng thế."
"Thế phu t.ử cậu tìm ở đâu ra?"
"Ta đang tính bàn với cậu chuyện này đây," Minh Đạt nói: "Phu t.ử được mời từ khắp nơi, nhưng những người có tiếng tăm thì hiếm lắm. Trước Tết ta đã cậy nhờ Khổng tế t.ửu ra mặt mời các bậc danh sư, nhưng..."
"Họ không chịu đến à?"
Minh Đạt gật đầu, đưa mắt nhìn Chu Mãn: "Ta muốn mời cậu làm phu t.ử."
Chu Mãn: "... Cậu nghĩ ta còn thời gian rảnh rỗi chắc?"
Nàng bắt đầu bấm đốt ngón tay: "Thái y thự bao nhiêu là việc, Thái Y viện cũng cần ta thăm khám, rồi còn phải tu sửa y thư, thỉnh thoảng lại phải ghé Thái y thự giảng bài. Cậu mà còn chất thêm việc cho ta thì thà chẻ ta ra làm đôi còn hơn."
Minh Đạt cười đáp: "Đâu bắt cậu ngày nào cũng phải đến dạy. Giống như kiểu cậu đang làm ở Thái y thự ấy, gọi là gì nhỉ... à đúng rồi, chuyên đề. Mỗi buổi nói về một chủ đề, một đạo lý, thời gian tùy ý cậu sắp xếp, lúc nào rảnh thì ghé qua, thấy thế nào?"
Chu Mãn thắc mắc: "Đã không phải lớp học cố định, nhỡ bài giảng của ta trùng lặp với phu t.ử khác thì sao? Việc gì phải thế?"
Minh Đạt lý giải: "Cùng một câu nói, mỗi người sẽ có cách hiểu khác nhau. Ta muốn các học viên được lắng nghe quan điểm của cậu."
"Tất nhiên, còn một lý do nữa," nàng nhấn mạnh: "Cậu hiện là nữ quan duy nhất tham gia đại triều hội. Nếu cậu đến, Minh Học của ta coi như có được một danh sư. Biết đâu nhờ danh tiếng của cậu mà thu hút thêm nhiều bậc thầy khác."
Chu Mãn nghi ngờ ra mặt: "Ta á? Sao có thể? Việc này đâu liên quan gì đến truyền thụ y thuật, làm sao ta lại nổi danh được?"
"Có đấy, có đấy," Minh Đạt cười rạng rỡ: "Thiên hạ đồn đại rằng cậu từ nhỏ đã am tường kinh sử t.ử tập, được nuôi dạy y như nam nhân. Những gì Bạch Chí Thiện thấu hiểu, cậu cũng đều tỏ tường."
Chu Mãn xoa cằm suy ngẫm: "Hóa ra là ta đang 'ké fame' của Bạch Thiện à?"
Bạch Nhị Lang nãy giờ mải chơi đùa với hai đứa trẻ liền vểnh tai chen ngang: "Còn ké fame của tớ nữa cơ."
Cậu ta hất cằm kiêu hãnh: "Cậu dạo này suốt ngày vùi đầu vào triều chính, chắc chắn chẳng cập nhật được tin tức giang hồ rồi?"
"Tin tức gì? Chắc lại là mấy lời đồn thổi vớ vẩn," Chu Mãn quá hiểu cậu ta, hỏi vặn: "Nói đi, ở mấy quán trà t.ửu lâu lại rộ lên tin đồn gì rồi?"
Bạch Nhị Lang cười tủm tỉm: "Người ta đồn thầy của chúng ta quả là bậc kỳ tài, cả đời chỉ nhận đúng ba đệ t.ử, mà ai nấy đều xuất chúng."
"Tớ và Bạch Thiện tuổi trẻ tài cao đã đỗ đạt Tiến sĩ. Cậu Chu Mãn thì danh tiếng lẫy lừng khắp chốn. Là đại sư tỷ của hai đứa tớ, chắc chắn cậu cũng phải am tường kinh sử t.ử tập, kiến thức chẳng hề kém cạnh ai. Thế nên trong giới văn nhân thi sĩ, cậu cũng nổi như cồn đấy. Thế nào, đồng ý chứ?"
Chu Mãn liền nảy ra ý tưởng mới: "Nếu ta đến được, thì các phu nhân khác có thể đến được không?"
Nàng phân tích: "Dạy học mà, ở đây các người có đủ các môn từ cầm kỳ thi họa. Ví dụ như mẹ chồng ta, bà ấy đ.á.n.h đàn và vẽ tranh cực đỉnh, thỉnh thoảng có thể mời bà ấy qua dạy một buổi; Đường học tẩu thì rành rẽ luật pháp; nét chữ của Dương học tẩu thì khí chất ngút ngàn, chẳng kém gì Dương học huynh. À mà nếu Dương học huynh chịu khó đến giảng một buổi, thì Nữ học chắc chắn sẽ thu hút được vô khối nữ sinh..."
Chu Mãn đưa mắt nhìn Minh Đạt.
Mắt Minh Đạt sáng rực: "Chưa chắc đã thu hút được học sinh, nhưng phu t.ử thì chắc chắn là có!"
"Còn các nương nương trong cung nữa," Chu Mãn bổ sung: "Thỉnh thoảng họ cũng có thể xuất cung dạy vài buổi chuyên đề. Dù chẳng sở hữu tài lẻ gì đặc biệt, nhưng đã an tọa ở vị trí phi tần thì ắt hẳn họ cũng có những chiêm nghiệm sâu sắc về kinh sử t.ử tập. Tại sao không thử mời họ?"
Minh Đạt chẳng ngờ Chu Mãn lại to gan lớn mật đến mức nhắm tới cả các phi tần trong cung: "Ta quả thực bái phục, cậu dám mời cả nương nương cơ à?"
"Thực ra ta còn muốn khuyên cậu mời cả lão Đường đại nhân, Thôi Thượng thư nữa kìa," Chu Mãn tiếp lời: "Bàn về học thức và kinh nghiệm sống, mấy ai vượt qua được họ? Nếu cậu thỉnh được họ đến dạy đôi ba buổi, học viên chắc chắn sẽ được khai sáng rất nhiều."
Đúng là không có to gan nhất, chỉ có to gan hơn.
Nhưng mà... Minh Đạt vẫn bắt đầu nghiêm túc cân nhắc khả năng này.
Chúc ngủ ngon.
