Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 377
Cập nhật lúc: 30/12/2025 10:56
Nhưng sao có thể chứ? Chẳng lẽ có bác sĩ cố ý giấu giếm tình trạng cơ thể bệnh nhân, lừa gạt đối phương tiến hành m.a.n.g t.h.a.i tự nhiên bằng cơ thể mẹ? Nhưng chuyện này cũng không thể nào, dù có lừa được nhất thời thì robot y tế tại nhà của bệnh nhân cũng phải kiểm tra ra điều bất ổn trong quá trình m.a.n.g t.h.a.i chứ...
Vị Tiến sĩ y học nghĩ đến rụng cả tóc, sau đó hắn đi tra IP của câu hỏi. Tra xong, mắt hắn suýt lồi ra ngoài.
Không phải người của Tinh minh bọn họ!!!
Tiến sĩ y học hận không thể nhảy cẫng lên ba thước.
Hệ thống con dưới trướng hệ thống chủ của Tinh minh bọn họ xuyên qua lỗ sâu đi tới các thế giới để tìm kiếm những thứ hữu ích cho sự phát triển của Tinh minh. Trong đó không chỉ bao gồm sách vở trí tuệ của các sinh vật thông minh, mà còn có khoáng sản, thực vật, động vật...
Và hệ thống trực tiếp dùng Bách Khoa Quán, cửa hàng thương mại làm phần thưởng kết nối trong các hệ thống con. Những điều này không phải bí mật, bởi vì họ vẫn luôn hưởng lợi từ nó. Ví dụ như 12 năm trước phát hiện một loại khoáng sản giúp khả năng phòng ngự của cơ giáp tiến thêm một bước. Đồng thời, những người sở hữu hệ thống ở các thế giới đó cũng luôn nhận được các loại vật phẩm từ phía họ.
Trong đó, một bộ phận những người có tầm nhìn xa nhất sẽ thông qua hệ thống con để học tập công nghệ của họ, những thứ vượt xa trình độ khoa học kỹ thuật tại thế giới đó.
Việc học y thuật cũng có, nhưng học Cổ y thuật thì chưa từng có ai.
Vô nghĩa thật, với công nghệ hiện tại, ai còn dùng tay đi khám bệnh nữa, trực tiếp nhét người vào khoang quét, chỗ nào trên người có vấn đề là hiện ra ngay.
Nhưng hiện tại xuất hiện một người. Tiến sĩ y học đoán rằng thế giới nơi cô bé sống có nền khoa học kỹ thuật rất lạc hậu, cho nên mới chọn loại y thuật cổ xưa này. Vì vậy, nơi đó cũng sẽ có vô số ca bệnh. Ôi trời ơi, hắn phát hiện ra một kho báu rồi.
Vị Tiến sĩ y học cười gian như trộm, không còn gửi video đơn giản thô bạo nữa, mà tràn đầy ý cười gửi đi một đoạn văn bản, trông hệt như ông trùm buôn người đang định dụ dỗ trẻ con vậy.
Mãn Bảo tranh thủ trước giờ đi ngủ lẻn vào phòng học hệ thống, vừa vào đã thấy biểu tượng hộp thư bên cạnh nhấp nháy liên tục. Nàng mở ra, cứ tưởng lại là video giải đáp thắc mắc của thầy giáo, ai ngờ lại là một bức thư dài.
Mãn Bảo gãi đầu, tuy cảm thấy xem video dễ hiểu hơn đọc chữ, nhưng nàng vẫn kiên nhẫn đọc hết bức thư. Bất luận là âm thanh hay văn bản, chỉ cần thông qua hệ thống, Khoa Khoa đều sẽ chuyển hóa thành ngôn ngữ và văn tự mà Mãn Bảo có thể nghe hiểu, đọc hiểu.
Vị thầy giáo này hiển nhiên mới biết Mãn Bảo là người ở dị giới, cho nên gửi thư bày tỏ sự hứng thú to lớn đối với bệnh nhân ở thời đại của nàng. Hắn hy vọng hai bên có thể hợp tác: hắn cung cấp hỗ trợ kỹ thuật cho nàng, còn nàng cung cấp cho hắn đủ tư liệu về các ca bệnh, hai bên cùng nhau nghiên cứu.
Mãn Bảo không thấy việc này có gì phải nghiên cứu, học y chẳng phải là để trị bệnh cứu người sao? Tuy nhiên, nàng không phản đối đề nghị của đối phương. Có một người thầy để trao đổi bất cứ lúc nào vẫn tốt hơn nhiều so với việc tự mình cầm sách vào phòng học nghe giảng. Cho nên Mãn Bảo vui vẻ nhận lời.
Vị Tiến sĩ y học rất vui, Mãn Bảo cũng rất vui.
Thế nên ngày hôm sau khi Bạch Thiện Bảo gặp nàng, thấy nàng tươi cười hớn hở, trông vô cùng cao hứng.
Bạch Thiện Bảo ngược lại có chút mất mát, thở ngắn than dài. Mãn Bảo thoát khỏi niềm vui của mình, hỏi: "Cậu sao thế?"
Bạch Thiện Bảo nói: "Bà nội muốn đưa ta về Lũng Châu ăn Tết Trung thu."
Mãn Bảo xòe ngón tay đếm ngày, nói: "Còn một tháng nữa mới đến Trung thu mà."
"Đúng vậy, đi Lũng Châu đường xá xa xôi, ít nhất phải đi mất hai mươi ngày. Đến nơi còn phải đi thăm viếng thân hữu, lại phải đi tuần tra gia nghiệp, tính ra là vừa khéo." Cho nên Bạch Thiện Bảo có chút không vui, "Chờ bọn ta từ Lũng Châu trở về, có khi phải đến giữa tháng Chín."
Thế là mất toi hai tháng.
"Vậy cậu không đi học à?"
"Bà nội bảo bà sẽ dạy ta học, không để bài vở bị tụt lại là được, đợi khi về sẽ nhờ tiên sinh dạy bù sau."
