Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 3461: Ngoại Truyện - Thái Tử (1)
Cập nhật lúc: 27/03/2026 02:09
Thái t.ử ngay từ nhỏ đã ý thức được mình là trưởng huynh, phải phụ giúp mẫu hậu chăm lo cho các đệ đệ muội muội bên dưới.
Ngay khi phụ hoàng đăng cơ, hắn đã được sắc phong làm Thái t.ử, có thể nói là danh chính ngôn thuận, vô cùng tôn quý.
Bản thân hắn cũng khí thế hừng hực. Dẫu việc học có gian truân, nhưng vì muốn cai trị đất nước thật tốt, hắn vẫn dốc tâm đèn sách.
Phụ hoàng đối với hắn rất đỗi nghiêm khắc, nhưng lại thiên vị Lão tam và Minh Đạt. Trước kia hắn chẳng hề cảm thấy điều đó là bất công, bởi lẽ hắn là con trưởng, mang trọng trách kế thừa cơ nghiệp, chăm nom đàn em thơ.
Cho nên hắn không hề oán thán. Trong giới hạn cho phép, hắn còn chiều chuộng đám đệ muội, chỉ thi thoảng phụ mẫu thân quản giáo đôi chút mà thôi.
Hắn những tưởng cuộc đời mình sẽ mãi một đường bằng phẳng, sau này đăng cơ, thậm chí trở thành một bậc minh quân lẫy lừng hơn cả phụ hoàng.
Thế nhưng đường đời nào có dễ dàng như vậy. Khi trưởng thành, chuẩn bị bề gia thất, hắn liền gặp ngay cú ngã đầu đời.
Phụ hoàng với tràn trề hy vọng chọn ra mấy tiểu thư danh gia vọng tộc để nhắm làm vợ cho hắn, tự tay viết thư gửi đến từng nhà nghị thân.
Kết quả, bị từng nhà một khéo léo chối từ.
Việc này không chỉ đ.á.n.h thẳng vào thể diện của Hoàng đế, mà còn ném Thái t.ử từ trên mây rớt độp xuống lưng chừng trời. Hắn bắt đầu hiểu ra rằng hoàng thất không phải là đấng toàn năng, trong mắt những danh gia thế tộc ấy, bọn họ chẳng là cái thá gì.
Trong lòng hắn có đôi chút nhục nhã, đồng thời cũng len lỏi ý chí tranh đấu. Thế nên hắn dồn hết sức ủng hộ chính sách trọng khoa cử, nâng đỡ hàn môn của phụ hoàng.
Hừ, hiện tại đấu không lại mấy kẻ thế gia này ư? Cứ đợi hai mươi, ba mươi, năm mươi năm nữa xem. Đến khi triều đình nhan nhản những quan viên từ hàn môn và thứ tộc, lẽ nào lại chẳng thể chèn ép được thế gia?
Cũng chính vì lý do này, Hoàng đế đặc biệt giao Lễ Bộ cho Thái t.ử quản lý. Lễ Bộ nắm Quốc T.ử Giám, nắm mọi trường học công tư khắp thiên hạ. Dùng sĩ t.ử thiên hạ làm cái gốc, tương lai Thái t.ử ắt sẽ làm nên nghiệp lớn.
Mãi đến tận lúc này, Thái t.ử vẫn đinh ninh cuộc đời mình sẽ dành để kiến thiết giang sơn, giữ gìn hào quang họ Lý và phân cao thấp cùng thế gia.
Cho đến khi cưới Thái t.ử phi, hai năm ròng không có nổi mụn con. Hắn nạp thêm Lương đệ cùng vài tiểu thiếp, rồi thêm hai năm nữa, vẫn bặt vô âm tín.
Thế là đống t.h.u.ố.c mà Thái t.ử phi cùng dàn tỳ thiếp phải uống mỗi ngày liền dừng lại, và người phải gánh chịu món đắng ngắt ấy chuyển sang cho hắn.
Nào ai dám hé răng nhắc chuyện này trước mặt hắn. Ngay cả phụ hoàng quan tâm cũng chỉ dám ngấm ngầm phái Thái y sang Đông Cung xem bệnh cho hắn.
Mấy đứa em dưới hắn đều thành gia lập thất muộn hơn, nhưng đã lần lượt bồng bế con cái, chỉ riêng hắn, ngay cả cái bóng của một đứa con cũng không có.
Hơn nữa, khi các đệ đệ lớn khôn, rục rịch phân phong đất tước, sự thiên vị của phụ hoàng dành cho Lão tam lại càng lộ liễu.
Nếu là trước đây, hắn nào để bụng. Lão tam là đệ đệ ruột thịt do cùng một mẫu hậu sinh ra, phụ hoàng thương hắn cũng là lẽ đương nhiên. Chính hắn cũng tự thấy mình luôn thiên vị đệ đệ muội muội ruột thịt hơn cơ mà.
Nhưng giờ cục diện đã khác.
Nhờ sự thiên vị của phụ hoàng, một bộ phận triều thần bắt đầu ngả theo Lão tam. Lão tam cũng thản nhiên hớt tay trên của hắn mấy món sai sự và công trạng.
Dù mọi chuyện từ nhỏ đã suôn sẻ, nhưng Thái t.ử cũng là người hoàng thất, hắn đương nhiên hiểu mưu đồ của Lão tam.
Bảo là không tổn thương thì là nói dối, nhưng chuyện ngôi báu, kẻ có tài thì được thôi, có bản lĩnh thì nhào vô mà cướp?
Thái t.ử không hề nao núng. Hắn đinh ninh sức khỏe mình vô tư, hùng phong không kém ai, chỉ là duyên chưa tới nên con chưa đậu.
Hắn kiên nhẫn chờ, đinh ninh ông trời kiểu gì cũng ngả về phía mình.
Chẳng biết từ lúc nào, ánh mắt mọi người nhìn hắn đã thay đổi. Trên triều, hễ nhắc đến chuyện nối dõi, bao ánh mắt lại len lén liếc về phía hắn.
Nhiều việc triều chính đáng lẽ thuộc về hắn cũng bị đám triều thần cố sống cố c.h.ế.t giật lại, dâng cho Lão tam, thậm chí là các hoàng t.ử khác.
Ngay cả Hoàng hậu cũng phải âm thầm lùng sục danh y bốn bể cho hắn.
Rồi hắn cũng rõ, cái sự "vô tư" mà hắn ngộ nhận hóa ra lại là vấn đề lớn. Đám đại phu tuy nói bóng nói gió, nhưng hắn dư sức hiểu: Thận thủy của hắn hao hụt, khó bề giúp nữ nhi thụ thai.
Thế gian này có thể có một hoàng t.ử không con, nhưng tuyệt đối không thể có một Thái t.ử đoạn t.ử tuyệt tôn.
Thái t.ử không có người kế vị nghĩa là Hoàng đế tương lai không con cái, đồng nghĩa với việc gốc gác quốc gia lung lay, tương lai ngai vàng ắt sinh họa cốt nhục tương tàn.
Chính hắn cũng thấy rằng, thay vì để Đại Tấn sau này bấp bênh giông bão, chi bằng bây giờ cứ phế quách hắn đi, lập lại Thái t.ử mới cho xong.
Hắn đinh ninh phụ hoàng chắc chắn cũng đang tính như vậy. Bằng không sao lại càng lúc càng chiều chuộng Lão tam, còn giữịt hắn ở kinh thành, không cho ra đất phong?
Thái t.ử giở trò phá bĩnh, thầm nhủ: Các người thích c.h.ử.i thì cứ c.h.ử.i đi, c.h.ử.i cho cái ghế Thái t.ử vỡ tan tành thì càng tốt, từ đó ta sẽ rảnh rang sống ngày tháng tiêu diêu tự tại.
Nhưng Hoàng đế lại không chịu. Đây là nhi t.ử trưởng của lão, lão c.h.ử.i thì được, nhưng kẻ khác sao dám kỳ thị nó?
Thế là trong lúc Thái t.ử đã buông xuôi, Hoàng đế vẫn cứ níu lấy hắn không buông. Mặc kẻ nào réo tên phế Thái t.ử, lão cũng nhất quyết không nghe.
Trong triều cũng có không ít đại thần trung thành với chính thống. Khi Thái t.ử không phạm lỗi tày đình thì không thể dễ dàng phế truất, nếu không sau này cứ lấy đó làm tiền lệ thì hậu họa khôn lường.
Ngai vàng của Hoàng đế vốn dĩ đã có chút mập mờ danh chính ngôn thuận, nếu đời sau cũng giẫm lại vết xe đổ này, liệu cơ nghiệp Đại Tấn còn có thể vững vàng?
Vì thế, dưới sự dẫn dắt của những đại thần cốt cán như Ngụy Tri, Lão Đường đại nhân, Lý Thượng thư, triều thần kiên quyết bảo vệ chính thống, chống lưng cho Hoàng đế giữ vững ghế Thái t.ử.
Thái t.ử cứ thế bị cuốn theo thời cuộc, vô tình bị đẩy vào thế đối đầu gay gắt với Lão tam từ lúc nào không hay, hai bên như nước với lửa.
Nhưng dẫu có đến nước này, Thái t.ử vẫn đinh ninh mình có cơ hội sống sót, chỉ chờ phụ hoàng bao giờ phế hắn để lập Lão tam lên làm Thái t.ử mà thôi.
Hắn chẳng hề nghĩ rằng Lão tam đăng cơ rồi sẽ đòi mạng mình. Hắn đã không có con nối dõi, có g.i.ế.c hắn cũng chẳng để làm gì.
Với lại còn có mẫu hậu che chở cơ mà, hai người họ rành rành là huynh đệ cùng mẹ sinh ra.
Cho đến khi một sủng thiếp trong phủ hắn bất ngờ mang thai.
Thái t.ử và Thái t.ử phi lén tra đi xét lại, khẳng định chắc nịch đứa bé đó là của hắn, đôi phu thê như sướng phát điên.
Được làm Hoàng đế, ai lại muốn chịu cảnh làm Thái t.ử bị phế chứ?
Thế là Thái t.ử chợt nhận ra cuộc đời mình lại nở hoa rồi.
Thái t.ử phi mừng như bắt được vàng, đặt sẵn tên cho con, thậm chí tính xa xôi đến chuyện rèn giũa giáo d.ụ.c nó thế nào trong tương lai.
Hơn nữa, nếu Thái t.ử có thể khiến một tiểu thiếp thụ thai, thì sau này chắc chắn cũng có thể làm những người khác mang thai. Bọn họ hoàn toàn có thể có thêm nhiều con cái, mặc kệ khoảng cách thời gian có hơi lớn chút cũng chẳng sao.
Miễn là có được một mụn con, hai người họ tự tin sẽ vượt qua mọi giông bão.
Ngờ đâu chỉ hai tháng sau, đứa nhỏ ấy đã hư thai.
Tiểu thiếp vì dằn vặt tự trách cũng tự kết liễu đời mình.
Khoảnh khắc đó, không chỉ ánh sáng trong mắt Thái t.ử phi vụt tắt, mà hy vọng của Thái t.ử cũng tàn lụi theo.
Ngay tại thời điểm đó, hắn mất đi không chỉ một đứa con, mà còn đ.á.n.h mất cả tình đệ huynh, tình phụ t.ử, và đ.á.n.h mất chính mình.
Lão tam rắp tâm cắt đứt huyết mạch của hắn, rõ ràng đã nảy sinh sát tâm. Hắn cứ ảo tưởng sẽ có cơ hội hòa giải, hóa ra đường lui đã bị chặn đứng từ thuở nào.
Khoảnh khắc đó, Thái t.ử sáng mắt ra: Hắn và Lão tam không còn là huynh đệ, mà là cừu địch, mà lại là thứ cừu thù một sống một còn.
Phụ hoàng rành rành hiểu rõ dã tâm của Lão tam qua hành động ấy, vậy mà lão vẫn lựa chọn thiên vị. Quá hiển nhiên, ngay cả vị phụ thân luôn nâng đỡ hắn cũng đã sẵn sàng vứt bỏ hắn.
