Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 358
Cập nhật lúc: 30/12/2025 10:53
"Vậy mọi người cũng ăn chim sẻ mà, ai cũng khen ngon còn gì."
"Ngon cũng không phải kiểu ăn như thế," Tiểu Tiền thị nói, "Thịt tuy ngon nhưng bột mì còn ngon hơn, ăn cũng được lâu dài hơn, muội nói có đúng không? Hơn nữa muội không phải đi học sao, ngày nào cũng phải đọc sách làm bài tập, lấy đâu ra thời gian đi bắt chim?"
"Thời gian hả, tranh thủ một chút là có ngay."
"Lúc muội đọc sách mà cũng nghĩ được như thế thì tốt."
Mãn Bảo vẻ mặt nghiêm túc: "Lúc đọc sách muội cũng nghĩ như vậy mà."
Tuy nhiên, Tiểu Tiền thị vẫn không nhả ra, không chịu đi thuyết phục cha chồng giúp cô bé. Mãn Bảo đành ưu sầu thở dài một hơi.
Đừng nhìn cô bé tuổi còn nhỏ, thực ra cũng biết thói đời "hồng nào mềm thì nắn", cho nên cô bé dám ra điều kiện với Lão Chu, dám quấn lấy Tiểu Tiền thị xin xỏ, nhưng lại không dám đi tìm mẹ mình.
Mãn Bảo thở dài thườn thượt, ngày hôm sau ủ rũ đi tìm Bạch Thiện Bảo và Bạch nhị lang, nói: "Chúng ta không thể bắt chim sẻ nữa rồi."
Bạch nhị lang, người đã chơi cùng họ suốt ba ngày nay, kinh ngạc kêu lên: "Tại sao?"
Giọng cậu ta quá lớn khiến cả lớp học đều quay lại nhìn. Bạch nhị lang lập tức hạ thấp giọng hỏi lại: "Tại sao?"
"Bởi vì cha muội không cho lấy lúa mạch nữa," Mãn Bảo nói, "Không có lúa mạch thì không thể làm mồi dụ chim sẻ."
Bạch Thiện Bảo liền chỉ tay về phía Bạch nhị lang: "Nhà cậu ta có đấy."
Bạch nhị lang cũng đang định buột miệng nói "Nhà ta có", nhưng thấy Bạch Thiện Bảo nói trước thì không phục, cãi lại: "Nhà cậu chẳng phải cũng có sao?"
"Nhà ta không có," Bạch Thiện Bảo đáp, "Nhà ta chỉ có lúa nước thôi, lúa mạch đều trồng ở nơi rất xa."
Ruộng đất nhà cậu bé không ở đây, mấy mẫu đất gần đó mà Bạch lão gia chia cho ông bà cậu đều dùng để trồng lúa nước và các thứ khác như rau quả. Dù sao nhà họ cũng không thiếu ăn, cho dù quản sự bên ngoài không gửi vào thì cũng có thể mua lại từ Bạch lão gia, rất tiện lợi.
Bạch nhị lang lúc này mới nhớ ra ruộng đồng nhà Bạch Thiện Bảo không ở chỗ này, ngay cả lúa nước cũng chỉ có hơn một mẫu, trồng cứ như để chơi vậy.
Thế là Bạch nhị lang lại vênh váo, ngẩng cổ nói: "Yên tâm đi, lúa mạch thôi mà, nhà ta có rất nhiều."
Nhà cậu ta có rất nhiều đất ở Thất Lý thôn, ở Đại Lê thôn, ở trấn Bạch Mã Quan, ở gần huyện thành cũng có, lúa mạch là thứ không thiếu nhất.
Thế là, vừa tan học buổi chiều, Bạch nhị lang chạy biến đi như một làn khói. Chưa đầy ba mươi phút sau, cậu ta đã dẫn theo một gia nhân trở lại.
Người gia nhân vác trên vai một bó lúa mạch to tướng, Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo nhìn đến trợn mắt há mồm.
Mãn Bảo còn dụi dụi mắt, xác định mình không nhìn lầm liền cúi đầu nhìn bài tập, quay sang nói với Bạch Thiện Bảo: "Chúng ta vẫn là làm xong bài tập rồi hãy đi chơi nhé."
Để tiết kiệm thời gian, bọn trẻ không về nhà Bạch gia hay Chu gia làm bài tập, mà ngồi ngay tại lớp học để viết. Bạch Thiện Bảo cũng thu hồi ánh mắt, nuốt hai chữ "đồ ngốc" trở lại bụng, gật đầu rồi tiếp tục cúi đầu làm bài.
Đại Cát canh gác bên ngoài lớp học cúi đầu xuống, bả vai run run, nửa ngày sau mới ngẩng đầu lên với vẻ mặt nghiêm túc, chỉ là khóe mắt có chút ươn ướt.
Bạch nhị lang đã xông vào lớp, hô lớn: "Lúa mạch tới rồi, chúng ta đi nhanh thôi."
Bạch Thiện Bảo liền nói: "Thế lưới và gậy đâu? Hôm qua chẳng phải để ở phòng gác cổng nhà cậu sao?"
"Đúng rồi ha," Bạch nhị lang lúc này mới nhớ ra, sai gia nhân đặt lúa mạch xuống, xoay người chạy đi, "Các cậu chờ một chút, ta đi lấy ngay."
Bạch Thiện Bảo và Mãn Bảo nhìn nhau, tiếp tục cúi đầu thong thả làm bài tập.
Khi Mãn Bảo xách theo một xâu dây thừng buộc tám, chín con chim sẻ trở về nhà họ Chu thì cơm tối cũng sắp nấu xong.
Hà thị vừa thấy chim sẻ trong tay cô bé liền thuận tay đón lấy, sau đó mới nhớ ra hỏi: "Cha không phải không cho muội động vào lúa mạch nữa sao?"
Mãn Bảo đáp: "Đây không phải của nhà ta, là Bạch nhị lang lấy từ nhà cậu ấy đấy."
Hà thị gật đầu, không để ý nữa.
Lão Chu về nhà lại hỏi thêm một câu: "Bạch lão gia có biết không?"
Mãn Bảo nhớ tới cảnh Bạch nhị lang sai gia nhân vác cả bó lúa mạch to đùng tới, bèn chần chờ gật đầu: "Chắc là biết ạ."
