Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 485

Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:13

Lão Chu đắc ý đi vòng quanh con trâu, vuốt ve nó nhẹ nhàng: "Giờ trời lạnh, ở trong nhà cho ấm, không sợ ốm. Đến mùa hè, ta bảo mấy đứa nhỏ quạt muỗi cho mày, đảm bảo mày ngủ ngon lành." Ông thủ thỉ thâm tình: "Nên mày nhất định phải ăn ngoan, làm việc tốt nhé."

Khi Lão Chu bước ra khỏi chuồng trâu, vẻ mặt đã bình thản, ẩn chứa tia đắc ý.

Dân làng hóng chuyện cả đêm không nghe thấy tiếng đ.á.n.h đòn nào bên nhà họ Chu, đành thôi. Hôm sau gặp Lão Chu, họ lại hỏi chuyện nợ trâu.

"Chú Kim, nghe thằng Hổ bảo nhà chú chiếm được món hời lớn từ huyện nha à?"

Lão Chu "xì" một tiếng: "Thấy hời thì các người đi mà chiếm, tưởng lãi 36 văn một tháng dễ nuốt lắm đấy?"

Dân làng cười hề hề, hỏi nhỏ: "Nhà chú giữ con trâu lại thật à?"

Lão Chu trợn mắt: "Không giữ lại chẳng lẽ nha môn cho trả? Đây là đồ của quan nha đấy." Cũng phải.

"Thế nhà chú định nợ đến bao giờ? Lãi một tháng cũng không ít đâu."

"Lý chính đâu có cấm nợ một hai ngày, chú mang tiền đi trả luôn đi, coi như sắm đồ lớn cho gia đình, đỡ mất tiền lãi."

"Mãn Bảo cũng thật là, chuyện lớn thế sao không bàn với người lớn?"

"Chẳng phải thằng Hai đi cùng sao? Chắc không phải mình Mãn Bảo quyết định đâu?"

Lão Chu chán nghe họ bàn tán, nói: "Mãn Bảo nhà tôi bảo nợ con trâu này nhà tôi không lỗ."

"Sao không lỗ?"

"Tôi làm sao biết được, một tràng tính toán số má tôi nghe có hiểu đâu," Lão Chu lý sự, "Tóm lại không lỗ là được."

"Thế chú không trả bạc à?"

"Nói bậy, tiền nha môn ai dám quỵt?" Lão Chu nói, "Nhưng giờ tôi không có tiền, các người cho tôi vay thì tốt quá, không thì đành đợi sang năm vậy."

Mọi người im bặt, rồi nhao nhao than nghèo: "Đúng đấy, năm ngoái ai cũng khó khăn, nhà nào còn dư lương thực là may, nói gì đến tiền."

Lão Chu đoán trước được điều này. Ông lờ mờ cảm thấy tiền tiết kiệm nhà mình hiện tại tuy không dám nhận đứng thứ ba thôn Thất Lý, nhưng chắc chắn nằm trong top 10. Ngay cả ông cũng không dám bỏ một cục tiền ra mua trâu, huống hồ nhà khác cho vay. Đâu phải chuyện sống c.h.ế.t.

Mọi người thỏa mãn trí tò mò, ai về nhà nấy.

Mãn Bảo đi học về ngang qua, thấy họ giải tán liền rủ rê mấy nhà thân thiết: "Nhân lúc mọi người còn do dự, các chú các bác mau lên huyện nha nợ trâu về dùng đi."

Mọi người: ... Bọn tôi đâu có ngốc.

Mãn Bảo tiếc nuối nhìn họ bỏ đi. Lão Chu xách cổ con gái về: "Đừng nói linh tinh, nhỡ họ đi nợ thật rồi không trả được thì sao?"

"Hả?"

"Hả cái gì," Lão Chu không giải thích nhiều, đổi chủ đề, "Năm ngoái các con bảo muốn trồng nữ trinh t.ử trên núi, cành giống chuẩn bị chưa?"

"Cha chê tốn công lại chưa chắc sống được, không cho bọn con trồng mà?"

"Lúc đó việc đồng áng làm chưa xong, thời gian đâu mà đào hố trồng cây? Nhưng giờ có trâu rồi," Lão Chu nói, "Đi gọi mấy anh con lại đây, lên núi lấy cành cây đó về ngay. Trước ta nghe bảo thứ đó cắm xuống đất là sống đúng không?"

Mãn Bảo: "Là dâm cành (trồng bằng cành), con hỏi rồi, cơ bản là sống được."

"Sống được là tốt rồi, đi đi."

Mãn Bảo chạy như bay đi tìm các anh. Nhóm Chu Đại Lang đang bận ủ phân. Sáng sớm nay cha bảo đã có trâu thì phải chăm sóc ruộng đất kỹ hơn, thế là lại phải ủ thêm phân. Chu Đại Lang cảm thấy cây cối trên núi sắp bị họ vặt trụi lá để ủ phân rồi.

Nghe Mãn Bảo nói, anh em Chu Đại Lang có cảm giác "quả nhiên là thế". Ngay cả Chu Tam Lang chăm chỉ nhất cũng ngồi bệt xuống đất, ngửa mặt than trời: "Cứ cảm thấy mua trâu cũng chẳng đỡ việc tí nào." Bốn, Năm, Sáu gật đầu lia lịa, ngồi xổm xuống theo.

Tuy không muốn nhúc nhích nhưng hôm sau Chu Đại Lang vẫn dẫn hai em lên núi đào hố. Với họ, nữ trinh t.ử là cây dại, muốn trồng thì không cần khai hoang cả ngọn núi. Có muốn thì Lão Chu cũng chẳng cho phép tốn sức thế. Nên họ chỉ tìm một khoảnh đất tương đối dày và xốp trên ngọn núi sau nhà Chu Đại Lang, dọn dẹp bụi gai, đào hố, làm sạch cỏ dại quanh miệng hố. Sau đó cắm cành nữ trinh t.ử đã cắt khúc xuống, tưới ít nước là xong.

Mãn Bảo cũng chỉ bón cho mỗi hố một nắm phân chuồng nhỏ. Hết cách rồi, mấy loại dung dịch dinh dưỡng Tiến sĩ D nói nàng đều không có. Dù sao đó cũng chỉ là chất kích thích nảy mầm, nàng không vội, cứ để nó tự nảy mầm từ từ vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.