Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 3304: Không Đồng Ý
Cập nhật lúc: 26/03/2026 04:02
Bạch Thiện đỡ Chu Mãn ngồi dậy, bưng bát lên nói: "Uống chút súp đi, biết đâu lại thấy thèm ăn."
Chu Mãn liếc nhìn bát súp, cảm thấy hơi buồn nôn, quay mặt đi lắc đầu.
Bạch Thiện bèn giao bát cho Cửu Lan, phân phó: "Đi bảo nhà bếp hầm lại bát khác, hớt sạch váng mỡ đi, chú ý khử sạch mùi tanh."
"Vâng."
Bạch Thiện làm ướt khăn lau mồ hôi trên trán cho nàng, nhẹ giọng hỏi: "Thế này cũng coi là bệnh nhỉ, có cần kê đơn t.h.u.ố.c không?"
Lưu Tam nương bưng một ly nước ấm lên, cười nói: "Không cần uống t.h.u.ố.c đâu, trước tiên cứ uống chút nước ấm, lát nữa uống thêm bát nước đường đỏ là được."
Nàng ấy đưa ly nước cho Chu Mãn, nói: "Sư phụ, mẫu thân đang đun nước đường dưới bếp rồi, một lát là có ngay."
Chu Mãn nhận lấy uống một ngụm, hỏi: "Đứa bé đâu?"
Lưu lão phu nhân đích thân bế đứa trẻ tới cho nàng xem, cười nói: "Cháu xem, đứa nhỏ này nuôi tốt thật. Lúc nãy khóc lên một tiếng, cả cái trạch viện đều nghe thấy."
Chu Mãn rướn người nhìn, chọc chọc vào gò má thằng bé: "Giống hệt tỷ tỷ nó hồi bé."
Lưu lão phu nhân cười: "Chị em ruột thịt, dĩ nhiên là giống nhau rồi."
"Phụ thân, mẫu thân, cho con vào trong được không?"
Tiểu bằng hữu Bạch Cảnh Hành bị Ngũ Nguyệt bế giữ ngoài cửa, chỉ đành bám tay vào khung cửa gọi với vào trong.
Bạch Thiện bước ra khỏi nội thất, giải cứu con bé khỏi tay Ngũ Nguyệt: "Mẫu thân con vừa sinh đệ đệ, mệt lắm rồi, chúng ta đừng làm ồn mẫu thân nghỉ ngơi."
"Thế con được xem đệ đệ không?" Bạch Cảnh Hành hỏi: "Tại sao mọi người đều được xem đệ đệ, còn con thì không?"
Bạch Thiện cười vỗ nhẹ lên ch.óp mũi con gái: "Chờ chút."
Chàng quay vào trong phòng bế đứa trẻ ra cho con bé xem.
Tiểu bằng hữu Bạch Cảnh Hành thò đầu ra nhìn, há hốc miệng: "Xấu, xấu quá đi."
Bạch Thiện cười nói: "Giống y hệt con lúc bé vậy, qua một thời gian nữa sẽ xinh đẹp ngay thôi."
Bạch Cảnh Hành vẻ mặt đầy nghi ngờ: "Thật không ạ?"
"Thật mà."
"Nhưng đệ ấy còn chưa mở mắt."
Bạch Thiện: "Đó là vì đệ ấy đang ngủ. Con xem bên ngoài trời tối đen rồi, con cũng phải đi ngủ cơ mà?"
Bạch Cảnh Hành ngẫm nghĩ thấy cũng đúng.
"Được rồi, đệ đệ cũng đã xem xong. Con cùng tổ mẫu về ngủ đi, ngày mai lại đến thăm mẫu thân và đệ đệ."
Trịnh thị cũng tới dỗ dành, Bạch Cảnh Hành lúc này mới nắm tay tổ mẫu rời đi.
Đêm đó Bạch Thiện nằm ngủ trên chiếc sập ngoài gian ngoài để túc trực. Sang ngày hôm sau, tin tức Chu Mãn bình an sinh con đã được gửi đến nhà thân bằng cố hữu, trong nhà bắt đầu náo nhiệt hẳn lên, người nhà họ Chu và Bạch Nhị đều qua thăm.
Những bằng hữu khác thì đợi đến ngày lễ tẩy tam (tắm trẻ ngày thứ 3 sau sinh) mới tới. Có điều bọn họ cũng chỉ được nhìn đứa bé một cái, Chu Mãn xưa nay không thích trẻ sơ sinh tiếp xúc với quá nhiều người ngoài, e lây nhiễm bệnh tật.
Đại danh của đứa trẻ được công bố vào ngày lễ tẩy tam. Bạch Thiện đặt cho con một chữ "Mục" (chăn dắt/nuôi dưỡng), "Hạ Mục." Bạch Thiện mỉm cười nhìn Chu Mãn, đầy ẩn ý nói: "Cái tên này cũng ứng với tự của mẫu thân nó, hy vọng sau này thằng bé sẽ giống như mẫu thân mình."
Bạch Nhị lang phụt cười thành tiếng, Chu Mãn tiện tay vơ chiếc gối bên cạnh ném thẳng vào người Bạch Thiện. Bạch Thiện tóm gọn lấy, cười đặt gối lại lên giường: "Tiên sinh cũng bảo cái tên này cực hay đấy."
"Lúc trước chàng đặt đâu phải tên này."
"Đúng vậy, nhưng sau khi thằng bé chào đời, ta trong lòng chợt có cảm ngộ, thấy cái tên này hợp với nó hơn." Bạch Thiện nói: "Khiêm khiêm quân t.ử, ti dĩ tự mục dã (Bậc quân t.ử khiêm nhường, lấy sự khiêm tốn để tự tu dưỡng mình), còn cái tên nào hay hơn để kế thừa chí hướng của phụ mẫu đây?"
"Đúng đấy, đúng đấy," Bạch Nhị lang cố nhịn cười nói: "Chữ Khiêm này hay biết mấy, thế là hai mẹ con muội đều kết duyên với nó rồi."
Nghe hai người bọn họ giải thích một hồi, Chu Mãn khẽ suy nghĩ, cảm thấy cũng không tệ, thế là gật đầu nói: "Được thôi, gọi là Hạ Mục đi."
Nàng thì không ý kiến gì, nhưng đám tộc nhân họ Bạch tới tham dự lại giật nảy mình. Có người khó hiểu lên tiếng: "Tên một chữ ư? Sao lại gọi là Hạ Mục?"
Cũng có người thấu rõ nội tình cuộc hôn nhân của hai nhà Bạch - Chu năm xưa, lập tức hỏi: "Đứa bé này mang họ Hạ sao?"
Đợi Lưu lão phu nhân gật đầu xác nhận, bọn họ lập tức phản đối: "Đây là trưởng t.ử của Chí Thiện, sao có thể mang họ khác được?"
Lưu lão phu nhân đáp: "Việc này đã được định sẵn từ sớm rồi, đứa con thứ hai của bọn chúng sẽ mang họ Hạ."
"Không được, đây là trưởng t.ử, nhất định phải mang họ Bạch. Cho dù bắt buộc phải bỏ ra một đứa, thì đó cũng phải là thứ t.ử (con trai thứ) mới đúng."
"Đúng thế, chưa từng nghe nói đích trưởng t.ử lại mang họ khác bao giờ."
"Đây chính là mầm mống làm loạn gia tộc đấy."
Lưu lão phu nhân không vui: "Đây là tằng tôn của ta, bất luận nó mang họ gì, huyết mạch trên người nó xưa nay chưa từng thay đổi."
"Bá mẫu nói lời này thật quá coi nhẹ vấn đề rồi. Lai lịch tổ tông, chí hướng đều nằm trong cái họ này, sao có thể nói là không can hệ được?"
"Chí Thiện đâu, hôm nay là lễ tẩy tam của con nó, sao lướt qua một cái đã chẳng thấy tăm hơi đâu rồi? Gọi nó ra đây nói chuyện với chúng ta."
"Phải đấy, gọi nó ra đây. Giờ nó đã là đương gia của chi nhà các người, lúc này còn để tổ mẫu ra mặt thay là đạo lý gì?"
Lưu lão phu nhân nhíu c.h.ặ.t mày, toan lấy uy quyền ép xuống. Trang tiên sinh vẫn luôn ngồi bồi tiếp bên cạnh bỗng lên tiếng: "Lão phu nhân, nếu mọi người trong lòng đều có nghi hoặc, chi bằng sai người đi gọi Chí Thiện ra đây đi."
Lưu lão phu nhân kinh ngạc nhìn Trang tiên sinh.
Trang tiên sinh mỉm cười: "Bọn trẻ khôn lớn rồi, đây là trách nhiệm mà chúng đáng phải gánh vác."
Lưu lão phu nhân khựng lại một chút, bèn sai bảo hạ nhân: "Đi mời Lang chủ tới đây, bảo là các vị trưởng bối trong tộc có chuyện muốn nói với nó."
Bạch Thiện chẳng hề cho rằng chuyện này cần phải thương nghị với gia tộc. Con trai của chàng, chàng tự đặt tên, bàn bạc với nương t.ử nhà mình là xong. Chuyện này ngay cả tổ mẫu và mẫu thân ruột thịt của chàng còn chưa từng can dự, cớ sao phải đưa ra lời công đạo với đám tộc nhân?
Bởi vậy, lễ tẩy tam ở nhà trên vừa dứt, chàng đã cùng nhóm Bạch Nhị, Ân Hoặc trốn ra hậu viện trêu đùa trẻ con, tiện thể tán dóc. Lúc hạ nhân đến mời, chàng còn nhíu mày: "Vì tên của tiểu lang quân mà nảy sinh cự cãi sao?"
"Vâng," hạ nhân đáp: "Bọn Ngũ lão gia đang giận dữ lắm, bảo tiểu lang quân là đích trưởng t.ử, không được mang họ khác."
Bạch Thiện bèn đứng dậy, ngoái đầu nói với đám Bạch Nhị: "Hai người cứ ngồi chơi, ta ra phía trước xem sao."
Bạch Nhị lang suy nghĩ một chút, đứng lên nói: "Ta đi cùng huynh, mặc dù nhà ta đã phân nhánh ra rồi, nhưng dẫu sao vẫn là đồng tộc chung dòng m.á.u."
Ân Hoặc khuyên can: "Chuyện này không nên quá cứng rắn, chi bằng cứ nói khéo một chút. Chuyện họ thị, nói nhỏ thì nhỏ, nói lớn thì lớn. Nhỏ là chuyện trong một nhà, mang họ gì, lấy tên gì, một mình đệ cũng định đoạt được; lớn thì là chuyện loạn nhà loạn tộc, dính dáng đến tranh cãi lễ giáo, người trong triều hoàn toàn có thể lấy cớ đó dâng sớ hạch tội đệ."
Bạch Thiện vốn đang có cơn hỏa khí dâng lên bỗng chốc bình tĩnh lại, nhíu mày suy nghĩ.
Chu Mãn đang tựa trên sập, nghe vậy cũng cau mày, khẽ ngẫm nghĩ rồi dặn: "Chàng đừng đi một mình, gọi cả cha ta, đại ca và tứ ca ta cùng đi."
Bạch Thiện lập tức lĩnh hội được thâm ý, bởi thế mà càng trố mắt líu lưỡi: "Nàng định để hai nhà cãi nhau to đấy à?"
Chu Mãn phẩy tay vẻ bất cần: "Không sao, cãi nhau thì cũng là nhà họ Chu cãi với nhà họ Bạch. Cứ cãi nhau trong nhà trước xem tình hình thế nào đã. Nếu lỡ làm rùm beng đến tận triều đình, người bị hạch tội cũng là cha ta, chẳng thành vấn đề."
Ân Hoặc chợt nhớ ra, vỗ tay cái đét: "Đúng rồi, cha mẹ muội đều được phong cáo mệnh, cũng có thể bị hạch tội mà."
Nhưng mà hạch tội bọn họ thì có ích lợi gì chứ?
Họ chẳng ở trong triều, thậm chí rất ít qua lại với những nhà quan gia chốn kinh kỳ. Bị hạch tội cũng chẳng sứt mẻ miếng thịt nào, thể diện cũng không đến mức quá khó coi.
Bạch Nhị lang lập tức xoay người: "Ta đi gọi bọn họ."
