Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 411

Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:02

Hắn không do dự nữa, trả lời ngay: "Được, 28 vạn thành giao, ta đặt hàng ngay đây, ngươi gửi đồ cho ta."

Mãn Bảo vui sướng vung nắm tay nhỏ, bảo Khoa Khoa gửi hai con chim trong hệ thống cho đối phương, rồi mong chờ nhìn tổng tích phân.

Tiếng "ting ting" vang lên, con số tổng tích phân nhảy múa, từ từ tăng từ 78 vạn lên 103,78 vạn.

Mãn Bảo sửng sốt hỏi: "Khoa Khoa, con số này có sai không?"

"Không sai, ký chủ quên rồi sao, ta cũng thu phí dịch vụ mà."

"À." Mãn Bảo lúc này mới nhớ ra, trừ giao dịch trong thương thành, các giao dịch với Bách Khoa Quán hay trên diễn đàn đều bị Khoa Khoa trích phần trăm.

Tuy nhiên Mãn Bảo vẫn rất vui, nàng lập tức mở thương thành, vào giỏ hàng xem ống t.h.u.ố.c màu xanh lục kia. Ngón tay nhỏ run run một chút nhưng vẫn kiên định ấn xuống.

Tích phân "ào" một cái tụt xuống, con số nháy mắt biến thành 32.001, sau đó một ống t.h.u.ố.c xanh lục u tối nằm gọn trong hệ thống.

Buổi chiều đi học, Mãn Bảo ngồi trên ghế mà như ngồi trên đống lửa. Trang tiên sinh liếc nhìn cô học trò đang đứng ngồi không yên, đưa tay lấy thước dưới bàn, bước lên phía trước một bước.

Khoa Khoa không nhịn được nhắc nhở: "Ký chủ..."

Mãn Bảo ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của Trang tiên sinh. Nàng lập tức ngồi im thin thít không dám động đậy, trong lòng hối hận vô cùng. Do buổi trưa mặc cả lâu quá nên sau khi mua t.h.u.ố.c xong nàng không kịp chạy về nhà.

Mãn Bảo gian nan chịu đựng đến khi tan học. Chờ Trang tiên sinh vừa ra khỏi cửa, nàng ném sách vào hòm, đeo lên lưng rồi chạy như điên về nhà.

Bạch Thiện Bảo canh giờ đi đến đầu cầu, mới kịp giơ tay vẫy một cái đã thấy Mãn Bảo như ngựa non đứt cương vọt qua chạy biến đi mất.

Tay Bạch Thiện Bảo cứng đờ giữa không trung, quay đầu hỏi Đại Cát: "Mãn Bảo làm gì mà vội thế?"

Đại Cát mỉm cười: Ai bảo cậu không nói cho cô bé biết cậu sắp về, xem đi, con thuyền tình bạn không chịu nổi thử thách rồi.

Mãn Bảo chạy một mạch về nhà, ngang qua bếp thì tiện tay vớ lấy một cái bát không, lúc này mới chạy về phòng mình.

Nàng hít sâu một hơi, lấy ống t.h.u.ố.c màu xanh lục ra, dưới sự hướng dẫn của Khoa Khoa mở nắp, đổ t.h.u.ố.c vào bát. Chất lỏng màu xanh lục đậm, giống như nước ép cỏ, Mãn Bảo tò mò ngửi thử, thấy có mùi thơm nhàn nhạt.

Mãn Bảo xác nhận lại lần nữa với Khoa Khoa: "Uống trực tiếp luôn à?"

"Đúng vậy."

"Có phải kiêng khem gì không?" Mỗi lần mẹ nàng đổi t.h.u.ố.c là lại phải kiêng đủ thứ để tránh t.h.u.ố.c phản tác dụng.

"Không có."

Mãn Bảo yên tâm, cẩn thận bưng bát đi tìm mẹ. Tiền thị ho khá nặng, t.h.u.ố.c thang uống mãi mà bệnh tình cứ dây dưa, hai loại bệnh cùng hành hạ khiến tinh thần bà rất uể oải, nên bà chẳng đi đâu, cứ nằm trên giường.

Khi Mãn Bảo bước vào, bà đang ho, thấy con gái liền che miệng, xua tay lia lịa, quay mặt đi chỗ khác ho xong mới quay lại nói: "Không phải đã bảo với đại tẩu con rồi sao, mẹ đang bệnh, mấy đứa nhỏ đừng có vào, lỡ lây bệnh thì làm thế nào?"

Tiền thị cảm thấy mình bệnh do nhiễm lạnh nên cửa sổ đóng chặt, trong phòng lại không thắp đèn nên rất tối tăm.

Mãn Bảo chưa từng nghĩ đến việc ngụy trang cho thuốc, Khoa Khoa còn đang giúp nàng lên kế hoạch làm sao giấu giếm để thuyết phục Tiền thị uống, thì nàng đã trực tiếp bưng bát đến: "Mẹ, cho mẹ uống này."

Tiền thị thậm chí chẳng nhìn xem trong bát là gì, chỉ muốn Mãn Bảo ra ngoài sớm nên đón lấy uống cạn một hơi. Uống xong mới thấy mùi vị là lạ, bà hỏi: "Không phải nước lã, là cái gì thế?"

Bà cúi xuống nhìn, chỉ thấy trên thành bát còn vương vệt nước màu xanh.

"Là t.h.u.ố.c đấy mẹ, mẹ uống t.h.u.ố.c vào sẽ khỏi ngay." Mãn Bảo nhận lấy bát đi ra ngoài, vào bếp tráng ít nước, dùng đũa khuấy khuấy rồi mang vào bắt mẹ uống nốt chỗ nước tráng bát.

Tiền thị: "..."

Tuy không biết con gái kiếm đâu ra thứ này, nhưng uống thì uống, dù sao cũng chỉ là nước. Tiền thị uống xong, đưa bát trả lại, xua tay: "Mau ra ngoài đi."

Mãn Bảo lại không chịu đi, cứ ngồi xổm bên mép giường chăm chú nhìn mẹ, nhìn một hồi lâu cũng chẳng thấy có gì khác biệt. Tiền thị thấy đuổi không được, đành gọi người bên ngoài vào xách Mãn Bảo ra.

Mãn Bảo nói: "Trong nhà không có ai đâu, nên mẹ đừng gọi, người khác không nghe thấy đâu."

Tiền thị hổ mặt hỏi: "Con có chịu ra ngoài không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 410: Chương 411 | MonkeyD