Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 396
Cập nhật lúc: 30/12/2025 10:59
Tuy no căng nhưng Lão Chu rất thích cảm giác này. Ông buông bát nói: "Mai là Trung thu, lão tứ, mai con đi chợ mua hai cân thịt về."
Rồi ông nhìn sang vợ già. Tiền thị ngước mắt nhìn ông, khẽ gật đầu: "Cơm nước ngày mai vẫn để lão đại gia làm đi."
Lời này vừa ra, mọi người đều mãn nguyện. Chu Hỉ cười nói: "Đại tẩu, mai gà để đệ cho ăn."
Phùng thị cũng tiếp lời: "Sân để muội quét dọn. Đại tẩu, lúc nấu nướng cứ gọi muội, muội nhóm bếp cho."
Hà thị và Phương thị cũng nhao nhao nhận làm việc nhà khác để Tiểu Tiền thị chỉ tập trung nấu nướng.
Ở quê, ăn Tết chỉ là ăn một bữa ngon, tối đến cho trẻ con ra sân bái Nguyệt nương nương là xong. Nghe nói ở huyện thành mới náo nhiệt, nhất là buổi tối. "... Huyện giàu có ấy mà, cứ đến Trung thu là treo đầy lồng đèn hoa, trên đèn viết câu đố cho người ta đoán. Còn có người múa khỉ, múa lửa trên phố, vui lắm."
Chu tứ lang thắc mắc: "Đấy chẳng phải là Tết Nguyên Tiêu sao?"
"Nguyên Tiêu cũng thế, mà Trung thu cũng thế," Mãn Bảo nói, "Phó nhị tỷ tỷ bảo vậy. Năm ngoái tỷ ấy đi hội đèn lồng ở Miên Châu, chỉ là năm nay cha tỷ ấy sắp thăng chức nên cấm cửa không cho đi lung tung."
Không chỉ Chu tứ lang mà cả Phương thị cũng nghe say sưa, buột miệng hỏi: "Miên Châu có, vậy huyện mình không có sao?"
"Có thì có, nhưng không náo nhiệt bằng Miên Châu. Nghe bảo đèn không nhiều lắm, nhưng các cửa hàng trên phố cũng treo đèn ra."
Phương thị ao ước: "Nếu được đi xem thì tốt biết mấy."
Chu tứ lang chưa từng qua đêm ở huyện thành, càng chưa từng tham gia hoạt động náo nhiệt thế này, nhất thời lòng rạo rực. Hắn ngồi không yên, m.ô.n.g cứ ngọ nguậy, nhưng vừa quay đầu thấy cha mẹ đang nói chuyện bên kia, khí thế xẹp lép, tiếc nuối cúi đầu.
Phương thị thấy vậy an ủi: "Sẽ có cơ hội vào huyện xem mà."
Chu tứ lang lúc này mới tươi tỉnh lên chút. Thấy Mãn Bảo vẫn đang hào hứng bàn luận với nhóm ngũ ca, hắn chen vào: "Mãn Bảo, muội muốn đi xem hội đèn lồng ở huyện không?"
Mãn Bảo hỏi: "Có đồ ăn ngon không?"
Chu tứ lang: "... Chắc là có."
Mãn Bảo nghĩ nghĩ: "Hội đèn lồng toàn vào buổi tối, nếu đi xem thì tối ngủ đâu? Nếu đồ ăn bán ở hội đèn lồng buổi tối mà bán cả ban ngày thì tốt."
Chu ngũ lang chỉ hứng thú với ăn, phấn khích nói: "Hay là mai chúng ta đi huyện xem thử? Yêu muội, muội được nghỉ học mà?"
Đám Đại Đầu nghe thế liền nhìn tiểu cô với ánh mắt mong chờ.
Chu tứ lang: ... Mai hình như mỗi mình hắn được giao nhiệm vụ đi chợ.
Hắn rục rịch, thì thầm: "Yêu muội, muội đi xin cha đi, mai chúng ta cùng đi huyện mua thịt."
Chu ngũ lang và Chu lục lang cùng nhau cô lập hắn: "Bọn ta chưa có gia đình, không chơi với người có vợ."
Chu tứ lang tức tối: "Chưa đầy hai năm nữa đệ cũng phải lấy vợ thôi."
Chu ngũ lang thuận miệng đáp: "Đến lúc đó bọn ta không chơi với người có con."
"Đúng đấy, đúng đấy," Chu lục lang hùa theo, "Huynh xem đại ca, nhị ca, tam ca có chơi với bọn mình đâu, giờ huynh thuộc nhóm của các ca ấy rồi."
Chu tứ lang quay đầu nhìn lại, thấy các ca ca đang ngồi quây quần với cha mẹ, các tẩu t.ử cũng ở đó bàn chuyện gieo lúa mì vụ đông. Nhìn lại mình và Phương thị đang ngồi giữa đám trẻ con, từ hắn trở xuống đến Tứ Đầu.
Chu tứ lang: ...
Người lớn bên kia thấy bên này im ắng, Chu đại lang quay lại nhìn, thuận miệng nhắc: "Lão tứ, trông trẻ cho cẩn thận, cấm bắt nạt Mãn Bảo."
Chu tứ lang: ...
Phương thị nhịn không được phì cười, ôm bụng cười ngặt nghẽo. Chu tứ lang vội vàng dang tay che chở nàng như gà mái bảo vệ con, lo lắng nói: "Cẩn thận chút, đừng để lát nữa lại kêu đau bụng."
Chu ngũ lang và Chu lục lang ghét bỏ quay đi, tiếp tục làm công tác tư tưởng cho Mãn Bảo.
Mãn Bảo nghĩ nghĩ, Trung thu tiên sinh cho nghỉ ba ngày, dù bài tập nhiều nhưng thời gian vẫn xông xênh. Quan trọng nhất là Tiến sĩ D bị cấm ngôn ba ngày, việc buôn bán tạm thời đình trệ, nên gật đầu đồng ý. Nàng cũng muốn vào thành thăm Phó nhị tỷ tỷ.
Mãn Bảo chạy đi xin phép mẹ. Tiền thị không bao giờ ngăn cản Mãn Bảo vào thành, chỉ cần nàng muốn đi là bà đồng ý. Bà liếc nhìn nhóm Chu tứ lang sau lưng nàng, cười xoa đầu con gái: "Đi đi, nhưng phải nghe lời ngũ ca lục ca, không được chạy lung tung."
