Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 454
Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:08
"Dù sao cãi nhau một hồi là đ.á.n.h nhau, con cũng không nhớ rõ, nhưng cậu ấy hung lắm, tát con một cái."
Tiền thị hỏi: "Con có c.ắ.n cậu ấy không?"
Mãn Bảo im lặng.
Tiền thị hiểu ra vấn đề, hỏi: "Thế ai thắng?"
Mãn Bảo đắc ý: "Đương nhiên là con rồi, giờ con là sư tỷ, cậu ấy là sư đệ."
Tiền thị gật đầu, biết con gái mình không chịu thiệt, chắc chắn đ.á.n.h thắng mới được làm sư tỷ. Nhìn con gái nhỏ ngồi trong bồn tắm tự kỳ cọ, Tiền thị hơi lo lắng: Đanh đá thế này sau này kén chồng kiểu gì đây?
Đêm đó Mãn Bảo ngủ mơ vẫn thấy mình đang đ.á.n.h nhau, đạp chăn mấy cái, thấy lạnh lại co ro tìm hơi ấm, rúc mãi rúc mãi vào trong chăn.
Bạch Thiện Bảo cũng gặp ác mộng, mơ thấy bị quái vật c.ắ.n tay, nửa đêm hét toáng lên, tỉnh dậy khóc thút thít vài tiếng, biết là mơ mới ôm chăn tủi thân ngủ tiếp.
Trang tiên sinh đã về nhà, ông không hề biết hai học trò cưng vì tranh làm đại ca mà đ.á.n.h nhau một trận tơi bời.
Mãi đến khi Bạch gia chọn ngày lành mang lễ đến bái sư. Mãn Bảo đi cùng Bạch Thiện Bảo, nàng đã chuẩn bị kỹ lưỡng một món quà cho tân sư đệ. Nàng lục lọi trong thương thành hai ngày mới tìm được một cuốn sổ tay rất dày, phong cách khá phù hợp với thời đại này. Nàng nhờ Nhị ca làm một cái hộp tre lớn đựng cuốn sổ, định chờ Bạch Thiện Bảo bái sư xong sẽ tặng. Làm sư tỷ thì không thể quá keo kiệt được.
Nhà Trang tiên sinh ở phía Tây huyện thành, khu này không có phố xá sầm uất mà chủ yếu là nhà dân, nên Mãn Bảo chưa từng tới đây.
Lưu thị và Trịnh thị đích thân đưa Thiện Bảo đến bái sư. Biết phu nhân Trang tiên sinh đã mất nên họ mời Bạch lão gia đi cùng. Bạch lão gia nhìn Bạch Thiện Bảo, lại nhìn đứa con trai kém cỏi của mình, quyết định mặt dày xách thêm một phần lễ bái sư, xem có thể nhờ Trang tiên sinh tiện thể nhận luôn thằng út làm học trò không.
Khi Trang tiên sinh dạy Bạch Đại Lang, Bạch lão gia chỉ thấy ông học vấn khá, quan hệ rộng, chứ chưa thấy giỏi đến mức nào. Nhưng sau khi ông dạy Bạch Thiện Bảo, Bạch lão gia mới biết ông còn có thể giỏi hơn thế nữa. Cho nên Nhị Lang bái ông làm thầy chỉ có lợi chứ không có hại.
Thế là Bạch lão gia xách theo phần lễ hậu hĩnh dẫn Bạch Nhị Lang đi cùng.
Nhà Trang tiên sinh ở huyện thành là một tòa nhà một gian sân vườn lớn, nhỏ hơn nhà Mãn Bảo một chút nhưng ở huyện thành có được cơ ngơi này cũng là rất khá. Con trai cả của ông làm phòng thu chi cho một cửa hàng bạc, biết hôm nay có khách quý nên cố ý ở nhà chờ.
Hai chiếc xe ngựa dừng trước cửa khiến Trang Đại Lang hơi ngạc nhiên, không ngờ Bạch gia phô trương thế. Bạch Thiện Bảo và Mãn Bảo nhảy xuống trước, rồi đỡ Lưu thị và Trịnh thị xuống. Bạch lão gia và Bạch Nhị Lang xuống sau. Hai nhà đều mang theo hậu lễ. Lễ bái sư cơ bản là thịt khô (thịt sấy), ngoài ra còn có gạo, mì, vải vóc, trà...
Nhìn gia nhân nối đuôi nhau bê đồ vào nhà, Trang Đại Lang kinh ngạc một lúc lâu, còn Trang thái thái nghe tiếng động ra đón thì sững sờ tại chỗ. Bạch lão gia cười chào hỏi Trang Đại Lang, Lưu thị xã giao với Trang thái thái. Hai vợ chồng chủ nhà nhanh chóng hoàn hồn, vội mời khách vào nhà chính.
Trang tiên sinh cũng ra đón, thấy lễ vật Bạch gia mang đến ông cũng ngẩn ra, rồi nhìn kỹ thấy rõ ràng là hai phần lễ, ánh mắt dừng lại trên người Bạch Nhị Lang.
Bạch lão gia vái chào liên tục, áy náy nói: "Chỗ lỗ mãng mong Tiên sinh thứ lỗi. Ngài cũng biết Nhị Lang vỡ lòng là theo ngài học chữ, người già trong nhà chiều chuộng quá, chỉ có ngài là dạy bảo được nó. Vốn dĩ cả ba đứa đều theo ngài học, Thiện Bảo đã bái sư, còn trơ trọi mình Nhị Lang..."
Trang tiên sinh bật cười, định nói gì đó thì thấy Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo đều quay lại trừng mắt nhìn Bạch Nhị Lang.
Trang tiên sinh trong lòng chợt động, cười nói: "Việc này không thành vấn đề, dù sao có nhận nhập môn hay không thì ta vẫn dạy dỗ chúng như vậy. Chẳng qua nếu đã nhập môn thì phải có thứ bậc. Ta đã nhận Mãn Bảo làm đệ t.ử trước, sau đó nhận lời với Thiện Bảo, cho nên Nhị Lang..."
Bạch lão gia quay sang quát đứa con trai đang ngơ ngác: "Còn ngẩn ra đó làm gì? Mau gọi sư phụ, sư huynh và sư tỷ đi!"
