Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 3492: Ngoại Truyện Trang Tiên Sinh 8

Cập nhật lúc: 27/03/2026 05:09

"Nghe nói hắn từng tỏ thái độ nghi ngờ nhân phẩm của Trang tiên sinh ngay trước mặt học quan ở Quốc T.ử Giám, thế nên Trang tiên sinh thi học quan không đỗ. Sau đó ngài ấy mới chuyển hướng sang con đường khoa cử, viết thơ đem đi gửi thiếp." Người nọ thở dài một tiếng nói: "Ây da, chuyện hỏng cũng chính vì bài thơ này. Tên đồng song kia đã mua chuộc một người bạn thân cận của Trang tiên sinh, lén ăn cắp bài thơ đó ra ngoài, rồi giành đọc bài thơ ấy tại thi hội trước mặt Trang tiên sinh."

"Trang tiên sinh hoàn toàn không hay biết gì, ngày hôm sau vẫn đem thiếp thơ đi nộp. Chuyện truyền ra ngoài, mọi người liền vu cho ngài ấy tội ăn cắp thơ."

Đám đông kinh ngạc: "Tâm tư thật quá độc ác, tiếng xấu này mà đồn ra, con đường làm quan của Trang tiên sinh sợ là đứt đoạn mất."

"Chẳng phải là đứt đoạn rồi sao, vì thế Trang tiên sinh mới buộc phải rời khỏi kinh thành. Nhưng sau này ngài ấy mới có cơ hội nhận ba vị đệ t.ử như Chu đại nhân, đây đúng là 'Tái ông thất mã, yên tri phi phúc' (trong cái rủi có cái may)."

"Tên đồng song kia là ai vậy? Tâm tư độc ác nhường ấy, mau nói ra đi, sau này lỡ có gặp người nhà bọn họ thì chúng ta còn biết đường mà tránh."

"Ây da, tuy trong sách Bạch phò mã đều dùng tên giả cho nhân vật, nhưng chức quan thì lại viết rành rành ra đó. Ta đã đối chiếu và nghiên cứu kỹ rồi, vào thời Tiên đế, khoảng thời gian bọn Chu đại nhân mới vào kinh, Hộ bộ Lang trung lúc bấy giờ là một người tên Trần Phúc Lâm." Người nọ hai mắt sáng rực, vẻ mặt đầy phấn khích: "Ta lại điều tra thêm, quả nhiên, tên Trần Phúc Lâm đó cũng là người đạo Kiếm Nam, từng là thư sinh ở phủ học Ích Châu cùng thời với Trang tiên sinh..."

"... Huynh đài, cớ sao huynh lại cất công tốn sức đến vậy?"

"Ồ, ta là người hâm mộ sách của Bạch phò mã mà. Nghe đồn mỗi cuốn sách của ngài ấy đều lấy nguyên mẫu từ đời thật. Cuốn 'Hướng hiệp truyện ký' nổi tiếng thiên hạ mà ngài ấy viết đầu tiên, nguyên mẫu chẳng phải là vị hiệp thương (thương nhân hành hiệp) nổi tiếng Hướng Minh Học hiện nay sao?"

"Huynh cũng vì đọc 'Hướng hiệp truyện ký' mà thích Bạch phò mã à?"

"Đúng vậy, văn nhân thường trọng thi văn, khinh thoại bản. Kẻ nào rảnh rỗi viết ra mấy mẩu chuyện kỳ quái, hoang đường thì đều phải giấu giếm không dám cho người khác xem, dẫu có nhịn không được đem đi in ấn truyền bá rộng rãi thì cũng chẳng dám dùng tên thật của mình." Hắn nói tiếp: "Đường hoàng chân thành, không sợ những lời bàn tán thị phi như Bạch phò mã, thế gian này thử hỏi có mấy người?"

Một người khác bổ sung: "Đã thế thân phận lại còn tôn quý nữa chứ."

"Đúng thế."

Những người vừa rời núi cũng đã nghe không ít chuyện về Bạch phò mã nên không còn quá hứng thú, điều họ tò mò hơn là vị Trang tiên sinh kia, thế nên lại kéo chủ đề quay về: "Nói như vậy, vị Trang thái phó này đúng là khổ tận cam lai, thành tài muộn màng rồi?"

"Chuyện này ai dám nói chắc là tốt hay xấu, các vị tưởng ngài ấy chỉ chịu chừng ấy nỗi oan ức thôi sao? Trong cuốn 'Tiền trần mộng' (Giấc mộng dĩ vãng) có viết, sau khi Trang tiên sinh bị đuổi khỏi kinh thành, ngài ấy đã có một khoảng thời gian vô cùng khốn cùng. Khi làm mưu sĩ cho người ta ở Long Châu, ngài ấy còn bị sỉ nhục, chèn ép đủ đường."

"Không biết kẻ đó là ai, liệu giờ có còn làm quan trong triều không?"

"Nếu mà còn ở trong triều, lúc thượng triều chạm mặt nhau chắc bối rối lắm nhỉ, không chừng lại hối hận đến xanh ruột."

Một người đã đọc xong trọn bộ "Tiền trần mộng" lên tiếng: "Có hối hận hay không thì không biết, vì trong sách không viết. Nhưng ta đã tỉ mỉ lật lại các tờ để báo của triều đình, phát hiện ra vị Thứ sử Long Châu có dòng thời gian trùng khớp với miêu tả trong sách, sau này đã bị cách chức điều tra vì tội tham ô và tàn ác."

"Ta tính nhẩm thời gian, lúc đó đại khái là khi Trang tiên sinh vừa rời khỏi Long Châu độ ba năm rưỡi..."

"... Huynh đài thật lợi hại, ngay cả để báo mà huynh cũng tìm ra để đối chứng được." Vị thư hữu này quả thật quá đáng sợ, có người cẩn thận dè dặt hỏi: "Chắc huynh đài không rảnh đến mức đem tra xét tất cả mọi người trong sách của Bạch phò mã đấy chứ."

"Haizz, ta cũng muốn lắm chứ, nhưng tài liệu có hạn, khoảng thời gian liên quan thì dài, địa phương lại rộng lớn, tin tức thì chậm trễ, nên ta chỉ tra được những người có chứng cứ rõ ràng thôi. Những người khác, dẫu ta có dốc hết toàn lực cũng chẳng thể tìm ra." Hắn luyến tiếc nói: "Ví như ngọn vách đá nơi Hướng hiệp rơi xuống và nhặt được bí kíp võ công của tiền bối ấy, ta đã cất công đến tận đạo Kiếm Nam, lùng sục khắp một dải Lư Châu, Du Châu, Toại Châu, Hợp Châu, vậy mà tìm mãi chẳng thấy ngọn vách đá đó đâu."

Mọi người: ...

Có người khẽ khàng nói: "Biết đâu đó chỉ là do Bạch phò mã bịa ra thì sao?"

"Không thể nào là bịa đặt được, trong sách miêu tả chi tiết đến thế cơ mà." Hắn cãi lại: "Các vị xem những trải nghiệm của Trang tiên sinh trong 'Tiền trần mộng' đều khớp rành rành đó thôi. Có thể thấy Bạch phò mã rất nghiêm túc khi viết sách, ngay cả cái tên sách mang tính mộng mị như vậy mà ngài ấy còn viết chân thật đến thế, huống hồ 'Hướng hiệp ký' còn tự xưng là truyện ký về Hướng Minh Học cơ mà."

Theo lẽ thường, truyện ký bao giờ cũng chân thực hơn những thứ như giấc mộng.

Thế nhưng họ đâu biết rằng, hồi viết "Hướng hiệp ký", Bạch nhị lang tuổi vẫn còn nhỏ, những tình tiết được thêm thắt vào khiến nhân vật chính Hướng Minh Học lúc đọc cũng cảm thấy xa lạ, cứ ngỡ mình đang đọc chuyện của một người khác. Ngoại trừ cái tên và bối cảnh thân phận là của hắn, những thứ còn lại thì hoàn toàn chẳng phải.

"'Hướng hiệp ký' ta xem rồi, không biết cuốn 'Tiền trần mộng' có bán ở đâu, ta cũng muốn mua một cuốn về xem."

"Không biết những kẻ năm xưa từng chèn ép, nhằm vào Trang thái phó, lúc này liệu có hối hận không nhỉ?"

Thực ra Đỗ thứ sử đã hối hận từ lâu rồi, cái lúc lão hối hận thì Trang tiên sinh vẫn chưa phất lên, vẫn chỉ là một thầy đồ dạy học ở huyện La Giang mà thôi.

Sau khi Trang Tuân rời đi, lão đã hỏa tốc tuyển ngay cho mình một sư gia mới. Vị này thì rất vừa lòng lão và Đỗ phu nhân, bất luận là lời nói hay cách hành sự đều khiến người ta vui vẻ thoải mái, chỉ là năng lực xử lý công vụ hơi kém hơn Trang Tuân một chút.

Nhưng điều đó không quan trọng, tỳ vết không che mờ được viên ngọc mà.

Kỳ khảo hạch năm đó của lão đạt loại trung bình, năm thứ hai thì lại rơi xuống loại kém...

Khi nhận được kết quả đ.á.n.h giá thành tích, Đỗ thứ sử mới giật mình nhận ra sự chênh lệch năng lực giữa vị sư gia mới này và Trang Tuân. Cuối cùng lão cũng bắt đầu thấy bất mãn, thế là lại tiếp tục đi tìm mưu sĩ giỏi.

Lão tuyển thêm hai vị mưu sĩ nữa, thầm nghĩ ba tên thợ da cùi chắp lại thì cũng bằng một Gia Cát Lượng chứ nhỉ?

Kết quả là chính bọn họ lại tranh giành quyền lực lẫn nhau, xúi giục khiến đám thê thiếp ở hậu viện như Đỗ phu nhân lòng dạ xáo trộn, bắt đầu đấu đá.

Thế là hôm nay Đỗ phu nhân nhận tiền của nhà Đông thì đòi làm chủ cho nhà Đông, ngày mai sủng thiếp nhận tiền của nhà Tây lại thổi gió bên gối Đỗ thứ sử...

Gia thế của Đỗ thứ sử tuy cũng coi là khá, nhưng chưa đến mức một tay che trời. Trùng hợp lúc đó trong triều các hoàng t.ử đang tranh đấu gay gắt, lửa giận bốc lên ngùn ngụt không có chỗ xả, thế là Hoàng đế bắt đầu ra tay chỉnh đốn lại bộ máy quan lại, lôi ngay nhóm người Đỗ thứ sử ra làm gương để xử lý.

Bị cách chức điều tra, tịch thu gia sản, đuổi về quê quán. Tất nhiên, tài sản trong nhà thì vẫn còn, những ngày tháng sau đó sống cũng không đến nỗi tệ, nhưng...

Thể diện và cốt cách thì chẳng còn lại chút nào. Điều này khiến một kẻ say mê quyền thế như Đỗ thứ sử cõi lòng như lửa đốt, khó chịu vô cùng. Ngay lúc đó lão đã thấy hối hận, thường ngày nhịn không được cứ oán trách vợ: "Nếu năm xưa không phải do bà đuổi Trang Tuân đi, gia đình ta sao đến mức phạm phải sai lầm lớn thế này?"

Thậm chí lão nhìn con trai cũng thấy ngứa mắt: "Đồ thành sự thì ít bại sự thì nhiều, con cái nhà ai chẳng giúp cha lôi kéo mưu sĩ, mày thì hay rồi, chà đạp cả nhân tài, đúng là con phá của cha không biết xót!"

Đỗ phu nhân nào chịu đứng yên để lão mắng, bà gắt lại: "Lúc đó ông cũng có cản đâu, là ông muốn đuổi người ta đi, liên quan gì đến tôi?"

Hai vợ chồng cãi vã kịch liệt, nhưng vẫn không chịu từ bỏ cơ hội Đông sơn tái khởi. Thế nên hễ có thời gian là Đỗ thứ sử lại đi cầu quan, liên tục suốt mười mấy năm, tiền bạc rải ra không ít, vậy mà chẳng kiếm được một chức quan nào.

Hoàng đế cũng thường dùng lại những quan lại từng có vết nhơ, vì lý do tham ô, lơ là chức trách hay tàn ác mà bị bãi quan. Chỉ cần qua vài năm, nếu thực tâm đi xin làm quan, phần lớn Hoàng đế sẽ đồng ý.

Nhưng những người đó đều có chỗ dùng được. Hoặc là họ từng lập công lớn, Hoàng đế nể tình lấy công chuộc tội nên nhắm mắt làm ngơ; hoặc là họ có tài năng xuất chúng, dẫu từng phạm sai lầm nhưng chỉ cần biết cách dùng thì lợi vẫn nhiều hơn hại.

Nhưng Đỗ thứ sử thì cả hai điều đó đều không có. Lão chẳng có thành tích, bản thân cũng bất tài, Hoàng đế làm sao có thể quên đi sai lầm của lão cho được?

(Hẹn ngày mai gặp lại)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 3398: Chương 3492: Ngoại Truyện Trang Tiên Sinh 8 | MonkeyD